Chín Chương Thành Thơ

Chương 41: Muốn yêu đương


trước sau

Lời này vừa ra, cả phòng yên tĩnh.

An tĩnh đến mức như thể cô chưa từng nói gì.

Nhưng Diệp Già Lam biết Đường Ngộ nghe thấy.

Cô đưa lưng về phía sau, ghé vào giường, đầu cũng không chuyển dù chỉ một chút, nên không nhìn thấy vẻ mặt của anh.

Một lúc lâu sau, hai người đều không mở miệng.

Ngay khi Diệp Già Lam hoài nghi có phải bản thân chưa nói gì không thì lại nghe thấy tiếng bật lửa vang lên ở bên cạnh.

Đường Ngộ đốt một điếu thuốc.

Vì đây là khách sạn cao cấp nên trong ngăn kéo tủ đầu giường luôn chuẩn bị sẵn thuốc lá.

Diệp Già Lam trước đó không để ý, không ngờ hôm nay, thật sự phải dùng đến. 

Mùi thuốc lá cùng làn khói trắng nhanh chóng tản ra, dù Diệp Già Lam chôn mặt trong gối đầu, vẫn không thể tránh được mùi thuốc lá gay mũi.

Cô không duỗi tay bịt mũi, cũng không mở miệng bảo Đường Ngộ tắt thuốc.

Diệp Già Lam từ đầu đến cuối không lên tiếng, an an tĩnh tĩnh chờ Đường Ngộ đáp.

Đại khái qua thêm hai ba phút, cô nghe thấy Đường Ngộ nói: “Lý do.”

Diệp Già Lam lạnh nhạt, “Chúng ta không hợp nhau.”

“Nhìn anh nói.”

Cả người Diệp Già Lam chua xót vô lực, đầu trướng đau, mắt cũng khô khốc khó chịu, ngón tay dưới chăn của cô xiết chặt ga trải giường, sau đó quay đầu nhìn anh: “Chúng ta không hợp.”

Người nọ vẫn chưa hút hết điếu thuốc, cách một tầng khói mơ hồ nhìn qua, ngay cả cảm xúc nơi đáy mắt anh cũng trở nên mơ hồ.  

Có thể là do thiên tính của đàn ông, đối với chuyện hút thuốc hay là chuyện lên giường đều là sinh ra đã có sẵn thiên phú.

Tuy rằng tư thế lấy thuốc của Đường Ngộ không thành thạo, nhưng không nhìn kỹ cũng biết đây là lần đầu tiên anh hút thuốc.

Anh thật sự rất nghe lời.

Diệp Già Lam cảm thấy mùi thuốc khó chịu, với chuyện hút thuốc hại người hại mình này thì không cho anh chạm vào, anh thật sự chưa từng chạm đến. 

Hôm nay là ngoại lệ.

Diệp Già Lam đan ngón tay dùng sức nắm lấy ga giường, giống như muốn lập tức bẻ gãy tay mình, đầu ngón tay đầy mồ hôi tẩm ướt cả ga trải giường. 

Mới vừa buông tay ra, cô đã nghe được tiếng Đường Ngộ cười nhạt: “Không thích hợp em còn lên giường với anh?”

Diệp Già Lam quay đầu lại, đảo loạn mắt nửa ngày mới phản bác được: “Hôm qua em uống say.”

May mà hôm qua cô thật sự uống rượu, nên còn có thể miễn cưỡng tìm được lí do mà bịa. 

Lần này Đường Ngộ không lên tiếng nữa.

Anh lại đốt thêm một điếu thuốc, rít mấy cái rồi dập vào trong gạt tàn. 

Anh nghiêng đầu nhìn cô, tia sáng yếu ớt nơi đáy mắt vẫn chưa tan hết, dịu dàng lại mê hoặc.

Đêm đó Đường Ngộ hút 3 điếu thuốc.

Hút xong 3 điếu, giọng anh hơi khàn khàn, gằn từng chữ một phun ra một câu đáp lại: “Vậy thì chia tay.”

