Hơn 1 Tháng Sau
Từ cuộc gọi lần trước Niên Ái đã cảm thấy yên tâm về quan hệ của cô và Định Ngôn hơn rất nhiều.
Niên Ái không còn suy nghĩ về những chuyện linh tinh giống như trước kia, cô cực kì yên tâm về anh, yên tâm về mối quan hệ mà hai người đang có được.
Niên Ái ngồi trong lớp học tâm trạng vô cùng tốt, tốt đến nổi Đường Tiểu Dân ngồi bên cạnh cô cũng cảm thấy được.
Đường Tiểu Dân:"Niên Ái sao tớ có cảm giác gần 1 tháng nay cậu như mùa xuân ấy"
Đường Tiểu Dân:"Lúc nào cũng vui cười hớn hở"
Niên Ái:"Có sao?"
Đường Tiểu Dân:"Có"
Niên Ái:"Vậy chắc là cảm giác của người có người yêu đấy"
Niên Ái:"Cậu thì không hiểu được đâu"
Đường Tiểu Dân bĩu môi hờn dỗi:"Xí, tớ mà thèm à"
Nhìn thấy Tiểu Dân hờn dỗi Niên Ái cũng không muốn trêu chọc thêm:"Được rồi, ngày mai tớ mời cậu đi ăn cơm tối nhé"
Đường Tiểu Dân nghe đến ăn uống hai mắt liền sáng rực lên:"Thật không?"
Niên Ái gật đầu:"Thật"
Đường Tiểu Dân nghĩ ngợi:"Mà khoang"
Niên Ái:"Sao?"
Đường Tiểu Dân:"Mai là ngày mấy?"
Niên Ái:"Ngày mai à, hình như là 22/9"
Đường Tiểu Dân hoảng loạn:"Trời đất ơi, bà cô à mai là sinh nhật cậu đấy chẳng lẽ cậu không nhớ?"
Nhờ có Đường Tiểu Dân nhắc nhở Niên Ái mới chợt nhớ ra:"Đúng rồi ha, tớ quên mất"
Đường Tiểu Dân ỉu xìu:"Vậy là ngày mai tớ phải mời lại cậu sao?"
Đường Tiểu Dân xoay sang Hạ Tâm Liên:"Bạch Liên Hoa ngày mai là sinh nhật Niên Ái đấy các cậu định làm gì?"
Hạ Tâm Liên ngớ người:"Sinh! sinh nhật Niên Ái á?"
Đường Tiểu Dân ngờ vực:"Đừng nói là cậu cũng quên nha"
Hạ Tâm Liên ấp úng:"À!.
ừ!.
"
Đường Tiểu Dân:"Bạn bè cái kiểu gì vậy"
Đường Tiểu Dân chồm qua chỗ Lương Mỹ Kiều:"Mỹ Kiều cậu có nhớ mai là ngày gì không?"
Mỹ Kiều nghe thấy tiếng của Đường Tiểu Dân vội xoay qua:"Hả? ngày gì?"
Đường Tiểu Dân bất lực:"Thôi xem như tớ chưa nói gì"
Niên Ái cười mỉm một cái mở điện thoại lên xem lịch, ngày mai đúng là sinh nhật của cô.
Điều Niên Ái mong chờ nhất hiện tại là không biết Định Ngôn có nhớ sinh nhật của cô không? mọi năm anh điều không tặng quà cũng không chúc mừng gì cả có khi là không biết sinh nhật cô cũng nên.
Suy nghĩ miên man một chút thì có tin nhắn đến, Niên Ái kéo messenger thấy tin nhắn của Mai Châu hiện lên đầu bảng, cô ấn vào cuộc trò chuyện xem tin nhắn.
Mai Châu:[Tiểu Ái Ái ngày mai là sinh nhật của cậu rồi, năm nay cậu muốn tớ tặng gì cho cậu đây?]
Niên Ái mỉm cười:[Khu nhà trung tâm thành phố nhé]
Niên Ái:[Tớ không ngại có thêm 1 chiếc xe đời mới đâu]
Mai Châu:[Tham lam quá đi]
Niên Ái:[Không phải cậu rất giàu sao? không biết ai đó còn từng nói nuôi tớ nữa cơ mà?]
Mai Châu:[Nuôi cậu thì được cho cậu ăn cậu ở cũng không mất bao nhiêu]
Mai Châu:[Còn về phí tinh thần thì cậu tự làm mà lấy]
Niên Ái:[Tiểu Châu Châu cậu lật mặt cũng nhanh thật đấy]
Mai Châu:[Haha, giờ cậu biết là quá trễ rồi cưng ạ]
Niên Ái trả lời, cuối tin nhắn cố ý để thêm một icon mặt khóc:[Trái tim nhỏ bé này của tớ bị tổn thương rồi.
]
Mai Châu:[Đừng nói chuyện này nữa, nói chuyện Định Ngôn đi]
Mai Châu:[Sao rồi, cậu ta chắc sẽ không quên sinh nhật cậu đó chứ]
Niên Ái:[Chắc là không đâu]
Mai Châu:[Mấy năm trước cũng có thấy chúc mừng gì đâu, có khi