Editor: Hạc Hiên
Beta: Bánh bao nhỏ
Reup: Mèo Tai Cụp
- - -
Chương 19: Nếu tôi giành được MVP, chị có thể hôn tôi một cái không?
- - -
Ba Dương Tiếu vừa nghe nói Mạnh Vũ Phồn và Từ Đông là đồng đội liền cảm thấy hào hứng.
Dù đang ngồi trên xe lăn, ông cũng bồn chồn không yên, xoay người lại, ngóng dài cổ như một ông rùa già và hỏi: "Tiểu Mạnh, con và cháu trai của lão Từ là đồng đội à? Vậy ai trong hai đứa giỏi hơn?"
Mạnh Vũ Phồn khiêm tốn trả lời: "Dạ, thưa chú, cháu và cậu ấy đều chơi vị trí tiền đạo. Có điều cháu chơi vị trí tiền đạo phụ, còn cậu ấy chơi vị trí tiền đạo chính, nhiệm vụ của chúng cháu khác nhau, sở trường cũng không giống nhau, nên không thể nói ai hơn ai được."
Bóng rổ là một môn thể thao đồng đội gồm năm người, trên sàn đấu 17.5 x 32 mét này, mỗi người đều đảm nhận những vị trí khác nhau, không thể nói ai cao ai thấp được.
Ba Dương Tiếu nghe vậy liền có chút tiếc nuối. Ông mong đợi đứa con rể của ông một khi ra sân thì đánh đâu thắng đấy, thực hiện cú úp rổ (còn gọi là Slam Dunk) đến cả vành rổ cũng phải nứt mới đúng........
Trước giờ Dương Tiếu không hề biết gì về bóng rổ, nghe đến hai thuật ngữ xa lạ liền tò mò hỏi: "Tiền đạo chính? Tiền đạo phụ? Hai vị trí này có gì khác nhau vậy?"
Đầu tiên, Mạnh Vũ Phồn giải thích theo từ ngữ chuyên ngành trước: "Về lý thuyết, tiền đạo chính thiên về phòng thủ, tranh bóng gần bảng rổ, kèm người, phòng thủ, chủ yếu đứng trong phần sân đối thủ. Tiền đạo phụ thiên về tấn công, ghi điểm, đột phá, chủ yếu ở phía ngoài khu vực bảng rổ....."
Khi cậu nói về nghề nghiệp của bản thân, đôi mắt như sáng lên, hoa chân múa tay hào hứng trông cứ như một đứa bé.
Có điều Dương Tiếu.................nghe vẫn không hiểu.
Mạnh Vũ Phồn liền đưa ra một minh họa dễ hiểu nhất: "Nói thế này vậy, trong truyện "Slam Dunk"* nhân vật Hanamichi Sakuragi là tiền đạo chính! Còn nhân vật Kaede Rukawa thì vỗ ngực nói, "tôi chính là tiền đạo phụ!"
Dương Tiếu: ".........anh là Rukawa?
Mạnh Vũ Phồn ưỡn ngực nói: "Đúng vậy!"
Dương Tiếu lại quay đầu nhìn về hướng khác trên sân bóng: "......cậu ấy là Sakuragi?"
Mạnh Vũ Phồn gật đầu nói: "Đúng vậy!"
Dương Tiếu nghĩ thầm, người đứng trước mặt cô coi như cũng giống với nhân vật Rukawa trong tưởng tượng của các cô gái trẻ; nhưng còn người được gọi là "Sakuragi" kia, dáng dấp không khỏi khiến ........."Có phải so sánh hơi sai rồi không?"
Từ Đông cao chừng hai mét, tay dài, chân dài, thậm chí còn to lớn hơn cả Mạnh Vũ Phồn. Cậu ấy có làn da ngăm đen, xương gò má cao, bước đi vững chãi như một pháo đài di động.
Pháo đài di động ngay khi vừa mới bước vào cửa liền nhận ra dáng dấp quen thuộc phía bên kia sân bóng.
Dáng người kia, diện mạo kia, cử chỉ ám muội đó -- Nếu cậu không nhầm lẫn thì đó không phải chính là đồng đội tốt Mạnh Vũ Phồn của mình hay sao????
