Chọc Ghẹo Oan Gia Trong Trò Chơi Kinh Dị

Chương 18


trước sau

Màn 1: Biệt thự quỷ sơ sinh- Chương 17

Edit by: JaniceD – overfloral

- -------

Sau khi nghe câu hỏi của Nhiếp Uyên, vẻ mặt nữ chủ nhân biến hóa vi diệu.

“Nơi này đương nhiên là…” Cô ta dường như hơi mê man lạc lõng, ngay giây sau đã bình thường trở lại: “Nhà của tôi”.

Có vấn đề!

Ánh mắt Kỷ Vô Hoan nghiêm túc, không buông tha: “Vậy vì sao cô không thể rời khỏi đây?”

Nữ chủ nhân liếc cậu một cái, biểu tình như cười như không.

Hệ thống đã nói, mỗi phòng chỉ được hỏi một câu, Kỷ Vô Hoan, Nhiếp Uyên và Lâm Cương cùng phòng, bọn họ đã hết lượt rồi.

Xem ra, chỉ có thể chờ đến bữa tối.

Nhưng Kỷ Vô Hoan không ngờ một nữ sinh đột nhiên lên tiếng: “Phu nhân, vì sao ngài không thể rời đi?”

Người hỏi chính là cô bé lúc trước đưa mắt kính cho Kỷ Vô Hoan, Lý Liên. Cô nhìn cậu rồi đảo mắt sang Nhiếp Uyên, cuối cùng mới quay về phía nữ chủ nhân, hơi khẩn trương.

“Rời đi? Vì sao tôi phải thế? Đây là nhà của tôi!” Nữ chủ nhân cười hạnh phúc, mặt hơi phiếm hồng, rất kích động mà hỏi ngược lại: “Nhà tôi không tốt ư? Nơi này gì cũng có! Bé ngoan đáng yêu nhất của tôi cũng còn đây, vì sao tôi phải rời khỏi?”

Ý da, vậy mà chỉ vì cô ta không muốn? Kỷ Vô Hoan có chút bất ngờ.

Sau bữa trưa, Lâm Cương lấy vài món ăn từ balo ra chia cho hai người: “Không còn nhiều, e rằng ngày mai phải thật sự ăn cơm Đỗ Toa nấu”.

Nhiếp Uyên nhận bánh mì, ngữ khí bình tĩnh: “Đêm nay giải quyết vấn đề”.

“Nhiếp tiểu ca, cậu biết chân tướng hết cả rồi?” Lâm Cương uống ngụm nước chưa kịp nuốt, nghe vậy kích động đến mức suýt phun ra.

“Vẫn chưa”.

“Vậy giải quyết thế nào?”

“Lấy chìa khóa”. Nhiếp Uyên dùng giọng điệu hệt như đang bảo “Trời hôm nay tươi xanh quá” vậy.

“Lấy kiểu gì cơ?”

“Cướp”.

Lâm Cương lại sặc: “Cậu nghiêm túc?”

Nhiếp Uyên: “Tôi không đùa”.

Kỷ Vô Hoan một chút cũng không bất ngờ, khúc khích cười: “Quả nhiên là cái loại đầu óc ngu si tứ chi phát triển”.

Ông nội Nhiếp Uyên là quân nhân đã xuất ngũ, từ nhỏ anh đã theo ông học võ nghệ, thế nên bản thân anh có thể dùng bạo lực giải quyết rất nhiều vấn đề, ngoại trừ Kỷ Vô Hoan.

Kỷ Vô Hoan đang dựa trên bàn trà, yên tĩnh một cách kì lạ, dùng bút vẽ vẽ lên giấy ghi chú.

Lâm Cương ghé sát để nhìn thì thấy trên mặt giấy là một hình người đầu vuông, mặc váy.

“Đây là?”

“Đỗ Toa…” Kỷ Vô Hoan vừa uốn tròn cái đầu trong tranh vừa suy tư: “Anh có phát hiện không, cô ta không muốn chúng ta thấy được dáng vẻ của mình”.

Nói xong, cậu chấm thêm đôi mắt với lỗ mũi, nhưng không có miệng.

“Nơi này ban đêm rất tối, dù có đứng ngay trước mặt vẫn nhìn không được bộ dạng cô ta, lúc dùng bữa thì trốn trong phòng bếp, chỉ lộ cánh tay, nhìn kiểu gì cũng không được”.

Lần gần nhất Kỷ Vô Hoan nhìn thấy Đỗ Toa thì cô ta đang dựa vào tay vịn ở góc rẽ của cầu thang, dưới điều kiện ánh sáng thiếu hụt và góc độ, cậu chỉ thấy được mặt của cô ta.

