Sau khi trở lại biệt thự, Hứa Bắc Xuyên liền bắt đầu bế quan lần nữa theo yêu cầu của Tần Trạm.
Ánh mắt Tần Trạm nhìn chằm chằm vào cơ thể Hứa Bắc Xuyên, một luồng thần thức gần như bao trùm Hứa Bắc Xuyên.
Huyệt đạo trên cơ thể Hứa Bắc Xuyên đang chậm rãi tỏa sáng, một luồng linh khí giống như muốn xông ra.
Tốc độ này cực kỳ chậm chạp, trong thời gian ngắn rất khó nhìn thấy hiệu quả, vì vậy sau khi Tần Trạm quan sát một lát thì quay đầu đi ra ngoài.
Tần Trạm vẫn ngồi dưới Cổ Thụ Tiên Thiên, chậm rãi vận hành thuật pháp, nâng cao cảnh giới của mình.
Tần Trạm như chạm tới trần nhà võ tông, nhưng luôn cảm giác giống như có một cánh cửa sổ chặn lại, khiến cảnh giới của anh không thể nào tăng lên thêm nửa phần.
“Xem ra là thiếu một cơ hội, muốn dựa vào bế quan để đột phá đại võ tông, khả năng không cao.” Tần Trạm trầm giọng nói.
Mỗi khi tăng lên một đại cảnh giới đều sẽ gặp nghìn vạn khó khăn, không chỉ dựa vào linh khí là có thể vượt qua được.
Nhất là hai cảnh giới võ tông và đại võ tông này: Võ tông là kim đan kỳ của tu tiên giới, kết ra kim đan, là cơ sở bước vào tu tiên giới.
Mà đại võ tông chính là nguyên anh kỳ, bước mấu chốt nhất trên con đường tu tiên, sẽ dựng dục ra đạo thai, từ đó sinh ra pháp thân.
Pháp thân gần như không giống với bản thể, nhưng nếu pháp thân chết cũng sẽ tạo thành thương tổn cực lớn cho bản thể, cần rất nhiều năm mới có thể khôi phục lại được. “Ở Trái Đất, nguyên anh kỳ gần như là cực hạn” Tần Trạm thấp giọng nói, về phần đẳng cấp cao hơn nữa chính là xuất khiếu kỳ, đó chính là tu thần thức.
Các loại cảnh giới đó có lẽ không cần quá nhiều linh khí chống đỡ, nhưng cần tâm cảnh cực cao.
Rất nhiều tu sĩ nguyên anh kỳ đều tổn hàng chục hay hàng trăm năm, dùng đủ mọi biện pháp để tôi luyện tâm cảnh.
Trong thời đại hiện nay, muốn bước vào hóa cảnh, cũng chính là xuất khiếu kỳ thật sự quá khó khăn.
Tần Trạm lắc đầu, không tiếp tục suy nghĩ nữa. Những chuyện đó cách anh quá xa, mà Tần Trạm cũng không phải một người mơ tưởng xa vời. Anh sẽ không đặt mục tiêu quá mức xa xôi, nhưng mục tiêu sắp tới lại tầng tầng lớp lớp.
Ngay lúc Tần Trạm đang suy nghĩ, bỗng nhiên có một đám người từ ngoài cửa xông vào.
Dẫn đầu chính là cậu Phan kia.
“Chú hai, chính là anh ta!” Cậu Phan nghiến răng nghiến lợi nói: “Anh ta chẳng những đánh cháu mà còn không đặt Liệt Dương Tông của chúng ta vào mắt!”
Người đàn ông được gọi là “Chú hai” tiến lên một bước, ông ta nhìn Tần Trạm, thản nhiên nói: “Tôi là nhị trưởng lão của Liệt Dương Tông, cũng là quản lý cấp cao của nước Bàn.”
“Ồ, rồi sao?” Tần Trạm hỏi.
Nhị trưởng lão cười nói: “Cậu Phan là con trai của Bàn Vương, cậu đánh cậu ấy, chẳng khác nào đang đánh vào mặt Bàn Vương, tôi nghĩ có lẽ cậu nên cho tôi một câu trả lời hợp lý”
Tần Trạm cười lạnh nói: “Đã là thời đại gì rồi, nước Bàn còn theo chế độ phong kiến hả? Vậy cậu Phan này bắt nạt người khác, chẳng lẽ không cho tôi dạy dỗ cậu ta?”
“Ha ha, nơi này là nước Bàn, Liệt Dương Tông chính là tất cả.” Nhị trưởng lão cười nhạt nói.
“Chú hai, đừng nói nhảm với anh ta nữa, cắt hai chân anh ta ném trước cửa cung điện quỳ hơn mười ngày mười đêm rồi nói sau!” Cậu Phan nghiến răng nghiến lợi nói.
Cậu Phan vừa dứt lời, người đứng bên cạnh anh ta đã cùng xông về phía Tần Trạm!
Những người này đều là cảnh giới đại tông sư, ở nước Bàn xem như cao thủ đứng đầy, nhưng bọn họ tiến lên chưa tới nửa giây thì toàn bộ đã bị bẻ gãy tứ chi, ngã ra đất Chứng kiến cảnh tượng này, sắc mặt nhị trưởng lão biến đổi.
Ông ta mặt mày âm trầm nói: “Tuổi còn nhỏ đã ác độc như vậy, không thể để cậu sống nữa!”
Nói xong, chú hai đích thân ra tay, sau khi ông ta phẫn nộ quát lớn một tiếng, dưới chân Tần Trạm lập tức phát ra tầng tầng hào quang.
Từng đạo từng đạo hào quang này hóa thành mấy cái roi lớn, trói chặt tứ chi của Tần Trạm.
Sau đó, một chùm ánh sáng từ trên trời giáng xuống, giống như lưỡi dao sắc bén nhất xuyên thẳng đỉnh đầu của Tần Trạm!
Một tiếng “Ầm” thật lớn vang lên, mặt đất dưới