Anh biết Diệp Già Lam vì sao lại muốn chia tay.

Vì mấy tiếng trước, Bạch Diệp đã gọi điện cho anh.

Chẳng qua lúc ấy tâm tư Đường Ngộ đều đặt trên người Diệp Già Lam nằm trên giường, không nhận được cuộc gọi này.

Mãi đến rạng sáng kết thúc rồi, sau khi tắm rửa sạch sẽ cho Diệp Già Lam xong, anh mới nhắn tin cho Bạch Diệp. 

Thời gian không còn sớm, anh sợ quấy rầy Bạch Diệp nghỉ ngơi.

Kết quả tối đó Bạch Diệp trực ban, lúc anh ta gọi điện lại là 3 phút sau, lúc ấy anh ta vừa kéo được bệnh nhân cưỡi lên đầu một nữ đồng nghiệp xuống  trấn an, “Alo, Tiểu Ngộ?”

Đường Ngộ cầm di động đi ra ban công.

Bạch Diệp cũng không đợi anh đáp lại, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: “Hôm nay bạn gái cậu gọi điện tìm tôi.”

“Tìm anh làm gì?”

“Cô bé hỏi tôi có quen Dư Oánh không.”

“……”

Đường Ngộ không nói tiếp, tay cầm di động dùng sức, trên mu bàn tay loáng thoáng có thể thấy được nhưng đường máu không rõ ràng lắm.

Rạng sáng hơn 1 giờ, tại thành phố không đêm này đèn đường vẫn sáng rực.

Anh đứng trên ban công thoáng nhìn ánh đèn từ vạn nhà, sau đó lại nghe thấy tiếng Bạch Diệp lật giấy tờ, “Tên này tôi cảm thấy có chút quen a, nhưng ban đầu lại không nhớ nổi là ai.”

“Cậu biết tôi cũng coi như là một bác sĩ Tâm lý đẹp trai ngời ngời lại là tuổi trẻ đầy hứa hẹn mà, mỗi năm bệnh nhân tới tìm tôi khám bệnh cũng rất nhiều, lật xem danh sách bệnh nhân nửa năm nay nửa ngày, sau đó xem đến mấy năm đầu mới phát hiện ra.”

“Tôi đã bảo lần đầu tiên gặp bạn gái cậu sao lại thấy quen thế, cô bé với Dư Oánh quả thực là một từ khuôn mẫu đúc ra mà.”

“Đoán chừng là chị em ruột.”

Đường Ngộ nhìn chằm chằm ánh sáng lấp lòe không ngừng phía bên dưới, vẫn không nói lời nào.

Bạch Diệp lại nhìn về bệnh án của Dư Oánh đặt trước mặt lần nữa: “Bản thân Dư Oánh đã bị trầm cảm nhẹ, sau khi sẩy thai thì bị nặng hơn, uống thuốc dường như chẳng có chút tác dụng nào.”

“Nhưng mà cô ấy ở chỗ tôi khám không bao lâu, sau đó thì không quay lại nữa.”

Anh ta cũng thử gọi mấy lần vào số di động của cô ấy rồi, lần nào cũng không được. 

Bạch Diệp cũng là người bận rộn, anh cũng không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ cô thay đổi bác sĩ khám khác, sau đó lâu dần, anh ta cũng quăng người này ra sau đầu.

Mãi đến khi Diệp Già Lam gọi điện hỏi anh về người này, anh mới lại lục kí ức tìm ra.

“Nhưng tôi nhớ cậu cũng quen một người tên Dư Oánh, có phải là một hay không a?”

Đường Ngộ “Ừ” một tiếng.

Bạch cũng nghẹn một chút.

Tên này không đặc biệt gì, nên chuyện trùng tên tỷ lệ không nhỏ, anh ta chỉ thuận miệng hỏi thôi, không nghĩ thật sự lại trúng. 

