5 ngày trôi qua rồi cũng không tìm được tin tức gì của cặp vợ chồng già kia.
Tạ Kiến Minh và Hàn Lâm đang ngồi ngoài sân nghĩ cách khác để tìm được tin tức, nếu không cứ hỏi thăm mọi người xung quanh đây thì cũng không phải là cách.
Hàn Lâm ngước nhìn lên mặt trời trong xanh, trong đầu hình như loé lên ý nghĩ gì đấy liền quay sang nhìn Tạ Kiến Minh cất giọng lên.
- Anh à có khi nào họ đổi tên không nhỉ? không lý nào lại không tìm ra được
Tạ Kiến Minh ngồi một bên nghe xong câu này liền suy ngẫm đến câu nói ở nhà của Lý Vy Khiết luyên thuyên cho nghe.
Tạ Kiến Minh chậc lưỡi một cái rồi nhớ lại rõ câu nói kia.
Thường thì những người nghệ sĩ hay người nổi tiếng như bọn em khi về hưu nghỉ ngơi chắc chắn sẽ tìm một cái tên khác để sống, bởi vì họ muốn dùng cái tên lạ này để bắt đầu làm quen với mọi người xung quanh với cương vị là người dân bình thường chứ không phải một người nổi tiếng
Tạ Kiến Minh cong khoé môi phì cười không ngờ những câu nói nhảm bên tai thường ngày của nhóc con kia lại hữu ích rồi.
Anh quay sang khàn khàn giọng nói với Hàn Lâm.
- Cậu tìm ảnh của hai vợ chồng ấy đi rồi in ra sẽ dễ tìm hơn là dùng tên để hỏi thăm
Hàn Lâm nghe xong liền vui vẻ nhận thức ra được tại sao lúc trước không dùng cách này sớm hơn mà giờ mới nghĩ ra.
Cậu liền chạy hớn hở vào trong nhà thì đụng phải Dương Di, cú va chạm mạnh làm chân cô đứng không vững lại vừa giật mình liền ngã nhào xuống đất.
- Chị Dương Di không sao chứ em xin lỗi
Tạ Kiến Minh nghe thấy tiếng động liền vội nhanh chân chạy vào nhà.
Thấy cô ngồi bệt xuống đất sàn nhăn nhó ôm cổ chân, anh liền ngồi sổm người xuống đưa bàn tay chạm vào cổ chân cô.
Gương mặt của Tạ Kiến Minh lúc này vừa lo lắng vừa tập trung nhìn vào vết thương xen kẽ vào nét mặt chờ cô trả lời xem có đau không.
Dương Di nhìn anh liền rút chân lại lắc đầu trả lời.
- Không sao đâu chỉ ngã một cái thôi đâu gãy chân được
Tạ Kiến Minh vẫn ngó nghiêng nhìn tập trung vào bàn chân cô nhẹ nhàng nói.
- Thật không hình như sưng rồi nè
Hàn Lâm đứng bên cạnh luống cuống đi lấy đồ vừa nói lớn.
- Để em lấy thuốc bôi cho chị
Dương Di nhìn Tạ Kiến Minh có chút chuộc dạ với bản thân liền đứng dậy đi đến ghế ngồi.
Cô sợ cứ tiếp xúc qua lại yên bình với Tạ Kiến Minh thì không lâu lại sẽ động lòng thêm nữa mất, nếu lại thêm một lần động lòng nữa thì có thể không dứt ra được.
Anh vào gần hai năm trước đã đối xử với cô như thế nào, tàn ác nhẫn tâm thế nào cô vẫn nhớ rõ nên tuyệt đối không bao giờ cho phép bản thân tự đẩy mình vào trong bàn tay của Tạ Kiến Minh.
Nhớ kĩ lần này chỉ là muốn lấy lại chiếc vòng thôi, Chiếc vòng của Trương Tiêu nhất định phải lấy lại được.
Hàn Lâm lục lọi bên trong một hồi lâu rồi cũng đi ra trên tay cầm theo thuốc bôi rồi đưa cho cô.
Tạ Kiến Minh giật lấy chai thuốc nhỏ kia, anh ngồi xuống quỳ gối một bên chân ngước mặt lên nhìn Dương Di nói.
- Đưa chân ra
Cô mặt lạnh trả lời anh.
- Không cần đâu để tôi tự bôi
Tạ Kiến Minh quay sang nhìn Hàn Lâm nói với cậu.
- Cậu vào phòng lấy máy tính tìm ảnh đi, tìm được rồi đem ra đây
Hàn Lâm không suy nghĩ nhiều nghe lời sếp lớn liền quay đầu đi lon ton vào trong phòng.
Nhìn thấy cậu nhóc kia đi rồi anh mới yên tâm quay đầu lại nhìn cô.
Dương Di ???
//Nhìn