Chinh Phục Kiều Thê Khó Thuần Phục

63: Bất Quá Tôi Cự Tuyệt


trước sau


Quản gia cũng tốt, vệ sĩ cũng tốt, trợ lý cũng tốt, bác sĩ cũng tốt… Chẳng qua là chưa từng thấy Hoàng Phủ Diệu Dương như thế này trước đó.Bá tước lãnh chúa trong ấn tượng của họ là luôn luôn nhắc tới sinh tử của người khác, từ trước đến nay chưa bao giờ yếu đuối như vậy, nhìn sắc mặt tái nhợt cùng vết máu đầy mình, hắn hình như có thể chết bất cứ lúc nào.Đừng nói là vệ sĩ, ngay cả lão quản gia cũng khó tránh khỏi hoảng loạn.May mắn thay, còn có Lãnh Tiểu Dã.Trên thuyền tuy rằng tình huống có chút hỗn loạn, nhưng dưới sự chỉ huy của Lãnh Tiểu Dã xem như là có trật tự, Hoàng Phủ Diệu Dương đã nhận được cách sơ cứu hữu hiệu nhất.Một vệ sĩ cởi áo khoác ngoài đến chùm trên người Lãnh Tiểu Dã, lão quản gia đi gọi điện thoại, bác sĩ liền lấy ra thuốc tiêm cho Hoàng Phủ Diệu Dương.Truyện được dịch bởi team The Calantha và đăng tải ở PAGE FB The Calantha -- dembuon.vn - s2.

Truyenhd, nếu bạn đọc nơi khác chính tỏ là ăn cắp.

Hãy chỉ đọc bản chính và đẩy lùi các kiếm tiền phi pháp này bằng cách đọc truyện tại page team và 3 web trênTrong lúc đó, Lãnh Tiểu Dã trước sau nửa quỳ ở bên cạnh Hoàng Phủ Diệu Dương, dùng chính bàn tay mình giúp hắn ấn miệng vết thương, cố gắng làm giảm bớt sự chảy máu.Du thuyền nhanh chóng lái đến bờ biển gần nhất, cuối cùng phi cơ trực thăng cấp cứu chạy tới, bác sĩ cũng chạy tới, đem Hoàng Phủ Diệu Dương nâng lên phi cơ.Các bác sĩ nhanh chóng bận rộn, Lãnh Tiểu Dã vẫn ấn miệng vết thương của hắn.Cho đến khi trực thăng hạ cánh xuống bệnh viện gần nhất, Hoàng Phủ Diệu Dương được đưa vào phòng cấp cứu.


Lãnh Tiểu Dã cũng đi theo vào luôn.Đến khi Hoàng Phủ Diệu Dương bị nâng lên trên giường cấp cứu.“Tiểu thư, cô có thể thu tay về!” Lão quản gia nhẹ giọng nhắc nhở.Lãnh Tiểu Dã lúc này mới dời tay, ở tại bên ngoài phòng cấp cứu, hai tay cánh tay đều bởi vì quá độ dùng sức đã tê dại, ngón tay cơ hồ không thể uốn cong được.Hoàng Phủ Diệu Dương được đẩy vào phòng cấp cứu, Lãnh Tiểu Dã vươn tay vào trong ống tay áo giấu đi cánh tay.Lão quản gia lo lắng nhìn cánh cửa phòng mổ đóng chặt, các bác sĩ và vệ sĩ đi cùng vẻ mặt hiện vẻ nghiêm trọng.Lãnh Tiểu Dã nhìn phòng giải phẫu sáng lên đèn đỏ cũng không tự giác mà nhăn mày lại.Hoàng Phủ Diệu Dương, tôi đã cố gắng hết sức, nếu anh chết, anh cũng đừng trách tôi……Tuy nghĩ như vậy nhưng trong lòng không tự giác được mà lo lắng.Sau một thời gian dài

chờ đợi, thời gian cũng có vẻ là phá lệ mà thong thả.Nửa giờ đi qua.Một giờ đi qua.……Rốt cuộc, cánh cửa phòng phẫu thuật cũng bị đẩy ra.Bác sĩ bước ra ngoài, lão quản gia lập tức liền tiến lên hỏi: “Bác sĩ, bá tước tiên sinh thế nào?”Bác sĩ lập tức trả lời: “Công tác sơ cứu được thực hiện rất tốt.

Chúng tôi đã gắp tấm thép ra cho anh ấy.

Đầu tấm thép chỉ cách phổi 2cm.

Anh ấy rất may không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cơ thể rất yếu.


Tôi sợ phải mất vài giờ mới có thể tỉnh lại.”Sau khi nghe bác sĩ nói, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, bao gồm cả Lãnh Tiểu Dã.Truyện được dịch bởi team The Calantha và đăng tải ở PAGE FB The Calantha -- dembuon.vn - s2.

Truyenhd, nếu bạn đọc nơi khác chính tỏ là ăn cắp.

Hãy chỉ đọc bản chính và đẩy lùi các kiếm tiền phi pháp này bằng cách đọc truyện tại page team và 3 web trênHoàng Phủ Diệu Dương, coi như anh mạng lớn!Y tá đẩy Hoàng Phủ Diệu Dương ra, quản gia trẻ tuổi cùng hai vệ sĩ lập tức hộ tống hắn đi về hướng phòng bệnh, Lãnh Tiểu Dã ánh mắt đảo qua khuôn mặt không còn chút máu Hoàng Phủ Diệu Dương rồi ngừng lại.Lão quản gia cũng dừng lại, trịnh trọng khom người hành lễ với Lãnh Tiểu Dã.“Tiểu thư, cảm ơn cô đã cứu bá tước tiên sinh, chắc cô rất mệt.

Tôi đưa cô về khách sạn nghỉ ngơi trước được không?”“Không cần.” Lãnh Tiểu Dã xoay người bước ra ngoài.“Tiểu thư!” Lão quản gia mau chóng đuổi theo phía sau.Truyện được dịch bởi team The Calantha và đăng tải ở PAGE FB The Calantha -- dembuon.vn - s2.


Truyenhd, nếu bạn đọc nơi khác chính tỏ là ăn cắp.

Hãy chỉ đọc bản chính và đẩy lùi các kiếm tiền phi pháp này bằng cách đọc truyện tại page team và 3 web trênLãnh Tiểu Dã dừng bước chân, xoay người lại, “Quản gia tiên sinh, ngươi cho rằng, ngươi có thể ngăn cản tôi?”“Tôi không có ý đó.” Lão quản gia nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào mặt cô, “Nếu cô cần, tôi có thể giúp cô chuẩn bị vé hoặc những thứ cần thiết như thu xếp cho cô đi tắm rửa, thay quần áo …”.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện