Tô Vũ siết chặt nắm đấm, cười lạnh nói: “Cuối cùng không cần phải tiếp tục cuộc sống tham sống sợ chết này nữa rồi sao? Ngày hôm nay, tôi đã chờ rất lâu rất lâu rồi.”
Đột phá đại võ tông không phải một quá trình ngắn ngủi, bởi vì đó là nhảy vọt về chất.
Giây phút bước vào đại võ tông, toàn bộ thân thể giống như được cải tạo lại, khiến người ta tăng lên một cảnh giới khác.
Quá trình này có thể thành công, cũng có thể thất bại.
Một khi thất bại, cả đời này sẽ không có cơ hội bước vào đại võ tông nữa.
Vì vậy đa số mọi người lúc chuẩn bị đột phá đều tính toán kỹ lưỡng.
“Gần hai tháng, đủ để tôi bước vào đại võ tông rồi.” Tô Vũ lạnh giọng nói, sau đó, anh ta quay đầu chuẩn bị ra ngoài.
“Con định đi đâu vậy?” Tô Tề Hải hỏi Tô Vũ, giữa mày ông ta lộ vẻ lo lắng.
Tô Vũ cười như không cười nói: “Ba, chờ con, con sắp nắm được cả thiên hạ trong tay rồi!”
Tô Tề Hải há to miệng, trong lòng ông ta rất khó chịu.
Từ khi người áo đen kia xuất hiện, Tô Vũ như biến thành người khác.
Không chỉ thần thần bí bí, hơn nữa không còn kính sợ mọi thứ.
Loại cảm giác này khiến Tô Tề Hải có chút lo lắng.
“Gần đây hiệp hội võ đạo thủ đô đang điều tra con, con cẩn thận một chút.” Tô Tề Hải hít sâu một hơi nói.
Tô Vũ cười lạnh nói: “Hiệp hội võ đạo thủ đô không nghi ngờ con, huống chi, bọn họ cũng không làm gì được con.”
Sau khi ném ra những lời này, Tô Vũ liền sải bước rời khỏi.
Nước Bàn.
Trong nháy mắt Tần Trạm đã bế quan tròn ba tháng.
Trong vòng ba tháng ở đây, Tụ Linh Trận điên cuồng vận chuyển, linh khí trong biệt thự không hề cạn kiệt.
Quá trình này thuận lợi hơn so với tưởng tượng của Tần Trạm rất nhiều, cơ thể anh giống như một cái động không đáy, bất kể hấp thu bao nhiêu linh khí cũng đều là trạng thái lấp không đầy.
Nếu là người bình thường, sau khi hấp thu linh khí, đan điền sẽ đạt tới một đỉnh cao, cần thời gian nhất định để hấp thu.
Nhưng cơ thể Tần Trạm hấp thu nhanh hơn người khác rất nhiều lần.
Giữa tháng mười một.
Mắt Tần Trạm đột nhiên mở bừng ra, trong chớp mắt hai luồng sáng bắn thủng mây xanh!
Một luồng sức mạnh mênh mông quẩn quanh trong cơ thể anh, khí kình kinh khủng làm bốc lên từng đợt bụi đất.
“Sư phụ, anh bước vào đại võ tông rồi hả?” Hứa Bắc Xuyên chạy tới hỏi. Tần Trạm lắc đầu nói: “Bước vào đại võ tông nào có đơn giản như vậy.”
Thực lực hiện tại của anh là hậu kỳ kim đan, nhiều nhất cũng được coi là nửa bước đại võ tông.
Tốc độ này đã vượt xa tưởng tượng của Tần Trạm.
“Đi thôi, theo tôi ra ngoài đi dạo” Tần Trạm nói với Hứa Bắc Xuyên.
Hứa Bắc Xuyên đã sớm làm ổ trong ngôi biệt thự này đến chán ngấy rồi, nghe thấy lời nói của Tần Trạm, anh ta liền điên cuồng chạy theo ra ngoài.
Nước Bàn là một quốc gia rất nhỏ, kinh tế của bọn họ không phát triển, tương đối mà nói thì khá nghèo.
Hai bên đường đều là quán cơm nhỏ và sạp hàng nhỏ, khu vực phồn hoa nhất cũng chỉ có mảnh đất xung quanh cung điện.
Thần thức của Tần Trạm bao trùm lấy người trong phạm vi mấy cây số, anh giống như sóng lớn đãi cát, quét qua thân thể mỗi người.
Cả mấy trăm người, vậy mà tất cả đều là tông sư! Người mạnh nhất cũng chỉ là một đại tông sư mà thôi!
“Lạ thật.” Tần Trạm hơi nhíu mày.
Chẳng lẽ thật sự là thiên phú của bọn họ có vấn đề? Sống trong hoàn cảnh thế này, sao tốc độ tu hành lại chậm như vậy chứ?
Hay là đúng như suy nghĩ của Tần Trạm, sau khi bước vào võ tông, loại cấm chế này sẽ không tồn tại?
Trong lúc suy nghĩ, Tần Trạm và Hứa Bắc Xuyên đã đi tới một quán cơm ngồi xuống.
“Sư phụ, anh ăn cái gì?” Hứa Bắc Xuyên hỏi.
“Gì cũng được.” Tần Trạm khoát tay. Anh sờ cằm, tiếp tục cân nhắc vấn đề này.
“Không đúng.” Lúc này, bỗng nhiên Tần Trạm nghĩ đến một vấn đề.
Nếu như bước vào võ tông sẽ không bị hạn chế, vậy nước Bàn tuyệt đối không thể suy bại như vậy.
Nếu thật sự là