Từ Đông trăm ngàn lần cũng không nghĩ tới việc bị ông nội kéo đến tham gia đại hội thể dục thể thao của nhân viên, lại còn có thể gặp được người anh em tốt cùng kí túc của mình!
Quan trọng hơn nữa chính là cô gái đứng đối diện đang ngẩng đầu nói chuyện với Mạnh Vũ Phồn là ai?
Khoảng cách khá xa, Từ Đông không nhìn rõ hình dáng của cô gái. Thân hình cao lớn của Mạnh Vũ Phồn hoàn toàn che khuất cô, điệu bộ lo lắng từng chút một ấy Từ Đông thực sự chưa từng thấy qua.
Hai người bọn họ cùng diện giày chơi bóng rổ đôi, hiệu Nike Air Jordan phối màu đỏ và trắng. Khi họ nói chuyện với nhau thỉnh thoảng hay có những động tác thân mật vừa tự nhiên lại dịu dàng. Nếu Từ Đông không biết trước Mạnh Vũ Phồn độc thân thì khẳng định sẽ hiểu lầm hai người bọn họ là một đôi tình nhân.
.......Chắc là cậu ấy dẫn chị em họ hàng theo nhỉ?
Có điều vóc dáng người họ hàng của Phồn Tử thật sự đẹp, thon thả, cao ráo, đôi chân thẳng, gầy và dài ẩn dưới quần jeans, thực sự thu hút ánh nhìn.
Từ Đông bất chợt có suy nghĩ viễn vông, định chờ đến khi trận đấu kết thúc sẽ nhờ Phồn Tử giới thiệu và làm mai giúp mình......
"Đông Đông, con đang nghĩ vẩn vơ gì vậy?" Ông nội đứng bên cạnh, vỗ thật mạnh vào cánh tay cậu, nói vang thật to, "Nào, đi cùng ông đến chào hỏi các vị trưởng bối làm quen nào."
Nói xong, ông nội cậu đã bước về phía gia đình Dương Tiếu.
Vừa hay Từ Đông cũng đang muốn làm quen với cô gái đó, thế là cậu vội vàng sửa sang lại quần áo, nở một nụ cười thật đẹp, tiếp tục đi theo ông nội.
Đến gần, Từ Đông mới nhìn rõ được dáng dấp của cô gái kia.
Nếu dùng một câu để miêu tả thì chính là "Da như ..., mày như ... mắt như.....Tóm lại, quào! Đẹp tuyệt!
Dương Tiếu đứng đó một cách tự nhiên và thùy mị, đôi mắt trong trẻo, không nhận ra một chút ngượng ngùng nào. Khóe miệng cô hơi nhếch lên, trong phạm vi lịch sự tối thiểu, nụ cười của cô không quá sâu nhưng lại khiến cho lòng người bỗng chốc say mê.
Cô chỉ mỉm cười thật nhẹ, Từ Đông liền cảm thấy lâng lâng như đang bay bổng. Cơ thể nặng một trăm kilogram như thể không tồn tại, tâm hồn cậu như càng ngày càng cao, càng ngày càng cao, càng ngày càng........
"Nào, Đông Đông, để ông nội giới thiệu với con." Bên cạnh cậu truyền đến giọng nói mộc mạc của ông nội mình, "Cô gái này chính là con của ông nội Dương của con đấy, tên là Dương Tiếu. Con phải gọi Tiếu Tiếu là cô mới đúng."
Dương Tiếu: "......." Dương Tiếu lúng túng và nói, "Không cần phải gọi là cô đâu ạ? Thực ra, con cùng lắm cũng chỉ hơn cậu ấy vài tuổi thôi mà...."
Ông nội của Từ Đông cứ khăng khăng nói: "Vai vế không được làm loạn! Tiếu Tiếu, bác và ba con là anh em tốt. Con đã gọi bác đây là bác, vậy cháu của bác tất nhiên phải gọi con là cô."
Từ Đông: "......" Nhìn thấy Dương Tiếu xinh đẹp, trẻ trung như vậy, một tiếng "Cô" cậu quả thật không thể thốt ra khỏi miệng mình.
Nhưng đả kích thật sự vẫn còn ở phía sau --- ---
"Còn người này." Ông nội của Từ Đông đột nhiên lại chỉ về hướng Mạnh Vũ Phồn đang đứng cạnh, "Đây là bạn trai của cô Tiếu Tiếu của con, con gọi chú là được rồi!"