Bạch Diệp: “Kia Tiểu Ngộ…… Cậu biết vì sao cô ấy bị trầm cảm sao? Lúc cô ấy tới tìm tôi khám, trạng thái không được tốt, tôi hỏi có chuyện gì phiền lòng, cô ấy chỉ nói chuyện tình cảm không thuận lợi.”

Nhưng không thuận lợi thế nào thì Bạch Diệp vẫn chưa kịp hiểu biết, Dư Oánh đã cắt đứt liên lạc với anh ta mất rồi. n

Đường Ngộ châm điếu thuốc, “Bởi vì Từ Chấn.”

Từ Chấn, cha Đường Ngộ.

Bạch Diệp sợ tới thiếu chút nữa rớt cằm, “Tiểu Ngộ……?”

“Chị Dư Oánh là cô bé Từ Chấn quen dài nhất trong mấy năm nay.”

Quả thật là cô bé, bởi vì Dư Oánh khi đó mới đầu 20, so với anh cùng lắm thì chỉ hơn vài tuổi.

Từ Chấn phong lưu tính tình, sau khi Đường Dung qua đời, ông ta càng thêm không biết thu liễm, phụ nữ mang về nhà cứ từng người lại từng người.

Dư Oánh không đếm được người thứ bao nhiêu rồi. 

Chị với những người phụ nữ khác lại không giống nhau, dịu dàng lại sạch sẽ, mỗi ngày ở biệt thự Đường gia, an an tĩnh tĩnh tưới hoa nấu cơm, còn muốn nói chuyện phiếm với con của người mình yêu để kéo gần khoảng cách.

Đường Ngộ ban đầu căn bản không muốn nói chuyện với chị.

Tính anh trời sinh lạnh lùng, đôi khi đến cả Tạ Cảnh Phi anh cũng chả muốn nói cùng.

Càng đừng nói tới người ở trong nhà anh, lại còn là một người phụ nữ xa lạ. 

Cứ như thế, Đường Ngộ vẫn như cũ duy trì lễ phép, ban đầu tuy không tiếp lời, nhưng mỗi lần đều nghe chị nói hết.

Chị nói luyên thuyên đủ thứ chuyện.

Nói quê nhà mình, nói về cậu nhóc thích thầm thời trung học, nói đến em gái vừa ngoan ngoãn lại vừa phản nghịch của mình.

Thời gian lâu rồi, dần dần Đường Ngộ cũng có thể nghe vào.

Trừ mỗi tên em gái Dư Oánh là gì còn lại anh biết hết tất cả mọi thói quen sinh hoạt của cô.

Lúc Dư Oánh vào Đường gia thì đã có thai.

Nhưng mà Từ Chấn vẫn y như cũ không biết thu liễm, ở bên ngoài ăn chơi đàng điếm, một đám tiểu tam tiểu tứ đều chạy tới cửa khiêu khích.

Dư Oánh thật tâm thích ông ta.

Sự nghiệp Từ Chấn thành công, bề ngoài không tồi, thoạt nhìn thành thục ổn trọng, quan trọng nhất chính là, ban đầu ông ta đối với Dư Oánh thật sự cũng rất tốt. 

Dư Oánh nhảy vào bẫy của ông ta rồi, làm sao cũng không thoát ra nổi.

Đường Dung và Dư Thu Hoa tuy là bạn thân thuở thiếu nữ, nhưng từ sau khi Đường Dung qua đời, Đường gia và Diệp gia cũng chẳng còn qua lại nữa. 

Trước đó anh căn bản không biết Dư Oánh.

Nhưng Dư Oánh lại biết anh, chị biết Từ
Chấn và Đường Ngộ là chồng và con trai của dì Đường Dung.

Vì vậy, vào một chiều đang cắt tỉa hoa, chị nhìn nụ hoa nói với Đường Ngộ một câu: “Tiểu Ngộ, thực xin lỗi.”

Khi đó chị đã có dấu hiệu trầm cảm, không có việc gì là lại thích nghĩ miên man, sai lầm đều ôm hết vào mình.