Cho đến hiện tại, trừ Lý Liên thoáng nhìn được bóng dáng Đỗ Toa thì không còn ai biết được tổng thể cô ta trông như thế nào.

“Vì sao không muốn?” Trực giác cậu cho biết, manh mối này rất quan trọng: “Có lẽ đang cố tình giấu diếm”.

“Do đâu cơ chứ?”

“Đêm nay là biết”. Kỷ Vô Hoan cất bút, đứng dậy: “Bây giờ phải tìm đứa bé đã”.

“Không nói với mọi người à?”

“Trước hết phải xác định một chút, nếu nghĩ sai cũng không đến mức bị đánh hội đồng”. Kỷ Vô Hoan cứ thế đến trước mặt Nhiếp Uyên, giơ tay ra, cằm nâng lên, tự nhiên vô cùng mà ưỡn ngực: “Nào, Viên Viên”.

“Cút ngay”. Nhiếp Uyên khoanh tay cười lạnh: “Tự đi bưng ghế đi”.

Kỷ Vô Hoan bĩu môi ừm một tiếng, đi đến chỗ Lâm Cương: “Lâm ca, anh có thể… Oa!” Cậu chưa kịp nói hết câu đã thất thanh kêu lên, chân không chạm đất nữa rồi.

Kỷ Vô Hoan hết hồn ôm lấy đầu Nhiếp Uyên, nhanh chóng ra vẻ bình tĩnh, còn vỗ vỗ đầu anh: “Viên Viên miệng nói vậy mà thân thể thành thật lắm nha”. Vừa nãy cậu chỉ tính nhờ Lâm Cương cùng đi lấy ghế với mình thôi.

“Đừng lải nhải, tìm nhanh lên”. Cả mặt Nhiếp Uyên đen thui, nâng chân cậu lên, đi đến giữa phòng, muốn lấy đèn treo làm trung tâm, tìm dần ra bên ngoài.

Tuy cả phòng diện tích không lớn, nhưng cả đám búp bê rậm rạp kia phải đến trăm con là ít.

“Đúng đúng, tìm nhanh rời đi nhanh”. Lâm Cương lập tức ra ngoài, muốn tìm cái ghế về để giúp.

Chờ hắn quay về đã thấy Kỷ Vô Hoan lại đang ca bài “Chọn binh chọn tướng”.

“Kỷ ngu ngốc, cậu thiếu đòn có phải không?”

“Nhiếp thiểu năng, cậu có tin tôi chọn một cái là ra không?”

“Tin cái đầu cậu”.

Kỷ Vô Hoan ngó lơ Nhiếp Uyên đang xem thường mình, cố chấp hát cho xong: “Chọn binh chọn tướng, cưỡi ngựa đánh giặc, có tiền uống rượu, không tiền thì cút…”

Nhiếp Uyên lại mắng một câu, tuy từ nhỏ Kỷ Vô Hoan đã may mắn đến lạ kì, nhưng anh không tin cậu có thể tiện tay chọn phát ăn ngay giữa đống búp bê này.

Giây tiếp theo, vả mặt cực kì nhanh.

“Tìm được rồi!”

Nhiếp Uyên:???

Lâm Cương vừa bò lên ghế, nghe thấy vậy liền nhảy xuống:
“Thật à?”

“Đúng mà, hai người nhìn đi!” Kỷ Vô Hoan lấy bút chọc cánh tay con búp bê nọ, lõm vào, chứng tỏ nó mềm.

Hơn trăm con búp bê, thế mà bị cậu chọt một cái trúng luôn.

Lâm Cương, Nhiếp Uyên: Mẹ nó cái vận khí kiểu gì vậy!?

Kỷ Vô Hoan dào dạt đắc ý, cái đuôi nhỏ vung vẩy, tay bắt đầu quậy phá trên đầu anh: “Viên Viên, phục chưa nào?”

Để biểu đạt nội tâm sóng gió của mình, Nhiếp Uyên bỗng buông tay, trước khi thanh niên kịp nhảy dựng oán trách, anh sải hai ba bước lấy đi cái ghế trước mặt Lâm Cương.

Nhiếp Uyên vốn đã cao, đứng trên ghế là vừa, anh duỗi tay nắm cái đầu con búp bê kia, gọn gàng dứt khoát nhổ nó xuống!

Nhiếp tiểu ca cứng quá vậy!?

Lâm Cương đờ mờ một tiếng, lùi tít ra cửa.

Nhiếp Uyên ném búp bê lên bàn trà, ngẩng đầu nhìn phần trần nhà màu trắng đột ngột lộ ra như bị trọc phía trên.