Dương Tiếu: "....."
Từ Đông: "......."
Tâm hồn của Từ Đông vừa mới lâng lâng trên mây, nghe một tiếng liền rơi phịch xuống đất.
Cậu thất thanh kêu lên: " --- --- chú???????"
Chú cái gì mà chú, chú ở chỗ nào?! Phồn Tử không phải độc thân hay sao? Không đúng, Phồn Tử là bạn thân của cậu, sao bỗng dưng vô cớ lại đổi vai đổi vế thế này???
Chỉ có Mạnh Vũ Phồn vẫn chưa hiểu tình huống hiện tại, không mảy may chú ý tới sự khó xử của những người trước mặt.
Cậu gãi gãi đầu, nhìn Từ Đông và cười hớn hở nói: "Chào cháu. Thật ngại quá, hôm nay đi vội quá nên quên không mang theo tiền lì xì."
.........
Tiếng còi thi đấu vang lên.
Trái bóng bắt đầu được tung lên không trung, Mạnh Vũ Phồn và Từ Đông cùng lúc nhảy lên, giơ cao tay cướp lấy trái bóng màu nâu cam.
Cuộc tranh cướp bóng thường chỉ xảy ra trong chớp mắt, với lợi thế cánh tay dài, Từ Đông trong nháy mắt đã cướp được bóng, vừa tiếp đất liền nhanh chóng dẫn bóng hướng đến bảng rổ của đội xanh.
Mạnh Vũ Phồn theo sát ngay phía sau, quan sát chằm chằm quả bóng, nhiều lần định cướp bóng từ trong tay của Từ Đông.
Hai người bọn họ đã được huấn luyện cùng nhau trong năm năm trời, họ nắm rõ khả năng của nhau như lòng bàn tay. Nhưng hôm nay Từ Đông như uống phải thuốc tăng lực, thế tấn công vô cùng mạnh mẽ, dứt khoát và đầy quyết đoán, rất nhiều lần cánh tay và khuỷu tay cậu như thúc vào mặt Mạnh Vũ Phồn.
Nếu đổi lại đây là trận đấu chính thức thì Từ Đông chắc chắn sẽ bị phạt thẻ vàng.
Nhưng đây lại là trận đấu trong khuôn khổ gia đình của nhân viên, trọng tài là chị cả của bộ phận hành chính. Vừa thổi xong còi bắt đầu trận đấu thì cô ta liền đi ra ngoài sân tán gẫu, đan áo len, làm gì còn quan tâm đến cái gì phạm quy hay không phạm quy nữa.
Còn đám đông khán giả căn bản cũng không biết luật lệ thi đấu. Bọn họ dồn hết sự chú ý lên hai chàng trai trẻ, cho dù ai kiểm soát được bóng, tất cả bọn họ đều vỗ tay hò hét như ong vỡ tổ.
Bởi vì đội xanh và đội vàng đều có một cầu thủ chuyên nghiệp nên từ phòng thủ đến tấn công hầu như đều do hai người bọn họ đảm nhiệm. Trận đấu này hoàn toàn không phân biệt ai là tiền đạo, ai là hậu vệ, chỉ thấy hai người bọn họ dẫn bóng chạy hết vòng sân, từ trước đánh tới rồi lại từ sau đánh lên.
Còn tám cầu thủ khác trên sân thì giống như đàn chó bị cụ già dắt đi dạo, ngớ ngẩn chạy theo phía sau hai người bọn họ, chạy tới chạy lui, hoàn toàn không thể chạm tay vào bóng.
Lúc này, điểm số trên sân đang là 38-31 --- --- Mạnh Vũ Phồn bị Từ Đông bỏ xa với điểm số cách biệt là 7 điểm.
Ba Dương Tiếu liên tục hò hét: "Lên đi Tiểu Mạnh, nhanh lên nào!! Chặn cậu ấy lại! Chặn cậu ấy lại! ! Chặn cậu ấy lại!"
Dương Tiếu bị đau đầu bởi tiếng hò hét ồn ào của ba cô, có điều lúc này mọi sự chú ý của cô đều tập trung vào trận đấu, đôi mắt cô như dán chặt vào