Sau khi nói xin lỗi, ngày hôm sau, Dư Oánh trượt chân khi xuống lầu, lăn từ lầu hai lăn xuống.

Chị sẩy thai, vì xuất huyết nhiều nên phải nằm trong phòng cấp mấy giờ liền.

Thật vất vả cứu về, bệnh trầm cảm của chị lại tăng thêm không ít, mỗi ngày lời nói đều trở nên ít ỏi chả được bao nhiêu câu.

Đường Ngộ bắt đầu chủ động nói chuyện với chị, lời được đáp lại đã ít lại càng ít.

Sau cũng không biết chị đột nhiên thông suốt hay làm sao, đột nhiên lại nói với anh muốn ra ngoài chơi. 

Chị muốn đi thuyền, anh cùng chị đi.

Kết quả thực không hay, ngày đó con thuyền giữa sóng to gió lớn chìm xuống đáy biển.

Đường Ngộ may mắn sống sót.

Mà Dư Oánh, lại sống không thấy người, chết không thấy xác.

Sau đó lại có người sống sót nhận phỏng vấn nói: “Cô bé kia rất xinh đẹp, nói chuyện dịu dàng, tâm địa còn thiện lương, chỉ là ý chí muốn sống lại không đủ mạnh, sau khi cô bé kéo cậu bé kia lên, lại không chịu bắt lấy tay nhân viên cứu hộ, tự mình chìm xuống.”

“Ngày đó là buổi tối, gió to mưa lớn, sau đó cũng không thể vớt lên được.”

Chẳng qua Đường Ngộ không ngờ bản thân lại chính là cậu bé được cứu kia.

Sau chuyện đắm tàu, Đường Ngộ bị đuối nước sốt cao mấy ngày, lúc tỉnh lại, anh quên sạch chuyện liên quan đến chị Dư Oánh.

Bác sĩ nói đây là xuất phát từ việc tự bảo vệ mình nên lựa chọn quên đi.

Không cần phải cố tình làm anh nhớ lại.

Cho nên từ đó về sau, Đường Ngộ hoàn toàn không còn nghe đến cái tên Dư Oánh từ bất kì ai nữa. 

Anh là tự mình nhớ ra Dư Oánh. 

Bởi vì lần thứ hai sau khi cứu người chết đuối, Hạ Chí mang theo kí ức bị anh xóa bỏ xuất hiện.

Hạ Chí nhớ rõ Dư Oánh, hơn nữa còn tự cho mình là em gái Dư Oánh hay nhắc đến nhất.

Nên cô nàng sợ tối, lại thích ăn ngọt, khi đến phía nam thì tần suất xuất hiện lại cao hơn. 

Chẳng qua là trước nay Diệp Già Lam không nghĩ đến hướng này.

Vì sao cô đánh bốn cái lỗ khuyên, Hạ Chí cũng chạy đi làm.

Trên vai cô xăm con bướm, Hạ Chí cũng chạy tới tiệm xăm.

Đường Ngộ vì sao đến Nam thành, vì sao lại đối xử với cô khác biệt.  sẽ

Ngay cả thói quen viết nhật ký.

Hai người đều viết hai ba câu một ngày.

Diệp Già Lam là mỗi ngày đều viết còn Hạ Chí là mỗi khi tới thì sẽ viết.

Thói quen sinh hoạt của Diệp Già Lam và Hạ Chí trùng nhau quá nhiều.

Không phải là do Diệp Già Lam và Đường Ngộ trước kia có tiếp xúc mà là do chị gái Dư Oánh của cô và Đường Ngộ có tiếp xúc.

Tốt xấu gì cũng ảnh hưởng tới tâm lý Đường Ngộ, khiến anh hình thành chứng rối loạn nhân cách. 

Mà nguyên nhân Đường Ngộ không liên hệ cô với Dư Oánh là vì anh căn bản không nhớ Dư Oánh là ai.

