Các chuyên gia đầu tư sao là những nhân vật phong ba bão táp rồi, đương nhiên cũng sẽ được mời tham gia vào diễn đàn.
Đóng cửa lại, Tưởng Duy Nhĩ nghiêng đầu nói với Thẩm Thanh Hoà, "Mấy ông già này thật sự rất biết cách tìm người phiên dịch, mỗi một năm đổi một cái khác." Thẩm Thanh Hoà đang tập trung đọc tài liệu, bỗng nhiên ngước lên nhìn, trong nháy máy, ánh mắt như đã định sẵn, khoá chặt lên người Thẩm Giáng Niên.
Thật sự là...!Thẩm Thanh Hoà không khỏi ngạc nhiên.
Có lẽ người này không chịu được cái nóng bức ở Thượng Hải, cô ấy mặc chiếc áo sơ mi trắng mỏng, hàng cúc được cài lên tới trên cùng, trông vừa cao lãnh lại vừa cấm dịch.
Dưới thân là chiếc quần tây màu xám bạc, làm cho dáng người cao ráo, phong cách rất đơn giản.
Ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào ngực Thẩm Giáng Niên, chiếc áo sơ mi trắng lộ ra khuôn ngực đầy đặn.
Thẩm Thanh Hoà không phải cố ý nhìn vào đó, nhưng mà theo quán tính nhìn vào đó thôi.
Sau đó dời mắt lên trên, phải nói cặp kính vàng kia rất thích hợp với gương mặt Thẩm Giáng Niên, nhìn có vẻ dịu dàng ôn nhu, trong trí nhớ của Thẩm Thanh Hoà, ấn tượng sâu nhất, có lẽ không có gì hơn ngoài cảnh trên giường....!ờm, ngưng tưởng tượng được rồi đó.
Mấy cô gái trẻ thường hay thay đổi phong cách, hôm nay Thẩm Giáng Niên trang điểm rất đẹp, Thẩm Thanh Hoà chỉ đơn thuần thưởng thức một chút, sau đó thu hồi ánh mắt lại.
Thẩm Giáng Niên là một cái người rất dễ khơi dậy sự chú ý của người khác, lần đầu tiên nhìn thấy người này, cho dù là thông qua màn ảnh nhỏ, thì Thẩm Thanh Hoà đã cảm nhận được điều này.
Cho dù là đang nói chuyện hay im lặng, cô gái này sẽ luôn thu hút ánh nhìn của mọi người, khiến bạn không nhịn được muốn tiến sâu hơn.
Thẩm Giáng Niên ánh mắt đầu tiên nhìn thấy Thẩm Thanh Hoà trong đám đông, chỉ mới nhìn một cái thôi mà cô đã cảm thấy khô nóng.
Ánh mắt thờ ơ mang theo dịu dàng, thoải mái hào phóng quan sát Thẩm Giáng Niên.
Thẩm Giáng Niên có muốn né tránh thì cũng không có cách nào, cô thật sự rất muốn nhìn Thẩm Thanh Hoà một cái, cảm thấy như đã lâu lắm rồi không được nhìn thấy gương mặt xinh đẹp này.
Vô tình đụng phải ánh mắt của Thẩm Thanh Hoà, Thẩm Giáng Niên nhìn sang chỗ khác và bắt gặp ánh mắt nóng bỏng của Tưởng Duy Nhĩ, khóe mắt Thẩm Giáng Niên lại liếc nhìn Thẩm Thanh Hoà, hai má chợt đỏ bừng.
"Ồ, còn dễ thẹn thùng." Tưởng Duy Nhĩ khẽ cười, Thẩm Thanh Hoà biết cô ấy đang nói đến Thẩm Giáng Niên, nhưng mà không có nói thẳng ra, cô biết Tưởng Duy Nhĩ đã hiểu lầm, bởi vì Thẩm Giáng Niên đỏ mặt là do cô.
Nghĩ vậy, trong lòng Thẩm Thanh Hoà thoáng hiện lên một tia ngọt ngào, nhưng nhớ lại đêm đó, nụ cười bên môi cũng dần nhạt.
Đến đoạn giao lưu của Thẩm Thanh Hoà và khách mời, Thẩm Giáng Niên không nói ra đây có lẽ là lần cô căng thẳng nhất từ trước đến nay, cứ việc đã cố gắng khống chế, nhưng mà cô vẫn mặt đỏ tim đập nhanh, giống như mối quan hệ giữa các cô không thể cho ai biết.
Mặc dù, các cô đã từng....!Thôi không nghĩ về nó nữa.
"Vấn đề của tôi là, với tư cách là người khởi xướng ngành công nghiệp P2P, công ty đầu tư đã lỗ ròng hơn 30 triệu nhân dân tệ trong quý X.
