Tiểu Ngư sau khi được cho ra viện thì đã quay lại trung tâm dạy võ, sau giờ dạy sẽ đem thêm ít đồ dùng đến bệnh viện cho Lãnh Di Mạt.
Mà Ryan cũng đến đón nó rất đều đặn.
Vừa đi ra khỏi cửa trung tâm, nhìn thấy chiếc xe quen thuộc đã đợi sẵn thì Tiểu Ngư chỉ muốn mọc cánh trốn đi, nhưng vẫn là không nhanh bằng Ryan.
Phát hiện ý định đó của nó nên anh ta đã chặn đầu ngay.
- Nhóc con, đừng có bướng nữa, mau lên xe đi.
Ngồi xe của tôi vẫn tốt hơn đi tàu điện ngầm hoặc xe buýt đấy.
Không cần biết là Tiểu Ngư có đồng ý hay không mà Ryan đã kéo nó tới cửa xe và trực tiếp nhét nó vào trong xe.
Tiểu Ngư cũng bất lực, đành ngồi yên theo sự sắp xếp của anh ta.
Thế nhưng xe đi được một đoạn đường thì anh ta lại nảy ra một ý định khác mà không định đưa người đến bệnh viện.
- Chắc là cô chưa ăn gì nhỉ? Gần đây có một nhà hàng mới mở, đồ ăn rất ngon đấy.
Hay là chúng ta đi ăn đã rồi đến bệnh viện sau nhé?
Tiểu Ngư đương nhiên là không đồng ý rồi, nó nhìn đồng hồ rồi nói.
- Ngài Ryan, tôi đến bệnh viện ăn cùng tiểu thư được rồi.
Ngài đừng tùy tiện vậy nữa được không?
Thế nhưng Ryan lại không có ý định nghe theo lời của nó, lái xe đến nhà hàng mà anh ta vừa nói rồi đi thẳng vào bãi đậu xe.
Bất lực rồi nên Tiểu Ngư cũng chỉ có thể đi vào theo.
Thấy Tiểu Ngư vẫn chưa bỏ ý định ăn trưa cùng Lãnh Di Mạt nên Ngôn Dực lại lấy điện thoại ra gọi cho Lãnh Di Mạt, nói nhanh là Tiểu Ngư sẽ ăn trưa cùng mình.
- Như vậy thì được rồi chứ? Mạt Mạt không cần đợi cô nữa, còn cô có thể yên tâm mà ăn trưa với tôi rồi.
Nhìn anh ta tắt điện thoại với vẻ mặt thỏa mãn như vậy, Tiểu Ngư đúng là bị chọc tức đến không nói thành lời, còn tự mắng một câu không đâu.
- Lẽ ra tôi không nên lên xe của ngài.
Nghe vậy mà Ryan còn có vẻ hả hê hơn, đưa menu cho nó gọi món.
…...
Lãnh Di Mạt vừa từ phòng vệ sinh đi ra thì Hầu Tử đã đợi sẵn trong phòng để thông báo.
- Tiểu thư, vì để bảo vệ an toàn của cô và lão đại nên chúng ta phải về Thượng Hải ngay.
Tin tức này quá gấp đối với Lãnh Di Mạt, nhất thời cũng không kịp phản ứng.
Cô vừa nhìn qua Tả Bân vẫn còn hôn mê trên giường rồi lại nhìn Hầu Tử đối diện, khẩn trương hỏi lại.
- Phải về ngay bây giờ sao? Tôi còn chưa thua xếp những chuyện ở đây mà…..
- Tiểu thư cứ yên tâm đi cùng chúng tôi.
Thuộc hạ đã sắp xếp xong thủ tục cần thiết ở trường cho cô rồi.
Nếu cô cần nhắn gì đến Phong gia thì có thể trực tiếp gọi về bây giờ.
Chúng ta không thể chậm trễ, nếu để Hồng Bang đến đây thì cô và lão đại đều sẽ gặp nguy hiểm.
Đúng vậy, cô không thể chần chừ được.
Tả Bân bây giờ còn chưa tỉnh lại, cứ để hắn ở New York như vậy cũng không phải biện pháp tốt, dù gì thân phận đặc biệt của hắn thì phải ở bệnh viện của Xích Bang thì mới là an toàn nhất.
Nhưng lúc mà Lãnh Di Mạt đang định đồng ý thì lại bị giọng nói mới xuất hiện ngăn lại.
- Mạt Mạt! Mạt Mạt!
Cả Lãnh Di Mạt và Hầu Tử đều kinh ngạc nhìn về phía người đàn ông mới xông vào.
- Ngôn Dực? Sao anh lại đến đây?
Mấy tên thuộc hạ của Tả Bân cũng vừa đuổi tới để kéo anh ta ra, nhưng Hầu Tử đã phất tay ra hiệu cho bọn họ lui ra trước.
Ngôn Dực nhìn thấy Lãnh Di Mạt thì liền chạy tới và kéo cô vào trong ngực, ôm thật chặt, không hể quan tâm đến Hầu Tử đang đứng đây hay là Tả Bân còn nằm trên giường.
- Mạt Mạt, anh nghe nói em nhập viện, em không sao chứ? Em bị thương sao? Bị thương thế nào? Có nặng không?
Anh ta hỏi liên tục, cứ mỗi câu hỏi thì đều xoay Lãnh Di Mạt vòng vòng không ngừng, kiểm tra cả hai tay của cô vẫn lành lặn.
Lãnh Di Mạt mất mấy giây mới định hình được lại, nhẹ nhàng gạt tay anh ta ra, còn nhìn về phía giường bệnh khi giải thích.
- Tôi không bị thương, người bị thương là chú Bân.
Tôi chỉ là truyền máu cho chú ấy thôi.
Cô nhìn anh ta với ánh mắt khá phức tạp, nếu anh ta biết người đến truy sát cô và Tả Bân chính là cha ruột của anh thì sẽ có cảm giác gì đây, cô thật không thể nào nói ra được.
Mà Ngôn Dực khi nghe Lãnh Di Mạt nói vậy thì không khác gì đang hứng một gáo nước lạnh hất thẳng vào mặt.
Cô vì cứu Tả Bân mà truyền máu đến nhập viện sao? Điều này đối với anh ta không khác gì một cái tát thật mạnh.
- Mạt Mạt, sao em lại làm chuyện ngu ngốc vậy chứ? Em quên anh ta là gì của em rồi sao?
Không hiểu sao Lãnh Di Mạt luôn có cảm giác Tả Bân dù vẫn còn hôn mê nhưng vẫn có thể nghe được và nhìn thấy những gì đang diễn ra trong phòng này.
Cho nên khi nghe Ngôn Dực nói về hắn như vậy, một cảm giác khó chịu dần xuất hiện trong người cô.
- Ngôn Dực, chuyện này tôi biết mình nên làm thế nào.
Nhưng anh đến đây có chuyện gì nữa không?
Nếu