Cúp máy Dương Di nhìn vào không trung cong môi cười lạnh.
- ‘’ Người năm đó muốn hại tôi sao …Tịnh Y Tâm kẻ giết người lại muốn đổ lỗi cho người mình yêu ~ Ha ‘’
Hai năm trước người chướng mắt cô chỉ có một mình Tịnh Y Tâm thôi nhưng mà cũng không đến nỗi muốn hại cô c.
h.
ế.
t chứ nhỉ.
Cô ta đang đi công tác rồi và cả không có chứng cứ buộc tội ả ta …nhưng suy đi nghĩ lại thời điểm đó bản thân Dương Di vẫn chưa có quan hệ gì với Tạ Kiến Minh thì không đến nổi ả ta phải hại cô ác như vậy …
Dương Di bắt xe về nhà, điện thoại vỡ rồi nên Tạ Kiến Minh cũng không gọi được cho cô, cảm thấy có chút gì đấy trống vắng thật.
Vừa vào nhà liền thấy Hạ Tử Hầu đang ngồi trên sofa chơi game, cậu vừa nhìn ti vi vừa nói lớn.
- ‘’ Chị về rồi à ‘’
Vốn chỉ muốn ‘‘Ừ’’ một tiếng rồi đi lên phòng nhưng khi quay đầu nhìn Hạ Tử Hầu cô lại buộc miệng hỏi.
- ‘’ Tử Hầu cái hôm bố xảy ra tai nạn sáng hôm đó em đi đâu vậy ‘’
Hạ Tử Hầu không để ý vừa chơi vừa trả lời.
- ‘’ Em đi đám dỗ một người bạn mất cách đó 49 ngày cô ấy bị trầm cảm …tự tử ‘’
Nghe đến đây Dương Di lại sực nhớ có một lần Tử Hầu dẫn bạn bè về nhà có một cô bé xinh xắn trên cổ tay rất nhiều vết xẹo ngang cộng thêm những vết còn chưa lành.
//Là cô bé đó à//
Hôm đó cô tuy nhìn thoán qua nhưng rất nhìn rõ nét mặt của Hạ Tử Hầu nhìn cô bé đó rất dịu dàng còn nghĩ cô bé đó là bạn gái nhỏ của em trai mình nữa cơ.
Dương Di khá tò mò lại hỏi tiếp.
- ‘’ Cô bé em từng dẫn về nhà rồi đúng không ‘’
Hạ Tử Hầu nghe xong thì không bèn chơi nữa ngạc nhiên quay đầu lại nhìn cô hỏi.
- ‘’ Sao chị biết ‘’
- ‘’ Lúc ấy thấy được một vài vết xước trên cổ tay một cô bé, đây là dấu hiệu người trầm cảm hay làm nhưng lúc đó chị không nghĩ gì nhiều không ngờ cô bé ấy bị trầm cảm thật ‘’
Hạ Tử Hầu nghe xong khá buồn hiện rõ trên nét mặt không biết có đang trách chị mình không nói cho cậu biết sớm hay không nữa.
Dương Di biết đứa em trai đang buồn nên lại gần vuốt đầu cậu như lúc nhỏ hay dỗ dành để cậu không khóc.
- ‘’ Không sao đâu bởi vì ở trần gian đau khổ nên bé ấy mới đến thiên đường sinh sống ‘’
Hạ Tử Hầu ngước nhìn cô mỉm cười trả lời.
- ‘’ Em không sao đâu em biết Tịnh Y Hương cậu ấy đau lắm mới quyết định như ‘’
Thì ra cô bé đó tên Tịnh Y