Đoàn người của Bạch Vũ Gia do phải chuyển hướng nên đi đường tắt, vì vậy sáng hôm sau họ đã có mặt ở trấn An Nam.
Cao Dũng dẫn theo một nhà Cao gia cùng Bạch Vũ Hàm và Bạch Vũ Ngọc ra tiếp đón. Khi dân chúng thấy Bạch Vũ Gia bước xuống cổ xe ngựa, mọi người đều quỳ xuống hành lễ.
Riêng Bạch Vũ Hàm vẫn đứng đó nhìn Bạch Vũ Gia, một lúc sau mới quỳ xuống. Ở hiện đại nàng còn chưa quỳ trước mặt ba mẹ nàng, tới đây phải quỳ lạy với hôn quân, còn là nam nhân cướp đoạt nữ nhân của nàng. Số mệnh để nàng xuyên về đây là để nếm trải mùi vị bị bỏ rơi và thất bại một cách nhục nhã vậy sao.
Về phủ thừa tướng, mặc kệ mọi người đang chuẩn bị yến tiệc chiêu đãi, Bạch Vũ Gia vô cùng nóng vội muốn cùng Cao Dũng nói chuyện, hắn tới đây không phải để hưởng thức món ngon An Nam a.
"Thừa tướng, có thể hay không vào thư phòng một chút ?", Bạch Vũ Gia chưa từng tươi cười với các đại thần trong triều như hôm nay.
Thông tin Bạch Vũ Gia muốn thú Cao Ngọc Tuyền, chỉ có đám người của nàng biết còn Cao Dũng vẫn chưa hề hay biết gì. Hiện tại thấy hoàng đế khác thường, Cao Dũng không khỏi lấy làm lạ nhưng cũng không có từ chối cùng hắn nói chuyện
"Được, mời hoàng thượng", vừa nói vừa chỉ tay về phía thư phòng, tư thế vô cùng cung kính.
Ngay lúc Bạch Vũ Gia rời đi, hắn còn nhìn Cao Ngọc Tuyền cười một cái xong mới cùng Cao Dũng tiến về thư phòng. Dĩ nhiên hành động này của hắn, những người có mặt ở đây đều nhìn thấy.
Cao Ngọc Tuyền cũng muốn đến thư phòng thì bị Bạch Vũ Hàm nắm tay kéo ra ngoài.
Cao Ngọc Tuyền đi theo phía sau, không khỏi khó chịu "Điện hạ, mau buông"
Bạch Vũ Hàm quay người nhìn Cao Ngọc Tuyền, áp nàng lùi về phía bức tường, cúi xuống hôn môi nàng. Nụ hôn không hề ngọt ngào như mọi lần.
Cao Ngọc Tuyền bị hôn bất ngờ còn bị Bạch Vũ Hàm mạnh bạo như vậy khiến nàng buồn bực trở thành tức giận. Vùng vẫy muốn thoát khỏi vòng tay Bạch Vũ Hàm nhưng không thành. Cao Ngọc Tuyền liền cắn vào môi bạch Vũ Hàm, cắn đến bật máu.
Bạch Vũ Hàm nhíu mày buông Cao Ngọc Tuyền ra, liền nhận thêm cái tát của nàng.
Cao Ngọc Tuyền ánh mắt không còn dịu dàng nhìn Bạch Vũ Hàm "Đừng để ta và ngươi ngay cả nhìn mặt nhau cũng không được", nói xong lạnh lùng quay đi.
Bạch Vũ Hàm tức giận nắm tay lại, đấm thật mạnh vào tường. Bức tường màu trắng lúc này đã có thêm một ít màu đỏ.
Ở trong thư phòng, Cao Dũng sau khi nghe lời đề nghị của Bạch Vũ Gia, hận không thể giết chết tên hôn quân này. Chuyện hắn đối xử với cố hoàng hậu, lão còn chưa nói tới, hiện tại còn đến đây bức hôn. Thú ai không thú lại muốn thú nữ nhi của lão.
Cao Dũng muốn lên tiếng từ chối thì cửa thư phòng bất ngờ bị mở ra, Cao Ngọc Tuyền bước vào "Bệ hạ, phụ thân"
Cao Dũng nhíu mày nhìn Cao Ngọc Tuyền, cảm giác kì quái.
Ngược lại, Bạch Vũ Gia nhìn thấy nữ nhân trong lòng, không khỏi cao hứng.
Cao Ngọc Tuyền nhìn Bạch Vũ Gia rồi nhìn Cao Dũng, lời nói vô cùng rõ ràng "Nữ nhi nguyện ý gả cho hoàng thượng"
Bạch Vũ Gia đang rất cao hứng cộng thêm hạnh phúc ngập tràn, quên mất còn Cao Dũng ở đây, liền quay sang hai tay cầm tay Cao Ngọc Tuyền "Nàng thật sự muốn theo ta về hoàng cùng ?"
