Người phụ nữ nghe Tạ Hàm Ưng nói cũng không lên tiếng phản bác.
Bà biết rõ những gì y nói đều đúng sự thật.
Việc chần chừ của Thụy Nghi không phải lần đầu tiên.
Càng rõ ràng hơn là chuyện của ba năm trước.
- Dạo này ông ta có động tĩnh gì không?
- Không có gì khác lạ, cả công việc làm ăn cũng không gặp vấn đề gì.
Chỉ có điều nội bộ cổ đông đang xảy ra vấn đề với nhau.
- Thụy Nghi đã biết?
- Vâng.
Người phụ nữ trầm ngâm, ánh mắt một lần nữa đặt lên người họ Tạ.
- Thời gian này, nhờ con trông coi nó!
- Con biết rồi, nếu không còn gì thì con đi trước!
Tạ Hàm Ưng nói xong liền cúi đầu cháo bà tiếp đó là rời khỏi phòng.
- Hiểu Thịnh, món nợ của tôi, lại tăng lên rồi...
.........
Mấy ngày sau....
- A Thần, mau vài đi con, mẹ nấu nhiều món con thích lắm!
Ninh Thủy Nhi đang nấu nướng trong bếp thì nghe người giúp việc nói Dương Thần đến liền không ngăn được sự hào hứng.
Bà ta chẳng giấu nỗi niềm vui mà nhanh chóng nhờ người trong giùm nồi canh, tiếp đó là vội vã chạy ra ngoài gặp cậu.
- Mẹ!
Dương Thần mỉm cười đôi con ngươi đen láy khẽ động.
Cũng lâu rồi, cậu không đặt chân về nhà...
Giờ nhìn lại quang cảnh nơi đây, đúng là không kiềm được nỗi nhỡ.
- Trời ơi, thằng bé này sao lại xanh xao như vậy? Có phải là ăn không đủ bữa hay không?
Nhìn con trai yêu quý trước mắt.
Bản năng làm mẹ của Ninh Thủy Nhi cứ thể trổi dậy.
Bà đưa tay xoa lấy mái tóc đen của con mình.
Sau đó thì dịu dàng quan tâm thăm hỏi.
- Hôm nay con phải ăn cho no có biết không?
- Dạ, con biết rồi...
Hai mẹ con cứ thế đứng nói chuyện với nhau mà không để ý rằng phía xa xa có một đôi mắt đang âm thầm theo dõi.
Phạm Thụy Nghi dựa lưng vào chiếc xe, tay cầm điếu thuốc nhẹ rít lấy một hơi.
Ánh mắt của hắn thì cứ lơ đãng mà hướng về phía hai người kia khiến tâm trạng càng thêm phiền muộn.
...........
- A Thần à, hay là con dọn về nhà đi, ở bên ngoài làm sao tốt bằng ở nhà được chứ con?
Ninh Thủy Nhi vừa gắp thịt cho cậu vừa nói.
Hai năm nay thằng bé sống ở ngoài một mình, nhìn cỡ nào bà cũng không thể không lo lắng.
Chỉ là mỗi lần nhắc đến chuyện dọn về nhà thì cậu lại cứ tìm cách đánh trống lãng.
- Con vẫn ổn mà mẹ! Chưa kể đến con cũng không còn là con nít nữa...
Cậu cười cười, cúi đầu tiếp tục mà dùng bữa..
- Đứa ngốc này....
.........
- Lần trước mẹ đi mua sắm, mấy thứ này đều là chọn cho con! Mau thử xem, coi nó có vừa hay không?
Sau khi dùng bữa, hai mẹ con liền ngồi trên ghế sofa dùng điểm tâm.
Chỉ là không khí giữa cả hai cũng không quá sôi nổi bởi lẽ đa số đều là Ninh Thủy Nhi bắt chuyện.
Khẽ nhìn bộ quần áo trên người cậu, Ninh Thủy Nhi liền nhớ ra gì đó nên vội vàng lên tiếng gọi người giúp việc.
Kế đó bà vui vẻ mà đưa từng món đồ cho Dương Thần lựa chọn.
- Sau