“Đùa gì vậy?” Lãnh Dục nói nói: “Chú Sỉ Mị và chú Dạ Minh đều là những nhân vật biến thái đó, ai mà đánh lại bọn họ.”
“Haiz” Tôi cố ý thở dài, lắc đầu: “Xem ra con trai tôi không phải là người mạnh nhất, ngược lại yêu đương lại không kém, tâm tư không đặt lên việc nâng cao thực lực, đúng không?”
“Con không có…” Lãnh Dục chột dạ, cúi đầu Tôi nhíu mày.
Về phương diện tình cảm này, Lãnh Mạch làm cha, dù sao có lúc cũng sẽ không tinh tế được như con gái, Lãnh Dục đối với chuyện tình cảm đích thực có chút thiên lệch, tôi phải nghĩ biệ pháp kéo thăng bé trở về.
“Sau khi đại hội đấu võ này kết thúc, Lãnh Dục, con theo mẹ về Nhân giới đi học” Tôi nói.
“Hả?” Lãnh Dục sững sờ.
Ngay cả Lãnh Mạch cũng nheo mắt lại: “Anh cho.
nó đi học ở trường tốt nhất, học tập những tri thức tốt nhất, còn cần đi Nhân giới sao?”
“So với Nhân giới, Minh giời cùng Ma giới vân rất đơn giản, không có lục đục và tâm lý xã hội như của con người, hiện giờ Lãnh Dục cái gì cũng không kém Chỉ khác là trải nghiệm ở con người thế giới, chỉ là kém về mặt trải nghiệm ở thế giới con người, đặc biệt là cảm xúc.
Con phải tự mình trải nghiệm, con mới có thể hình thành cách nhìn riêng của mình về cuộc sống.
Nhân giới chính là nơi tốt nhất để rèn luyện” Tôi nghiêm túc, đây không phải là trò đùa.
Lãnh Mạch suy xét một lúc, sau đó gật đầu: “Những gì em nói đều có lý.
Sau khi đại hội đấu võ kết thúc liên như em nói mà làm”
Lãnh Dục cũng không phản đối: “Con thật vui khi được tới thế giới của mẹ để nhìn xem!”
Sau khi nói xong chuyện này, Lãnh Dục quấn lấy tôi bất tôi dạy kỹ năng cho nó.
Đã qua trăm năm, tôi không biết khả năng của Lãnh Dục đã tăng lên bao nhiêu, tôi chỉ biết răng khi thẳng bé hai tuổi đã rất lợi hại, nghĩ nghĩ, tôi nói với thăng bé: “Hiện tại con có năng lực gì đặc biệt?”
Lãnh Dục nhìn nhìn Lãnh Mạch: “Cha, con nói được không?”
Lãnh Mạch im lặng Đúng là kỳ quái: “Cái gì mà có thể nói không? Mẹ là mẹ con, con