Cao Dũng lập tức xanh mặt, bất quá vẫn tỏ ra như không có gì nhìn sang Bạch Vũ Gia "Thỉnh hoàng thượng về nghỉ ngơi, ngày mai thần sẽ cho người một câu trả lời"
Bạch Vũ Gia tươi cười gật đầu "Được" rồi lại nhìn Cao Ngọc Tuyền "Ta đi trước"
Cao Ngọc Tuyền khẽ cúi đầu "Ân"
Cao Dũng nhìn Cao Ngọc Tuyền không nói gì, Cao Ngọc Tuyền cũng đứng yên không nhúc nhích. Một lúc lâu sau, hắn mới lên tiếng "Chẳng phải ngươi và Thành vương tình cảm rất tốt sao ?
Cao Ngọc Tuyền đáp "Giữa chúng ta chỉ là nhất thời ái mộ lẫn nhau"
"Lấy hoàng đế, một khi bị thất sủng, ngươi sẽ không còn đường lui. Có biết không ?"
Cao Ngọc Tuyền gật đầu "Ta biết và cũng không để chuyện đó xảy ra"
Người người vẫn thường đồn hoàng tộc Bạch Vũ rất chung tình, nàng tin điều đó. Trừ khi nàng không sinh được thái tử thì mới bị Bạch Vũ Gia chán ghét mà thôi. Hắn cũng là một nam nhân chung tình, bằng chứng là hắn chưa từng lập hậu cung, phi tần.
Cao Dũng thở dài rồi lại hỏi "Vì sao muốn gả vào hoàng cung ? Ngươi thích hoàng thượng ?"
"Ân", im lặng một chút rồi lại nói tiếp "Huống chi nếu chúng ta không đồng ý, chỉ sợ hoàng thượng không để yên"
Cao Dũng không còn gì để nói, nếu Cao Ngọc Tuyền cũng không phản đối thì tuỳ ý nàng đi.
Ban đêm, Bạch Vũ Hàm ra ngoài uống rượu, uống đến say khướt mới đứng lên đi về. Trên đường đi, bất cẩn va vào một nữ nhân.
"A"
Nữ nhân bị Bạch Vũ Hàm ngã đè dưới đất, liền bực bội đẩy Bạch Vũ Hàm sang một bên rồi nàng đứng dậy, không ngừng chửi bới Bạch Vũ Hàm không có mắt. Chỉ là đến lúc nữ nhân định rời đi thì mới nhận ra người vừa nằm lên người nàng, tự nãy tới giờ vẫn luôn bất động dưới sàn.
Nữ nhân đi đến, lay lay cánh tay Bạch Vũ Hàm "Nè, chết rồi hả ?"
Bạch Vũ Hàm nhíu mày, nắm lấy bàn tay đang đặt trên tay mình, nói một cách thống khổ "Đừng rời xa ta, ta sẽ làm mọi thứ nàng muốn mà"
Nữ nhân thấy người kia cứ lặp đi lặp lại một câu sau đó tiếp tục ngủ, không khỏi thắc mắc là cô nương nào có được một người yêu mình nhiều như vậy nhưng lại không biết quý trọng. Nữ nhân vẫn ở đó nhìn Bạch Vũ Hàm, tính để người này nằm ở đây luôn nhưng nghĩ tới nghĩ lui vẫn là nên đưa Bạch Vũ Hàm đi về nhà trọ.
Ở phủ thừa tướng, sau khi Cao Ngọc Tuyền nghe người của nàng báo cáo thấy Bạch Vũ Hàm đang đi cùng nữ nhân lạ bên ngoài. Cao Ngọc Tuyền chần chừ một chút, rốt cuộc vẫn là đứng lên đi ra ngoài.
Nữ nhân dìu Bạch Vũ Hàm, rõ ràng thân hình mảnh khảnh như nữ nhân nhưng sao lại nặng như vậy, mệt chết nàng. Đi gần đến nhà trọ thì nghe tiếng ai đó vang lên
"Cô nương dừng bước"
Là Cao Ngọc Tuyền, vốn nàng chỉ vừa mới ra khỏi phủ liền thấy một nữ nhân ôm Bạch Vũ Hàm đi đến. Mà Bạch Vũ Hàm cũng rất biết hưởng thụ, chôn mặt ở trong cổ nữ nhân kia.
Nữ nhân nhìn Cao Ngọc Tuyền, liền hỏi "Chúng ta hình như không biết nhau ?"
Cao Ngọc Tuyền vẫn luôn nhìn Bạch Vũ Hàm "Người bên cạnh ngươi, có thể giao cho ta không ?"
Nữ nhân che nửa mặt nhìn liền biết Cao Ngọc Tuyền là ai, hiện tại còn muốn đòi người thì chỉ có một đáp án duy nhất, họ là tình nhân của nhau và Cao Ngọc Tuyền cũng chính là nữ nhân mà khi nãy người bên cạnh nàng nhắc tới.
Không biết giữa họ đã xảy ra chuyên gì nhưng nếu nữ nhân này làm người khác đau khổ thì cũng thấy không tốt lành gì rồi. Trong tâm liền muốn thay người bên cạnh trả thù một chút "Tại sao phải giao cho ngươi ? Chúng ta còn chưa có vui vẻ nha"
Cao Ngọc Tuyền nhìn nữ nhân che mặt trước mặt, lạnh giọng "Đây là người của ta, không đến phiên ngươi