Kỷ Vô Hoan sờ qua cái đầu thật rồi, giờ không sợ đến thế, trực tiếp cầm lên kiểm tra, đúng là độ mềm của da thịt, nhưng không còn co dãn, ấn xuống sẽ để lại một vết thấy rõ.

Kỳ thật vào ngày đầu tiên nếu có người chú ý sẽ phát hiện, âm thanh lúc cái đầu rớt từ ngực nữ chủ nhân xuống đất tuyệt đối không phải là nhựa.

Cánh tay trái của con búp bê này là một khối của thi thể, bàn tay và bả vai thì không. Kỷ Vô Hoan giản lượt vẽ lên giấy ghi chú một đứa bé, nghĩ nghĩ: “Đầu, thân, cánh tay, bàn tay, cẳng chân, bàn chân, tổng có thể chia thành mười khối, nhưng không chắc chắn, hơn nữa không biết mỗi phòng có bao nhiêu khối”.

Lâm Cương: “Vậy tôi đi nói với bọn họ!” Thấy Nhiếp Uyên và Kỷ Vô Hoan gật đầu, hắn ngay lập tức chạy đi.

Lượng công việc quá lớn, chỉ dựa vào ba người bọn họ, không biết phải tìm đến bao giờ. Vận khí của Kỷ Vô Hoan không phải ai cũng có.

Mười phút sau, mọi người đều đã được thông báo.

Tất cả người chơi vốn chưa từng đoàn kết, giờ bắt đầu sôi nổi lên.

Qua một buổi chiều, họ tìm được thêm hai khối thi thể khác, là bàn tay và bàn chân trái.

Cũng không khác lắm với dự tính của Kỷ Vô Hoan.

Mãi đến gần bữa tối, họ lại tìm được một khối.

Tổng là bốn khối.

Nhanh hơn so với tưởng tượng.

Vào thời gian ăn tối, có kinh nghiệm và hy vọng qua màn, bọn họ không quá sợ Đỗ Toa nữa, tuy vậy vẫn bưng được cơm rồi là chạy ngay.

Một đám người lúc ngồi xuống đã đói chịu không nổi, nhìn chằm chằm bát cơm nuốt nước miếng, không rõ cuối cùng là ai nhịn không được nữa, động đũa: “Hương vị không tệ, chỉ hơi nhạt một chút thôi!”

Nhìn vị chiến sĩ này không sao, mọi người cũng bắt đầu ăn.

Ba người Kỷ Vô Hoan đến phòng ăn cuối cùng, cậu không có tẹo hứng thú nào với thức ăn thanh đạm ở đây, lòng vẫn nhớ nhung vị món thịt kho của Lâm Cương, thậm chí còn có ý định về thế giới hiện thực rồi sẽ đi tới quán ăn của hắn để cọ cơm.

Sau khi Nhiếp Uyên lấy xong thức ăn, Kỷ Vô Hoan cũng nhanh nhẹn bưng vài món, lúc cầm bát cơm, nhìn canh thịt luộc cà chua nhạt nhẽo mà oán giận: “Sao đến ớt cũng không có chứ”.

“Vì chua cay không tốt cho sức khỏe”.

Từ cái cửa sổ nhỏ đen đặc kia thình lình truyền ra một giọng nói của phụ nữ, làm Kỷ Vô Hoan sợ giật cả mình, bát đang cầm suýt thì rơi xuống đất, cậu quay đầu nhìn Nhiếp Uyên, cũng thấy được kinh ngạc trong mắt anh.

Lâm Cương càng sợ hơn, lui mạnh hai bước, run rẩy: “Đỗ Toa vừa nói chuyện!?”

Nhiếp Uyên khẳng định: “Đúng vậy”.

“Cô ta…” Lâm Cương còn muốn nói gì đó nhưng bị Kỷ Vô Hoan phất tay ngăn lại, cậu thấy mình đã nắm được mấu chốt rồi.

Đầu ngón tay theo thói quen sờ lên vành tai, Kỷ Vô Hoan dùng sức ấn chiếc khuyên bạc đến mức có chút đau.

Cậu không ngừng ấn niết ba lần, mãi đến khi đã nắm được tia suy nghĩ chợt lóe lúc trước, Kỷ Vô Hoan chợt nở một nụ cười sâu xa.

“Thì ra là thế”.

————

Tác giả có lời muốn nói:

Kỷ Vô Hoan: Viên Viên ~ Ôm một cái na~~

Nhiếp Uyên: *Trực tiếp ôm công chúa ném lên giường*

Jan có lời muốn nói:

Sao nào? Mọi người có muốn cược không, Kỷ Lầy phải gọi baba hay Viên Viên phải viết văn một nghìn từ đây~

Truyện convert hay : Chí Tôn Con Rể

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện