Lãnh Di Mạt đảo mắt nhìn xung quanh, hai tay run rẩy càng bám chặt vào cánh tay của Tả Bân hơn, cô rất muốn rời khỏi đây, càng nhanh càng tốt, tốt nhất là ngay bây giờ, không chỉ có sợ hãi những họng súng kia mà cơ thể còn có cảm giác vô cùng khó chịu, chính xác là từ lồng ngực đến cổ họng, một cảm giác buồn nôn đã xông thẳng đến tận đại não.
Hầu Tử đứng một bên vừa phải tập trung tinh thần cao độ để bảo vệ Tả Bân và Lãnh Di Mạt, vừa âm thầm quan sát hai người bọn họ.
Khi mới nghe Tả Bân phân phó chuẩn bị cho hôm nay như vậy, cậu ta vẫn không thể tin nổi, nhưng vừa rồi nhìn ông chỉ vì để từ chối hôn sự của tiểu thư mà sẵn sàng nổ súng gây chiến với Hồng Bang.
Đây đâu phải cách làm việc của ông chủ chứ? Nhưng vì nữ nhân này mà sẵn sàng bất chấp mọi thứ như vậy, liệu có phải đó là một vật cản rất lớn không?
Trước cục diện đang bị đảo lộn, từ thế chủ động nay đã biến thành bị động, Ngôn Tô cầm súng chỉ vào Lãnh Di Mạt, buông lời cảnh cáo.
- Rượu mời không muốn mà cậu lại muốn uống rượu phạt.
Tả Bân, nếu hôm nay cậu vẫn kiên quyết đối đầu với Hồng Bang thì tôi lập tức bắn chết cô ta trước.
Nhìn họng súng đang hướng về phía Lãnh Di Mạt, sát khí trên người Tả Bân càng tăng lên không kiểm soát.
Hắn ôm cô nhét sâu vào trong ngực, cũng tiến lên trước để dùng thân mình che chắn cô lại, khẩu súng trên tay hắn thì vẫn như cũ chỉ về phía Ngôn Tô.
- Ngôn lão đại, nếu tôi là ông thì bây giờ sớm rút lui để giữ mạng.
Google ????????ang nà????, đọc nga???? không quảng cáo == ???? ???? ???? m ???? ???? u ???? ệ n.Vn ==
Ngôn Tô hừ lạnh một tiếng, vẫn không có ý định thu súng về.
- Vậy cậu có muốn thử xem tốc độ của cậu và tôi, ai sẽ nhanh hơn không?
- Cha nuôi, để bọn họ đi đi được không?
Người đang sốt ruột không kém chính là Ngôn Dực, khi nhìn khẩu súng trên tay cha nuôi của mình nhắm về phía Lãnh Di Mạt, anh ta đã căng thẳng đến mức từng sợi dây thần kinh sắp đứt ra rồi.
Nếu hôm nay Lãnh Di Mạt xảy ra bất trắc gì, anh ta sẽ ôm hận cả đời.
Đương nhiên Ngôn Tô vừa nghe qua thì đã biết được tại sao Ngôn Dực lại như vậy rồi, ông ta càng tức giận hơn.
- Ngôn lão đại, hà tất gì phải ép nhau đến bước này chứ? Nếu Hồng Bang và Xích Bang thực sự đối đầu nhau thì cả hai bên đều có thiệt hại cả thôi.
Hơn nữa, chẳng lẽ ông lại muốn cả giới hắc đạo loạn lên không có trật tự nữa? Lấy đại cục làm trọng, hai vị có thể bỏ súng xuống rồi nói chuyện không?
Người giữ im lặng từ đầu đến giờ để quan sát tình hình, bây giờ mới lên tiếng để hóa giải hiềm khích giữa Tả Bân và Ngôn Tô.
Từ Đạo không hề quan ngại những họng súng không có mắt ở xung quanh vẫn đứng lên giảng hòa cho cả hai bên.
- Ngôn lão đại, nếu hôm nay ông vẫn nhất quyết giữ chân của Tả lão đại thì trước mắt bên chịu thiệt chính là Hồng Bang của ông.
Còn Tả lão đại, nếu cậu nổ súng ở đây có thể tiêu diệt được cả Hồng Bang nhưng ngày mai sẽ xảy ra cuộc chiến không hồi kết ngoài kia, Hai người muốn điều này diễn ra sao?
Những lời phân tích của Từ Đạo đã thành công đánh vào tâm lí của Ngôn Tô và Tả Bân.
Thái độ của bọn họ hình như có chút dao động rồi.
Ngôn Dực nhìn qua sắc mặt của cha nuôi, nhanh chóng chớp lấy thời cơ để khuyên ông ta thêm.
- Cha nuôi, Từ lão đại nói phải đấy, người để bọn họ đi đi.
Sau một hồi nghĩ lại, đối với Ngôn Tô bây giờ thì đây có lẽ là lựa chọn tối ưu nhất rồi, cho nên ông ta mới phải tạm thời nhẫn nhịn để Tả Bân đưa Lãnh Di Mạt ra khỏi đây.
Thuộc hạ hai bên vẫn dè chừng trong thế phòng bị cao độ, hoặc sẵn sàng đáp trả lại mọi sự tấn công từ phía đối phương, từng bước lùi dần đến khi hộ tống được thủ lĩnh của mình rời đi an toàn.
…...
Ra khỏi thủ phủ của Hồng Bang, hai tay của Lãnh Di Mạt vẫn còn níu chặt tay của Tả Bân không buông, và bản thân cô