Ngắm sao xong, Tùy Khâm đưa Lâm Bạch Du rời khỏi sân bóng rổ.Đây là lần đầu tiên Lâm Bạch Du 12 giờ đêm rồi mà vẫn ở bên ngoài, nhưng chỉ sợ một chút chút thôi, cũng không biết bây giờ mẹ đã ngủ hay chưa.Cô vốn tưởng là cùng nhau đi bộ về, nghĩ rằng vừa khéo có thể nói chuyện nhiều thêm, không ngờ anh lại mượn xe đạp của bác Kim.Lâm Bạch Du nhớ về giấc mơ, nhiều năm về sau, xe đạp công cộng có ở khắp nơi.Tùy Khâm chân dài, ngồi lên xe đạp rồi chân phải giơ ra một đoạn dài, anh cầm tay lái bằng một tay, nghiêng nửa người: “Lên đi.”Lâm Bạch Du chậm rì rì ngồi lên, hỏi: “Cậu có biết đèo người khác không?”Tùy Khâm tùy tiện nói ra một câu: “Không biết.”Lâm Bạch Du tin thật: “Vậy hay là đi bộ về đi?”Giọng nói lo lắng của cô nghe rất thú vị, Tùy Khâm tức cười nói: “Đi bộ đến sáng mai luôn, vừa đúng lúc đến trường?”“...”“Ngồi chắc nhé.”Tùy Khâm cong người lại xong, từ góc nhìn của Lâm Bạch Du, anh có thân hình gầy gò, dưới lớp áo khoác đồng phục cũng trống ra phần eo.Lòng cô không thấy dễ chịu.Sống trong gia đình ấy, Tùy Khâm chắc chắn không có cách nào được ăn ngon.Khi trước cô bảo Tùy Khâm chuyển đi, anh không bằng lòng, anh cũng không đồng ý chấp nhận cô nuôi ăn một ngày ba bữa…Lâm Bạch Du túm lấy áo anh: “Chắc rồi.”Tùy Khâm không động đậy, mà lại hỏi: “Yên tâm thế cơ à, không sợ tôi bán cậu đi à?”Lâm Bạch Du nhẹ giọng: “Cậu không phải người như thế.”Vả lại, nếu anh muốn làm chuyện xấu cũng không thể đợi đến bây giờ.Tùy Khâm đạp xe rất chắc chắn, gió thổi bay áo đồng phục của anh lên, Lâm Bạch Du ngồi phía sau rất an toàn, tóc bay bay, ngắm nhìn cảnh bên đường lùi về sau.Trên con đường tĩnh lặng, chỉ có hai người họ.Ánh trăng trên cao ngắm nhìn thiếu niên đang đèo thiếu nữ, đi ngang qua trong thành phố.Tuổi xuân rực cháy lại dũng cảm.Nhiều năm về sau, Lâm Bạch Du đã không còn nhớ sân bóng rổ trông như thế nào, nhưng cô vẫn có thể nhớ ngọn gió dịu dàng lướt qua, trong buổi tối đầy sao khi đi ngang qua thành phố.Lâm Bạch Du bỗng nhiên nhớ ra: “Có phải cậu vẫn chưa nói chúc mừng sinh nhật với tôi không?”Cô muốn nghe anh nói.Giọng nói của Lâm Bạch Du có lẽ đã chìm nghỉm trong tiếng gió.Tùy Khâm càng không nói, Lâm Bạch Du càng muốn nghe, cô nghi ngờ có thể anh chưa nghe thấy, thế nên đợi mãi đến khi đến tiểu khu nhà mình.Lâm Bạch Du nhảy xuống.Thiếu niên buông tay ra, dùng chân chống dưới đất, ngồi trên xe đạp nhìn cô.“Tôi muốn nghe cậu chúc mừng sinh nhật tôi.”“Đã nói rồi.”“Đâu có, tôi còn chưa nghe thấy.”“Gió cũng đã nghe thấy rồi.”Lâm Bạch Du phồng má nhìn anh.Ánh trăng dịu dàng ngả trên người Tùy Khâm, mắt anh phản chiếu ra sao trời rực sáng.Tùy Khâm nhìn cô, nâng mí mắt, khóe môi kéo lên một độ cong nhỏ đến nỗi không thể thấy: “Sinh nhật vui vẻ.”Chào mừng đến với thế giới 18 tuổi, Lâm Bạch Du.-“Sao muộn thế này rồi mới về?”Lâm Bạch Du vừa mở cửa ra, đã nghe thấy giọng nói của Liễu Phương.Liễu Phương ngồi trong phòng khách, Lâm Bạch Du không hề hay biết lúc nãy bà đã nhìn thấy cô và Tùy Khâm nói chuyện ở dưới tầng qua khung cửa sổ.Lâm Bạch Du thấp thỏm: “Mẹ, mẹ vẫn chưa ngủ ạ?”Tuy cô có những lúc tùy hứng, nhưng chưa bao giờ về nhà lúc rạng sáng, huống hồ còn đi ra ngoài riêng với con trai.Liễu Phương nhìn cô: “Đi đâu đấy?”Bởi vì con gái vốn ngoan ngoãn, bà cũng không nghi ngờ, lúc tỉnh giấc, định đi xem cô có đắp chăn hẳn hoi không, mới biết con gái không có nhà.Bà vội vàng định ra ngoài, đúng lúc thấy người ở dưới tầng.Đêm nay có lẽ là không nói dối được rồi, Lâm Bạch Du chỉ đành thật thà trả lời: “Đi cung thể thao ngắm sao ạ.”“Cậu con trai kia là ai?”“Bạn học.”“Chỉ có một mình con với bạn học nam đi với nhau?”“...!Vâng.”Bấy giờ Lâm Bạch Du mới biết bà đã nhìn thấy rồi.“Lâm Bạch Du, sao con không có một tí ý thức an toàn nào thế hả? Nửa đêm nửa hôm đi riêng với bạn học nam ở bên ngoài, con có biết rất nguy hiểm không? Nếu con xảy ra chuyện, mẹ phải làm sao? Con bảo mẹ phải sống thế nào?”“Tùy Khâm sẽ không đâu.”“Biết người biết mặt không biết lòng, thường ngày mẹ dạy con thế nào, trước kia con sẽ không hư đốn thế này đâu, sao con lại đi một mình với nó?Lại còn ngắm sao, vừa nhìn là rõ ý đồ.Bất kỳ ai biết được, cũng sẽ có phản ứng đầu tiên là