Tống Thiên Ngân và Đồng Sênh giống như là đôi oan gia trời sinh, cãi lộn không ngừng, Tống Thiên Ngân lớn hơn Đồng Sênh nhiều tuổi như vậy, nhưng vần như đứa con nít, tôi đau cả đầu, dứt khoát để Đồng Sênh xuống cho cậu ta cùng với Tống Thiên Ngân ầm ï, tôi kéo Thúy Hoa đi chỗ khác, vê quan hệ của tôi và nhà họ Tống, tôi đến phủ này để bàn công việc với Thúy Hoa một chút.
“Em muốn đi xuống tầng Địa Ngục thứ mười chín sao, nhưng chị nghe nói đôi mắt này của em…
Là đôi mắt của Ác Ma Chi Vương tầng địa ngục thứ mười chín, đến ngay cả Minh Vương cũng đánh không lại, em thật sự muốn đi sao?” Thúy Hoa lo lắng hỏi.
Về đôi mắt này của tôi trước đây tôi đã nói với Diêm Vương rồi.
“Em cũng chưa nghĩ ra sẽ đối phó với Ác Ma Chi Vương kiểu gì, chỉ có thể đi bước nào quan sát bước đó” Tôi thở dài.
“Nếu không thì để Đồng Sênh đi chung với em đi” Thúy Hoa đột nhiên nói: “Mặc dù năng lực ẩn thân của thằng bé chưa được hoàn thiện, nhưng cũng rất tốt, hơn nữa còn có năng lực chế tạo kết giới đặc biệt của Diêm Vương, nhất định có thể giúp em một tay!”
“Thúy Hoa, chị đừng nói giỡn!” Tôi quay đầu nhìn, bé trai nho nhỏ đang ngửa đầu cãi nhau cùng với Tống Thiên Ngân không chịu yếu thế, một đứa trẻ còn nhỏ như vậy, đánh chết tôi cũng không thể bị điên mà đưa xuống Tâng Địa Ngục thứ mười chín cùng, Thúy Hoa còn muốn khuyên tôi, tôi vội vàng bỏ qua suy nghĩ của cô ấy: “Hôm nay có thể nhìn thấy mọi người em đã rất vui vẻ, chị Thúy Hoa yên tâm đi, mạng em lớn như vậy, nhất định sẽ an toàn sống sót trở vê!”
Thúy Hoa thấy không khuyên nổi tôi nữa, đành phải lắc đầu: “Em cũng thật là ngang ngược.”
Tôi cười cười, cùng với Thúy Hoa trở lại, lúc này Đồng Sênh đã không ầm ï với Tống Thiên Ngân nữa, đi đến trước mặt Si Mi, ngửa đầu nhìn Si Mị, Si Mị cũng ôm lấy cánh tay nhìn cậu ta, tôi có chút lo lắng, dù sao Sỉ Mị cũng là người đàn ông không có kiên nhần, có khả năng sẽ đánh bay Đồng Sênh chỉ với một chưởng.
“Mẹ đã nói về chú, chú tóc đỏ.’ Đồng Sênh nói với Sỉ Mi.
Si Mị híp mắt, liếc cậu ta.
“Nhìn áo lông bào của chú thật đẹp, tôi có thể sờ được không?” Đồng Sênh chỉ vào áo lông bào Hắc Vũ mà Sỉ Mị đang mặc trên người.
Tôi nhìn thấy sắc mặt ảm đạm của Sỉ Mị, lập tức cảm thấy lo lắng.
Nhưng chuyện bất ngờ ngoài ý muốn là Sỉ Mi lại cởi áo lông bào của anh ta ra, ném cho Đồng Sênh, Đồng Sênh ôm áo bào lông lùi về sau hai bước, ngồi bệt xuống đất, sờ vào lông vũ trên áo bào, ngửa đầu cười với Sỉ Mi: “Cái áo lông bào này thật đẹp, rất phù hợp với chú, cám ơn chú hôm đó đã cùng với mẹ nhỏ tới cứu mẹ, chú, mẹ nhỏ và vị đại sư âm dương của nhà họ Tống kia, ân tình của mọi người, tôi đều ghi nhớ trong lòng!”
Si Mị dừng lại một chút, sau đó cúi người hướng phía sau của Đồng Sênh, giang hai cánh tay, Đồng Sênh vậy mà rất ngoan ngoãn tùy ý cho Sỉ Mị bế cậu ta lên, Si Mị vậy mà lại ôm một đứa bé! Hơn nữa hai người giống như rất ăn ý, lần đầu tiên Sỉ Mị bị một đứa bé chọc cười! Còn trò chuyện vô cùng thân thiện với nhau, tôi kinh hãi đến mức cằm rơi luôn xuống mặt đất rồi!
Bản thân Sĩ Mị là người yêu ma ngàn năm, trong người tà khí vô cùng nặng, nếu đã là người thành niên thì vẫn sẽ e ngại tà khí của anh ta, nhưng mà Đồng Sênh cũng không sợ hãi anh ta, thậm chí còn gần gũi với anh ta, Sỉ Mi cũng không khỏi toát ra thần sắc ôn nhu, không thể không khiến cho người lần nữa cảm thán, vận mệnh thật sự là thứ vô cùng thân kỳ.
Một lúc gặp nhau gắn ngủi, bởi vì thời gian cấp bách, nên cũng không tiếp tục ở lại lâu, Si Mị cũng đưa Đồng Sênh cho Thúy Hoa ôm, Đồng Sênh cứ hỏi tôi đang muốn đi đâu, tôi nói với cậu ta có chuyện phải giải quyết, Thúy Hoa cũng hiểu ý của tôi, cũng không nói với Đồng Sênh chuyện này, chúng tôi rời đi từ cửa sau.
Đi được một đoạn đường, Tống Thiên Ngân vân không ngừng quay đầu nhìn lại, tôi trêu ghẹo anh: “Thế nào, không nỡ rời xa Đồng Sênh sao?”
“Nói đùa cái gì thế! Tôi chỉ đang nghĩ, sau này khi đứa trẻ đó trưởng thành, nhất định phải đánh cho cậu ta một trận ra trò!” Tống Thiên Ngân hừ hừ ưỡn ngực lên: “Nói cho chị biết, người chú nhỏ