Editor: Qing Yun
Thân phận của Lục Ngang không thể công khai, cô luôn tự nhủ với mình như vậy.
An An lấy điện thoại ra gọi cho chị Huy: “Chị Huy, làm phiền chị để ý tin tức báo chí giúp em.”
“Sao thế?”
An An nói vắn tắt chuyện mình gặp Lục Ngang ở quán bar cho chị Huy, chị ta lập tức nổi trận lôi đình: “Lục An!”
Tiếng hét của chị Huy rất to, làm cho Lục Ngang đứng ở bên cạnh cũng nghe thấy, anh nhận ra là người đại diện nữ tóc ngắn mình từng gặp.
Người đại diện kia nói với Lục Ngang rằng anh sẽ hủy hoại An An, sẽ hủy hoại tương lai của cô… Lục Ngang nhất thời im lặng, anh nhìn An An.
Cô đứng trong bóng đêm, kẻ mắt bị ướt nhòe vì đã khóc.
Tóc của cô đã dài đến eo, được uốn xoăn lượn sóng, kiểu tóc này khiến khuôn mặt của cô nhìn nhỏ hơn nhiều.
Trên cổ vẫn là chiếc choker kia, cô mặc một chiếc váy đen dài, bên ngoài khoác áo gió mỏng, đai lưng đeo ở bên hông, chân đi giày cao gót.
Cô đã trưởng thành, không còn là thiếu nữ hai mươi tuổi kỳ quái lúc trước.
Cô đã trở thành một cô gái giơ tay nhấc chân đều có phong tình.
Có lẽ là sợ Lục Ngang nghe được cho nên An An đã đi ra xa hơn.
Chị Huy nói: “Bây giờ em về công ty cho chị ngay!”
“Em xin lỗi, bây giờ em không đi được, chiều mai em sẽ đến.” An An từ chối.
“Lục An!”
Chị Huy hét trong điện thoại, An An thì thẳng tay cúp máy.
Cô quay người, không nghiêng không lệch, vừa lúc đón nhận tầm mắt chăm chú của Lục Ngang.
Hơn mười một giờ, đường phố đã vắng hơn nhiều, khắp đoạn đường chỉ có cô và anh.
Dưới đèn đường, trên người Lục Ngang được phủ một ánh vàng nhàn nhạt.
Bởi vì đứng ngược sáng cho nên ngũ quan của anh không được rõ ràng, dáng người anh cao lớn, bờ vai của anh rộng rãi.
Anh đứng ở đó, An An liền biết anh là Lục Ngang.
Không có người nào khác!
Đây là người đàn ông cô yêu.
Đây là người đàn ông cô đợi hơn ba năm.
An An bước từng bước đi về phía anh.
Cô không nỡ lãng phí bất cứ giây phút nào.
Giày cao gót đạp trên mặt đất, một bước lại một bước.
Càng tới gần, cô càng có thể ngửi được hơi thở trên người Lục Ngang, loại hơi thở nam tính dâng trào, vừa nguyên thủy lại vừa tràn ngập lực lượng, làm chân cô vô thức nhũn ra.
An An đi đến trước mặt anh, tham lam nhìn anh.
Đến gần như vậy, cuối cùng cô cũng có thể nhìn thấy anh rõ ràng.
Dáng vẻ anh vẫn cứng rắn như cũ, ngũ quan của anh vẫn đoan chính, kiên nghị như cũ, chỉ duy nhất ở trên lông mày là có thêm một vết sẹo.
Vết thương đã khỏi hẳn, chỉ để lại dấu vết thời gian nhợt nhạt, là minh chứng cho những nguy hiểm anh đã trải qua.
An An run rẩy vuốt ve vết sẹo, đau lòng nói: “Anh bị thương.”
“Đều qua cả rồi.” Lục Ngang hỏi chuyện khi nãy: “Có phải anh mang phiền toái đến cho em không?”
Nghe được lời này của anh, An An lập tức không vui, cô hung dữ hỏi lại: “Có phải em cũng là phiền toái của anh không? Có phải anh muốn bỏ em từ lâu rồi không? Có phải anh hoàn toàn không muốn nhìn thấy em không?”
Cô vừa giận là mặt lại phồng lên, những cái gọi là trưởng thành hay bình tĩnh đều biến mất không còn tung tích.
Không có ai nói thắng được cô, miệng lưỡi cô luôn nhanh nhảu như vậy… Lục Ngang cười khẽ, anh giơ tay sờ mặt cô.
Đôi mắt An An vừa đỏ vừa sưng, lòng bàn tay của Lục Ngang nhẹ nhàng cọ qua.
Động tác của anh rất nhẹ, lòng bàn tay của anh ấm áp, An An ôm tay Lục Ngang, dùng tay mình nắm chặt tay anh.
Xương ngón tay của anh rất cứng, bàn tay của anh rất to.
Cô nắm lấy bàn tay ấy là trong lòng liền an tâm.
An An vươn tay muốn nắm tay trái của Lục Ngang, đưa tay ra rồi cô mới phát hiện khác thường.
Mắt nhìn chằm chằm vào cánh tay ấy, người cô cứng lại, sau đó hoảng sợ ngẩng đầu.
Sợi dây trường mệnh kia đã không còn, cánh tay trái của Lục Ngang buông thõng ở đó, rõ ràng là không thích hợp, còn cả… Còn cả trên cổ tay và mu bàn tay của anh có rất nhiều vết sẹo.
Những vết sẹo đó đã kết vảy, dữ tợn mà càn rỡ, như là Thần Chết đang cười lạnh lùng với cô.
Môi run rẩy, An An đột nhiên muốn khóc, đầu cô đau muốn nứt ra.
Lục Ngang vẫn nhẹ nhàng bâng quơ: “Đều đã trôi qua.” Thấy mắt cô vẫn còn đỏ, anh hơi nâng tay lên, an ủi An An: “Đang hồi phục rồi.”
Anh càng thản nhiên thì An An càng đau lòng, cô khó chịu sắp chết rồi.
Nước mắt chảy ra, An An vội vàng cúi đầu.
Những giọt nước mắt trong suốt ấy rơi xuống mặt đất, An An không rảnh đi lau, cô chỉ nắm tay Lục Ngang, nắm chặt lấy bàn tay trái của anh.
“Còn chỗ nào nữa?” Cô hỏi Lục Ngang.
Cô hỏi anh, trên người anh còn bị thương chỗ nào nữa.
Lục Ngang không trả lời cô, như vậy cũng đủ để An An hiểu chắc chắn anh bị rất nhiều vết thương nặng, anh tìm được đường sống trong chỗ chết, anh trải qua khó khăn như vậy mới đến gặp cô được.
Anh đưa ra lời hứa là sẽ không nuốt lời.
Đây là Lục Ngang của cô.
Anh đã trở lại, anh bình an đứng ở đây, điều này hơn hết tất thảy mọi thứ.
An An lau nước mắt, cô nhón chân lên hôn anh.
Bọn họ đã chờ đợi nụ hôn này hơn ba năm, đợi hơn một nghìn ngày, nhớ về nó vô số lần.
Đôi môi mềm mại chạm nhẹ vào nhau, An An vẫn đang khóc.
“Lục Ngang.”
Bây giờ đã không còn ai, rốt cuộc cô cũng có thể gọi tên anh.
Tựa đầu lên vai anh, cô lại gọi tên anh lần nữa.
Lục Ngang, Lục Ngang…
Cái tên này, cô gọi bao nhiêu cũng không đủ.
Đời này cô sẽ không rời xa anh, An An biết điều ấy.
Cô muốn chăm sóc anh cả đời, cô còn muốn sinh con cho anh.
*
Lục Ngang đưa An An về phòng ký túc xá của mình dưới sự kiên trì mãnh liệt của cô.
Cô vợ nhỏ chính thức đi kiểm tra, An An muốn biết hết tất cả mọi thứ.
Ký túc xá của công an ở ngay phía sau đồn công an, gần đó có tiểu khu của người dân, ký túc có hai dãy nhà độc lập, có không ít người ở.
Bên ngoài nhìn không có gì khác với tiểu khu bình thường.
Lục Ngang mở cửa, anh đi vào bật đèn lên.
Căn phòng không lớn, anh cũng không có nhiều đồ đạc.
Trên bàn là gạt tàn và hộp thuốc, bên cạnh có thuốc hạ sốt và lưu thông máu, đều là thuốc anh cần dùng đến.
An An nhìn mỗi một đồ vật ở đây, mũi cũng cay lên không nhịn được.
Đồng phục cảnh sát của Lục Ngang vắt trên ghế.
Cô đi qua vuốt nhẹ rồi quay đầu nhìn anh.
Dưới ánh đèn, mặt mày Lục Ngang chỉ có bình tĩnh.
“Đều kết thúc rồi ạ?” An An chỉ có thể hỏi như vậy.
Cô hoàn toàn không dám nghĩ đến những ngày tháng nguy hiểm kia, càng không dám nghĩ đến hơn ba năm này anh đã sống thế nào.
Lục Ngang chỉ “ừ” một tiếng, anh không thể nói thêm điều gì.
Nhận được câu trả lời khẳng định, mắt An An lại nóng lên.
Cô nhìn Lục Ngang, nhìn anh chăm chú.
Trong phòng cứ yên tĩnh như thế, cửa dẫn ra ban công không đóng, gió đêm lạnh thổi vào, phất