Liệu nó có trở thành cơn sóng đầu cho những cơn sóng dữ tiếp theo hay không?" Đây là vấn đề của Thẩm Thanh Hoà, Thẩm Giáng Niên phiên dịch theo phong cách Mỹ chuẩn đã nhận được sự tán dương của mọi người.
Ánh mắt của Tưởng Duy Nhĩ cả buổi dường như không rời khỏi người Thẩm Giáng Niên, đặc biệt là khi thấy cô ấy luôn hướng nhìn về phía bên này.
Thẩm Giáng Niên thở dài trong lòng, vấn đề chuyên nghiệp mà còn lồng vào câu tục ngữ, đây là muốn khảo nghiệm cô sao? Sau khi Thẩm Giáng Niên dịch xong, vị chuyên gia đầu tư mỉm cười và nói thẳng: Ông ấy cũng có ý tưởng tương tự, nhưng còn quá sớm để đưa ra kết luận.
Đối với P2P, ông tin rằng nó không thể tách rời bản chất của tài chính, kiểm soát rủi ro vẫn là cốt lõi, theo ông, công ty đầu tư cũng đang điều chỉnh chiến lược của mình, biết đâu trong tương lai sẽ có tín hiệu tích cực.
May mắn thay, sau đó có một phiên phát biểu tự do, không phải một hỏi một, cho nên áp lực của Thẩm Giáng Niên cũng bớt đi, cả buổi, cô không nhịn được mà cứ nhìn về hướng phía Thẩm Thanh Hoà, còn Thẩm Thanh Hoà thì toàn cúi đầu ghi chép.
Hôm nay chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, đã cởi áo khoác ngoài vì sợ bên trong nóng, nhưng mà Thẩm Giáng Niên vẫn còn nóng.
Nhưng sâu trong thâm tâm cô biết rằng sức nóng thực sự không đến từ thời tiết, mà là từ bên trong cơ thể cô.
Ngay cả khi nhìn thấy đôi ngón tay trắng nõn của cô ấy đang cầm bút, cô sẽ nghĩ đến một bức tranh sống động dạt dào sinh sắc, biết làm sao giờ, giữ phụ nữ với nhau, chủ đề về ngón tay, có đôi khi lại là một chủ đề ái muội.
Hơn nữa, đôi tay kia lại đến từ cái người đẹp khiến cô nao lòng, Thẩm Thanh Hoà.
Thỉnh thoảng, ánh mắt chạm nhau, ánh mắt Thẩm Thanh Hoà rất điềm đạm, ánh mắt này Thẩm Giáng Niên rất quen thuộc.
Giống như ngoại trừ việc lên giường, ngoại trừ đối với cơ thể của cô, thì ánh mắt Thẩm Thanh Hoà đều như thế, cùng với giọng điệu nhẹ nhàng khiến người ta cảm thấy quá lãnh đạm.
Chao ôi, chẳng lẽ Thẩm Thanh Hoà thật sự đã quên cô rồi sao? Thẩm Thanh Hoà hầu như không nhìn cô, nghĩ đến điều này, Thẩm Giáng Niên cố ý hướng tầm mắt đi chỗ khác nhưng mà chạy trời không khỏi nắng, cho dù tầm mắt có đảo quanh mấy người xung quanh Thẩm Thanh Hoà, thì nó vẫn như thể cô đang nhìn Thẩm Thanh Hoà, chỉ là nhìn lướt qua.
Thẩm Giáng Niên càng như vậy, Tưởng Duy Nhĩ càng hiểu lầm, Tưởng Duy Nhĩ cong khoé môi, tiểu phiên dịch này rất thú vị.
Sau khi hội nghị kết thúc, Thẩm Giáng Niên đi cùng các vị khách nước ngoài ra bên ngoài trước.
Mấy người ở bên trong còn đang trao đổi danh thiếp với nhau, đến phiên Thẩm Thanh Hoà, thì cô hơi cúi người, nhường vị trí cho Tưởng Duy Nhĩ, nói nhỏi, "Tôi đi ra ngoài trước."
"Tưởng tổng, cô ngày càng xinh đẹp.
Thị trường chứng khoán của tập đoàn Nhã Nại gần đây rất tốt." Những người xung quanh đều lịch sự, Tưởng Duy Nhĩ mỉm cười, "Quá khen rồi." Trò chuyện với mấy người xung quanh, cô quay người gọi, "Thanh Hoà." Thẩm Thanh Hoà quay lại đứng bên người Tưởng Duy Nhĩ, "Tưởng tổng."
Tưởng Duy Nhĩ hơi nhướng người qua, nói nhỏ vài câu, Thẩm Thanh Hoà nhướng mày, Tưởng Duy Nhĩ nói xong vỗ nhẹ vai Thẩm Thanh Hoà một cái, rồi khẽ nói, "Đi thôi." Tưởng Duy Nhĩ quay trở lại với đám đông, trông giống như là đang tán gẫu, thực ra thì đang lôi kéo tài nguyên.
Thẩm Thanh Hoà liếc nhìn Tưởng Duy Nhĩ một cái, cô đã nói nên mang theo trợ lý rồi, Tưởng Duy Nhĩ bảo không cần, hoá ra là kéo cô đứng đây đợi chung.
Thẩm Thanh Hoà đi ra khỏi sảnh diễn đàn, khẽ đảo mắt, cô nhìn thấy Thẩm Giáng Niên đang phiên dịch cho khách nước ngoài ở cửa, cô ấy hơi nghiêng người, nhưng lùi ra xa một chút để đảm bảo có thể nghe thấy nhau nhưng không cần tiếp xúc cơ thể.
Khi dịch xong, Thẩm Giáng Niên đưa tay phải chào để dẫn đường về phía trước, những vị khách nước ngoài cũng đi theo cô.
Vóc dáng cao gầy, chắc khoảng 167 đi? Nhìn thế này hình như không chỉ có nhiêu đó.
Đi được vài bước, vị khách nước ngoài lại bắt chuyện với một doanh nhân nước ngoài, Thẩm Giáng Niên lần này có lẽ không cần phiên dịch nên đã đứng thẳng người, tư thế khá hấp dẫn.
Doanh nhân nước ngoài chủ động bắt tay Thẩm Giáng Niên và cúi người ôm cô, Thẩm Giáng Niên mỉm cười đáp lại một cách tự nhiên.
Khóe miệng Thẩm Thanh Hoà giật giật, người này đi đâu thu hút sự chú ý của người khác.
Thẩm Giáng Niên dẫn theo vị khách nước ngoài rồi biến mất trong đám đông, Thẩm Thanh Hoà quay người trở lại phòng.
Sau đó, sẽ có một bữa tiệc tối, rất có thể, sẽ vẫn có thể nhìn thấy người phụ nữ bé nhỏ kia.
Trong mắt Thẩm Thanh Hoà, Thẩm Giáng Niên chỉ là một người phụ nữ bé nhỏ, trước khi có được cô ấy, cô luôn nghĩ Thẩm Giáng Niên là một cô gái nhỏ.
Chính cô đã biến Thẩm Giáng Niên từ một cô gái nhỏ trở thành một người phụ nữ bé nhỏ.
Thẩm Thanh Hoà đứng bên cửa sổ, nhìn mây trôi trên bầu trời, suy nghĩ nhất thời trống rỗng, một số chuyện, luôn cho rằng đã quên, nhưng chúng lại ở ngay trước mặt.
Bây giờ là tháng 9, tháng 10 sắp đến, rồi tháng 11 mà cô không thích cũng đến ngay thôi.
Tháng mười một, Thẩm Thanh Hoà thực sự không thích nó.
Phía sau có tiếng mở cửa, còn có tiếng đang nói chuyện điện thoại, "Ngày mai sao? Vậy nói sau đi, Triệu tổng hay là thế này, sau khi hội nghị ngày mai kết thúc, nếu có thời gian thì chúng ta hẹn riêng với nhau được chứ?" Cách nói chuyện điện thoại của Tưởng Duy Nhĩ và ngữ điệu, tuỳ theo kiểu người khác nhau sẽ chọn cách nói chuyện khác nhau, giống như bây giờ đang dùng kiểu nói lịch sự nhưng lại xa cách, có lẽ sau khi kết thúc cuộc gọi này, Triệu tổng có thể hiểu rõ ý tứ.
"Người này thật là buồn cười." Tưởng Duy Nhĩ cười hừ chế nhạo.
Thẩm Thanh Hoà quay đầu lại ậm ừ, "Sao vậy?"
"Tất cả đều là lỗi của cậu đó." Tưởng Duy Nhĩ ném điện thoại trong tay, cởi chiếc cà vạt nhỏ trên bộ vest, kéo mạnh vài cái rồi nói, "Từ lúc cậu rời khỏi đó, vị Triệu tổng này luôn cố ý hỏi tôi về tin tức của cậu." Thẩm Thanh Hoà a một tiếng, cười bạc bẽo.
"Cậu cũng không hỏi Triệu tổng nào à?" Tưởng Duy Nhĩ không quan tâm đến sự có mặt của Thẩm Thanh Hoà ở đây, cởi áo vest ra, lại bắt đầu cởi cúc áo sơ mi.
Thẩm Thanh Hoà chớp mắt, xoay người tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ, "Tôi không có hứng thú."
Phía sau lại có thêm mấy tiếng động, Tưởng Duy Nhĩ như nhớ tới gì đó, liền hỏi, "Phải rồi, có số điện thoại của tiểu phiên dịch kia không?"Thẩm Thanh Hoà khoanh tay, trầm giọng nói: "Không."
"Không có?" Tưởng Duy Nhĩ có chút kinh ngạc, "Trên đời này còn có người cậu muốn có số điện thoại mà không có sao?" Cô quay đầu cười nói: "Cô gái nhỏ này rất thú vị, cậu không nhìn thấy.
Cô ấy đã nhìn chúng ta cả buổi, còn đỏ mặt nữa." Tưởng Duy Nhĩ cười nói, trong giọng cười đó không hề có ý chế nhạo, còn mang thêm sự đắc ý, "Thanh Hoà, cậu nói xem, cô ấy đang nhìn ai nhỉ?"
"Tôi không biết." Thẩm Thanh Hoà thờ ơ trả lời, đây là lần đầu tiên cô nói chuyện về người phụ nữ nhỏ bé này với một người khác, một người hoàn toàn xa lạ với Thẩm Giáng Niên.
Cảm giác này không tốt.
"Thôi nào, thử đoán xem đi." Tưởng Duy Nhĩ rất nghịch ngợm, nửa đùa nửa thật: "Tôi còn đang chờ cậu đi lấy số điện thoại cô ấy, định hẹn tối nay ra ngoài uống rượu, sức quyến rũ của cậu thế là không được rồi." Tưởng Duy Nhĩ a một tiếng, Thẩm Thanh Hoà cũng không quay đầu lại, Tưởng Duy Nhĩ đành gọi cô, "Thanh Hoà, hình như tôi bị kẹp tóc rồi, lại giúp chút đi." Thẩm Thanh Hoà xoay người lại, đi đến gần Tưởng Duy Nhĩ, giúp cô ấy kéo khoá váy lên, Tưởng Duy Nhĩ hất tóc một cái, "Xem ra, vẫn nên để tôi đích thân ra tay." Ngay khi tay Thẩm Thanh Hoà buông xuống, cô lập tức xoay người lại, chiều cao của hai người gần như tương đương, Tưởng Duy Nhĩ nói với vẻ thích thú: "Nếu như tôi có được số điện thoại của cô ấy, vậy có nghĩa là cô ấy nhìn tôi đúng không?"
Thẩm Thanh Hoà không tỏ thái độ, thờ ơ nói, "Tôi không biết." Nói xong quay về phía cửa sổ, Tưởng Duy Nhĩ vừa chỉnh lại váy: "Hôm nay, trông cậu có vẻ không ổn, tại sao lại không vui?" Thẩm Thanh Hoà không nói gì, Tưởng Duy Nhĩ chủ động đi tới, ôm Thẩm Thanh Hoà từ phía sau, "Được rồi, được rồi, là lỗi của tôi, không nên để cậu đi xin số điện thoại, chờ đến khi gặp mặt tiểu phiên dịch kia, tôi sẽ dạy dỗ cô ấy, sao lại từ chối nữ thần của tập đoàn Nhã Nại chúng ta cơ chứ."
Thẩm Thanh Hoà nhẹ nhàng đẩy Tưởng Duy Nhĩ ra, nghiêm túc nhắc nhở: "Tưởng tổng, đừng quên, bản thân là người đã kết hôn." Tưởng Duy Nhĩ đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay Thẩm Thanh Hoà, dỗ dành nói: "Được rồi, được rồi, tôi cam đoan sẽ không làm chuyện bậy bạ, hẹn được cô ấy thì đi ăn bữa cơm thôi, sẵn tiện nói chuyện công việc."
"Chuyện công việc?" Thẩm Thanh Hoa giơ tay cản tay Tưởng Duy Nhĩ lại, Tưởng Duy Nhĩ xoay người sang phải rồi sang trái, chỉnh lại làn váy vào nếp, "Ừa, là chuyện lớn." Thẩm Thanh Hoà nhìn cái người trước mắt lắc lư, cảm thấy thật phiền, giơ tay lên kéo cô ấy, giọng nói mất kiên nhẫn, "Lại đây." Chủ động chỉnh lại nếp gấp sau lứng, Tưởng Duy Nhĩ cười, tay đặt lên vai Thẩm Thanh Hoà, để cho người kia tuỳ ý chỉnh bản thân, "Còn liên quan đến cậu."
"Việc gì?" Thẩm Thanh Hoà hỏi.
"Tôi có một ý tưởng táo bạo." Tưởng