Thấy Lâm Hân chê bai Giang Cung Tuấn, trong lòng Đường Sở Ví có chút không vui.
“Chồng tôi không phải đồ vô dụng.”
“Còn không phải vậy sao?” Lâm Hân cười nói: “Nhưng tớ lại nghe nói anh ta là đứa con rể đến ở rể nhà họ Đường, không có công việc, cả ngày chỉ biết ở nhà quét sân, nấu cơm, ăn bám nhà họ Đường, trước đó còn lái con xe đạp điện đến Vĩnh Nhạc đón cậu tan làm, chuyện này đã trở thành trò cười trong miệng người dân Tử Đăng”
“Cậu còn nói nữa thì tôi sẽ không để ý tới cậu đâu” Sắc mặt của Đường Sở Vi trở nên không vui.
“Được rồi, tớ giỡn thôi” Lâm Hân vội vàng nói xin lỗi.
Xem ra Đường Sở Vi rất thích Giang Cung Tuấn, cô ta muốn ly gián mối quan hệ của Đường Sở Vi và Giang Cung Tuấn quả thật có chút khó khăn.
Cô ta chuyển đề tài, “Cậu thích gì thì cứ việc chọn, tôi tặng cho cậu, dáng người của cậu đẹp như vậy, vẻ ngoài lại xinh đẹp, mặc như thế nào cũng xinh cả.”
Vẻ không vui trên mặt Đường Sở Vi lúc này mới tiêu tan.
Nhưng cô có tiên, cô cũng không muốn Lâm Hân trả.
Dưới sự giúp đỡ của Lâm Hân, cô chọn được một bộ quân áo màu trăng.
Cô thích màu trắng.
Màu tượng trưng cho sự thuần khiết.
Lúc tính tiền, cô mới biết bộ đồ đó trị giá năm trăm bốn mươi triệu.
Cô lập tức hoảng sợ, không nghĩ tới bộ quần áo này lại mắc như vậy.
“Sở Vi, tớ đã nói với cậu rồi, tớ sẽ trả tiên bộ đồ này cho cậu, cửa hàng quân áo này là tớ mở mà.
“Không, không cần.” Đường Sở Vi cản lại, cô lấy từ trong túi xách ra một tấm thẻ đen mới lấy ở chỗ Giang Cung Tuấn.
Giờ phút này, cô cũng có chút khiếp sợ.
Lỡ trong thẻ không có tiền thì sao?
Vậy không phải là sẽ càng mất mặt hơn à?
Nhân viên thu ngân nhìn Lâm Hân.
Lâm Hân nhìn đen trong tay Đường Sở Vi một cái, nhất thời hít một ngụm khí lạnh, trên mặt chợt mang theo vẻ hâm mộ, trong lòng vì hâm mộ nên sinh ra ghen ty.
Người khác không biết thẻ này.
Nhưng, cô ta thì biết.
Đây là tấm thẻ Hắc Long độc nhất vô nhị, cả nước chỉ có một tấm.
“Cà đi”
Đường Sở Vi ngay cả thẻ Hắc Long cũng lấy ra, Lâm Hân cũng không cố tình muốn trả tiền quần áo cho Đường Sở Vi nữa.
Đường Sở Vi khiếp sợ đưa thẻ tới.
Nhân viên thu ngân nhận lấy bằng hai tay, cà lên trên máy pos một cái.
Đường Sở Vi nhập mật khẩu mà Giang Cung Tuấn nói.
Thật ra thì tấm thẻ Hắc Long không có mật mã, bởi vì đây là tấm thẻ độc nhất vô nhị thuộc về Giang Cung Tuấn, không cần mật khẩu.
Mà nhập mật mã vào, dù có sai thì cũng không sao.
“Thanh toán thành công…”
Nghe thấy đã cà thẻ thành công, Đường Sở Vi thở phào nhẹ nhõm, trong thẻ thật sự có tiên.
“Cô Đương, xin cô hãy cất kỹ thẻ của cô”
Đường Sở Vi nhận lấy thẻ Hắc Long bỏ vào trong túi.
Sắc mặt của Lâm Hân đầy tươi cười nhìn Đường Sở Vị, ‘Sở Vị, tiếp theo cậu muốn đi đâu, tớ đi dạo cùng cậu?”
“Hả?”
Đường Sở Vi sững sốt một chút.
Đây là chủ tịch dược phẩm Trường Sinh, cô có tài đức gì mà có thể để cho Lâm Hân cùng đi dạo phố?
“Dù sao tớ cũng không bận.”
“Giang Cung Tuấn nói, dân tôi đi mua một ít đồ trang sức nữa”
“Ừ, tớ đi cùng cậu”
“Được…”
Đường Sở Vi được sủng ái mà đâm ra lo sợ.
Giang Cung Tuấn ở khu nghỉ ngơi lầu dưới, anh đang hút thuốc, trong tay cầm điện thoại di động chơi trò plants with Zombie.
“Tuấn…
Tiếng nói của Đường Sở Vĩ truyên tới.
Anh lập tức cất điện thoại di động vào trong túi, đứng lên, cười hỏi: “Sao rồi?”
Đường Sở Vi giơ cái túi trong tay lên, “Mua được một món, nhưng mà…”
Cô ấp a ấp úng, nói: “Có, có hơi đắt, năm trăm bốn mươi triệu lận.”
Cô lớn như vậy nhưng chưa từng mặc quần áo đắt đến thế, cô cũng sợ Giang Cung Tuấn trách măng, trách cô quá phô trương lãng phí.
Giang Cung Tuấn cười nói: “Mới có năm trăm bốn mươi triệu thôi mà, anh cũng không thiếu tiền, đi thôi, đi dạo thêm một chút”
Lâm Hân đi tới, cười nói: “Giang Cung Tuấn, anh đi về trước đi, tôi cùng Sở Vi đi dạo”
“Hmm?” Giang Cung Tuấn cau mày.
Lâm Hân cười nói: “Yên tâm đi, tôi bảo đảm sẽ đưa Sở Vi trở về nhà anh toàn.”
Giang Cung Tuấn nhìn Đường Sở Vi.
Đường Sở Vi cũng không biết vì sao Lâm Hân lại đối xử nhiệt tình với mình như vậy, lẽ nào là vì người đàn ông đeo mặt nạ quỷ kì lạ đó ư?
Cô càng muốn đi tìm hiểu người mà