Khải Văn ở trong hiệp hội luyện được quốc tế. nhiều năm như vậy, đương nhiên ông ta hiểu ý của Tấn Tram. “Ngài Tần, không phải là tôi không muốn giúp cậu, nhưng tất cả những thứ này đều cần sư phụ tôi ký tên, dù sao bây giờ tôi vẫn chưa trở thành hội trường đâu. Khải Văn cau mày nói.
Tần Trạm lạnh lùng nhìn ông ta, nói ra: “Vậy ông hãy giết ông ta đi.”
Sắc mặt của Khải Văn lập tức thay đổi, ông ta lùi về sau hai bước, nói ra: “Đây chính là chuyện khi sử diet to day.”
“Loại người như ông mà còn quan tâm đến khi sự diệt tổ ư?” Tần Trạm cười lạnh một tiếng: “Huống chỉ ông ta vốn đã đáng chết”
Ân oán giữa hội trường và phủ chủ Khương, Tân Trạm chưa bao giờ quên được.
Bao gồm cả việc ông là thuê người am sắt Tân Trạm, những điều này vẫn còn hiện rõ mồn một ở trước mặt anh. “Giết ông ta, ông chính là hội trường.” Tấn Trạm nói.
Nói xong, Tấn Trạm chỉ ngón tay lên trên trần Khải Văn, một thông tin lập tức tràn vào đại não của ông ta giống như sóng biển. “Cái này… đây là đơn thuốc Song Long Đan?” Sắc mặt Khải Văn biến đổi, bỗng nhiên vui mừng quá đỗi.
Tần Trạm không nói gì, anh giơ ngón tay lên, điểm lên trên trán Khải Văn lần nữa.
Lại có từng thông tin một chảy vào trong đầu Khải
Văn. “Quy Tủy Đan, Thiên Cương Hoàn, Phá Ách Đan, những thứ này đều là thánh được thượng phẩm cấp địa!” Khải Văn hưng phấn nói. “Cũng chỉ là một góc của núi băng thôi.” Tần Trạm thản nhiên nói: “Sau khi ông làm xong hết mọi chuyện, sẽ không thiếu chỗ tốt cho ông đâu.
Khải Văn vội vàng quỳ xuống mặt đất, cung kính nói ra: “Cảm ơn ngài Tần!”
“Được rồi, ông có thể đi” Tần Trạm khoát tay nói: “Tôi hy vọng sẽ nhanh chóng nghe được tức tốt của ông”
“Rồi” Khải Văn liên tiếp chấp tay, sau đó liền quay dầu đi ra ngoài.
Sau khi ông ta rời đi, Hứa Bắc Xuyên không nhịn được nhổ một ngụm nước bọt xuống mặt đất, tức giận mắng to: “Cái tên này đúng là chẳng ra gì cả, vì lợi ích, ngay cả sư phụ mình mà ông ta cũng có thể ra tay, cái quái gì vậy chứ
Tần Trạm cười nói: “Trên thế giới này vốn có nhiều loại người, quen là được.
Hứa Bắc Xuyên thẩm nói: “Sư phụ, loại người này đáng giá tín nhiệm sao?”
Tần Trạm nói ra: “Cách đơn giản nhất để dùng loại người này là chỉ cần cho đủ lợi ích, nhất định ông ta sẽ làm việc cho cậu.”
Những chuyện có thể sử dụng lợi ích giải quyết thì không đáng nhắc đến, thật sự khó làm phải giống như người không hề tham tiền như Yến Võ kia. “Sư phụ, lúc nào chúng ta trở về vậy?” Hứa Bắc Xuyên hỏi. “Không cần nóng vội.” Tấn Trạm duỗi lưng một cái “Tôi phải hưởng thụ một chút đã rồi nói sau.”
Thiên Nguyên môn. Nơi này đã từng là tông môn đứng đầu phương bắc, nhưng từ khi món chủ bị Tấn Trạm giết, địa vị của Thiên Nguyên môn liên sụt giảm xuống, bây giờ đã gần như lụi bại.
Nhưng hôm nay, Thiên Nguyên môn lại chào đón sức sống mới, vô số danh môn vọng tộc đều lái xe đến dây. “Am!”
Tô Vũ vung tay lên, trực tiếp đập nát tấm bảng trên cửa, sau đó đổi lại tấm bảng mới.
Chi thấy bên trên tấm bảng trên cửa viết vài cái chữ to: Âm Minh tổng.
Thiên Nguyên môn chiếm diện tích cực lớn, đã từng có hiệp hội võ đạo thủ đô chống lưng cho sự phát triển của bọn họ không cần nói cũng biết.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân tại sao Tô Vũ lại lựa chọn chỗ này. “Vẫn là mấy chữ này dễ nhìn.” Tô Vũ thản nhiên nói, sau đó anh ta quay đầu sải bước trở về.
Rất nhanh, xe của Thương Trụ đã tới cổng.
Ông ta ngắng đầu nhìn ba chữ to bên trên tấm bảng ở cửa, sắc mặt lập tức thay đổi. “Âm Minh tổng?” Thương Trụ thấp giọng lẩm bẩm, trong tài liệu của hiệp hội võ đạo thủ đô từng có nhi chép, môn phái này chính là tà tông hàng trăm hàng ngàn năm trước
Theo ghi chép trên tư liệu, năm đó tên tuổi của Âm Minh tông nổi lên như cổn, thực lực mạnh mẽ, về sau bị một kẻ mạnh dùng một kiếm sản bằng, không ngờ rằng hôm nay lại xuất hiện. Thương Trụ hít sâu một hơi.
Hành động này, không thể nghi ngờ là đang và mình mặt.
Tại sao hung thủ phía sau không phải là ai khác mà cố tình cử phải là tên Tô Vũ này chứ?
Nếu như là người khác, Thương Trụ còn có biện