Hoa Hiền Phương vừa bước vào cửa, Lục Kiến Nghi liền giống như diều hâu bắt được gà con túm vào phòng.
Khuôn mặt anh phủ đầy mây đen, đôi mắt đen sâu thẳm phun ra ánh sáng lạnh lẽo hung ác nham hiểm, giống như tia chớp trên bầu trời, muốn thiêu đốt cô thành tro tàn.
Người phụ nữ này lại đi quyến rũ Hứa Nhã Thanh sau lưng anh, khi lệnh cấm của anh đã đặt ra.
Nếu như hôm nay không cho cô ta thấy một chút màu sắc, sau này cô ta sẽ ngang nhiên vượt tường.
Anh nắm lấy sợi dây trên bàn, vặn hai tay cô ra sau lưng, trói cô lại, kéo cô vào phòng tắm rồi đẩy vào bồn tắm.
“Anh muốn làm cái gì?” Cô vô cùng kinh hãi, nỗi sợ hãi mãnh liệt nặng nề bao trùm lấy cô.
“Có biết tôi sẽ trừng phạt một người phụ nữ làm ẩu làm càng như thế nào không?”Đôi mắt cô mở to hơn cả chuông đồng, cả người run lên bần bật.
Khi con người ta hoảng sợ cực độ, tuyệt đối không nhắm mắt được, nhất đinh phải mở to ra.
Anh muốn dìm chết cô sao?Đây có phải là một biến tướng của lồng heo ngâm trong nước không?“Tôi không làm càn, tôi không làm cái gì cả, tôi chỉ đến nhà một người bạn chơi mà thôi.
“Bạn à? Là ngôi nhà tốt tiếp theo mà cô đã tìm được cho mình sao?” Gân xanh trên trán anh cuồn cuộn nổi lên, ngón tay đột nhiên nhấc lên, mở vòi nước ra.
Đầu tiên dạy dỗ cô ấy, sau đó là dạy dỗ cái tên khốn kiếp Hứa Nhã Thanh, dám ham muốn người phụ nữ của anh, tìm cái chết!Giọt nước lạnh như băng trút xuống đầu cô như một cơn mưa xối xả, khiến cô ngay lập tức ướt như chuột lột.
Mặc dù là mùa hè nhưng nước lạnh xối ào ào vào người vẫn lạnh muốn chết.
Cô run rẩy, lắc đầu nguầy nguậy, muốn gạt hết nước trên mặt để mình không bị sặc chết, nhưng vẫn không cẩn thận uống phải ngụm nước sặc sụa, ho khan dữ dội.
“Tôi là đi tìm Hứa Nhã Phượng, không phải Hứa Nhã Thanh, chúng tôi là bạn bè, cô ấy còn trị bệnh cho tôi.
” Cô ấy nói ngắt quãng trong cơn ho.
Lục Kiến Nghi kinh ngạc một chút, khoá vòi hoa sen: “Cô tìm cô ta để chữa bệnh gì? Cô ta cũng không phải là bác sĩ.
”“Cô ấy là bác sĩ tâm lý, tôi muốn điều trị một căn bệnh tâm thần.
” Cô thở hổn hển nói, giọng khàn đi vì sặc nước.
Lục Kiến Nghi híp mắt lại, đáy mắt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo: “Không phải cô nói cô không bị bệnh thần kinh sao?”“Anh có thể giúp tôi cởi trói trước được không? Tay tôi sắp gãy rồi.
” Cô run lẫy bẫy nhìn anh, giọt nước không ngừng trượt từ ngọn tóc lăn xuống má, giống như hoa lê gặp mưa, nhếch nhác không chịu thấu lại rất đáng thương.
Nhưng khuôn mặt anh cứng rắn và lạnh lùng, không có một chút biểu hiện thương hại.
Loại đàn bà mưu mô, quỷ kế đa đoan, nói dối từ bài văn này đến bài văn khác, nếu không dạy dỗ thật tốt một trận, trí cô ta nhớ rõ mồn một, thì sẽ dẫm lên mặt mũiCô gục đầu xuống, giọt nước lạnh lẽo từng giọt từng giọt bắt đầu rơi xuống bồn tắm.
“Đó là chứng sợ giam cầm trong bóng tối.
Khi còn nhỏ, tôi rất nghịch ngợm và bị nhốt trong một căn phòng tối, hai ngày mới được người lớn tìm thấy.
Hứa Nhã Phượng nói chỉ cần kiên trì điều trị, nỗi sợ hãi của tôi có thể được loại bỏ.
”Ánh mắt dò xét của anh đang chần chừ trên khuôn mặt cô, muốn xem thử cô có đang nói dối hay không.
Cô là một người phạm tội thành thói quen, bất cứ điều gì phát ra từ khóe miệng của cô đều phải được sàng lọc nhiều lần mới có thể lựa chọn có nên tin hay không.
Cô ngước mắt lên nhìn anh, đôi mắt to đẹp đẫm lệ, như những vì sao tẩm trong sương tuyết, trong sáng, tinh khiết, nhìn không ra dấu vết nói dối.
Cô quả thực mắc chứng sợ bóng tối, nhưng nó không nghiêm trọng lắm và thuộc loại nhẹ, cho nên cô chưa từng đề cập đến nó với bất kỳ ai.
Bị anh làm cho ướt đẫm như vậy, cô trong lúc lo lắng trở nên khôn ngoan lấy điều đó ra làm cái cớ.
“Tật xấu của cô thật là nhiều.
” Đôi môi mỏng của anh mở ra một vòng cung lạnh lùng giễu cợt.
“Là rất nhiều.
” Cô gật đầu, hoàn toàn tự giễu mình: “ưu điểm lớn nhất của tôi là không có ưu điểm, khuyết điểm lớn nhất chính là toàn thân đều là khuyết điểm”.
“Hiếm có, cô vẫn khá hiểu bản thân mình.
” Anh cởi dây trói sau lưng cô rồi ném khăn tắm cho cô.
Cô âm thầm thở phào nhẹ nhõm, đại ma vương đã tin cô rồi, tra tấn có lẽ