Sau khi thi đại học xong, Bạch Diệp cùng một bác sĩ cực giỏi khác tiến hành 3 lần thôi miên cho anh, vốn dĩ nếu không được, Đường Ngộ sẽ phải chuyển đến bệnh viện chuyên nghiệp.

Sau đó, lần thứ ba lúc anh tiến hành thôi miên, có khả năng thật sự là thiên thời địa lợi nhân hoà, đoạn kí ức bị anh chọn cách lãng quên kia dần dần hiện ra. 

Kế tiếp trị liệu cũng coi như thuận lợi.

Uống thuốc rồi trị liệu tâm lý, số lần Hạ Chí xuất hiện càng ngày càng ít, mãi đến khi dung hợp lại được với nhân cách thực.

Nên Đường Ngộ biết chuyện này sớm hơn Diệp Già Lam 2 năn.

Anh biết Diệp Già Lam sớm muộn gì cũng sẽ biết, cũng đoán được cô biết rồi sẽ có phản ứng thế nào.

Đường Ngộ trao quyền lựa chọn cho Diệp Già Lam.

Sau đó Diệp Già Lam lựa chọn chia tay.

Vậy thì chia tay.

-

Lúc Diệp Già Lam tỉnh lại, cả người ướt đẫm mồ hôi.

Giấc mộng tối qua cực kì chân thật, toàn thân cô đều đau, đặc biệt là hai đùi mềm nhũn không chịu được, vừa muốn rời giường lại mất lực ngồi lại. 

Bên ngoài trời vẫn còn tối, Diệp Già Lam nhìn đồng hồ, hơn 5h. 

Tác dụng của thuốc ngủ bị giảm, cô chỉ ngủ ba bốn giờ.

Diệp Già Lam ngồi trên đầu giường nửa ngày, không thể ngủ tiếp nữa, cô dứt khoát vào phòng tắm rửa mặt.

Sáng Diệp Già Lam cần đến bệnh viện, định 11 giờ gọi taxi qua chỗ Dư Thu Hoa. 

Hai mẹ con mấy năm trước dọn tới Bắc thành, nhưng chỗ ở lại không giống nhau.

Diệp Già Lam ở khu náo nhiệt gần bệnh viện, còn Dư Thu Hoa lớn tuổi thích yên tĩnh tìm một chung cư nhỏ ở vùng ngoại thành, ở gần ngay phòng khám tại gia.

Tiền mỗi năm kiếm vào cũng tạm, nhưng so với khi làm chủ nhiệm trong bệnh viện lại còn thanh nhàn hơn không ít.

Diệp Già Lam ở bệnh viện cùng Hứa Luyến đi quanh một vòng các phòng bệnh, đến hơn 10h 2 người về phòng, Hứa Luyến dựa cửa nhìn cô: “Bác sĩ Diệp của chúng ta thật chuyên nghiệp, cuối tuần không phải trực ban còn tới bệnh viện.”

Diệp Già Lam cười một cái, “Này không phải do sợ cậu mệt sao.”

“Bớt xạo đi.”

Hứa Luyến bật điều hòa, “Không phải nói hôm nay phải về nhà sao?”

Khóe miệng Diệp Già Lam cứng đờ, cười không nổi: “Mới sáng sớm mẹ tớ gọi điện thoại nói với tớ, bảo tớ gọi Ninh Trí tới nhà ăn cơm.”

Nếu không cô cũng không cần mới sáng sớm đã có nhà mà không được về, vội vội vàng vàng chạy tới bệnh viện.

Cô cũng không phải Lôi Phong thời kì mới.

Hứa Luyến phụt cười một tiếng, “Vậy cậu định ở bệnh viện trốn đến khi nào?”

Diệp Già Lam nhìn đồ hồ, “Hơn nửa tiếng nữa đi.”

Cô quyết định hôm nay sẽ nói rõ ràng rành mạch với Ninh Trí ——

Cô không muốn yêu đương.

Không muốn cùng anh ta yêu đương.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện