Đó là đãi ngộ của vợ tương lai, à không… vợ tương lai cũng không có đãi ngộ đó.
Ba mươi nghìn tỷ không phải số tiền mà mỗi gia tộc có thể tùy tiện động đến.
Trong lúc nhất thời không dái dám ra tay giúp đỡ.
Lan Duệ suýt chút nữa bị đánh chết.
Lòng anh ta tràn đầy tuyệt vọng quát” “Dừng tay! Ông đây đầu hàng là được chứ gì!”
Tô Noãn Tâm cười lạnh nói: “Đầu hàng còn dám xưng ông đây? Ai cho anh cái lá gan đó vậy, đánh, tiếp tục đánh! Người dám đánh phụ nữ chắc chỉ có anh thôi! Trong nhà anh không có phụ nữ sao? Nếu chị gái Lan Bảo Khiết của anh ra ngoài bị người ta tát cho, con mẹ nó anh chịu được sao?”
Hơn nữa Dương Ánh Mai còn là người từng bị tổn thương trong lòng.
Không giống như người bình thường.
Bắt nạt người như vậy không sợ bị trời phạt sao?
Loại người này phải đánh đến khi có bóng ma tâm lý mới thôi.
Nếu không không biết anh ta sẽ còn hại bao nhiêu người nữa đâu.
Hai anh em nhà họ Tiêu cũng lửa giận ngập lòng.
Lúc này hai người cũng đánh không chú ý hạ thủ lưu tình.
Lan Duệ là một người đàn ông cao lớn, suýt chút nữa là đã bị đánh bật khóc luôn r Khuôn mặt đã sưng tấy lên thành cái đầu lợn, cơ thể cũng bị thương không ít.
Cả người trông vô cùng thảm thương không nỡ nhìn thẳng.
Tiêu Bảo Dương vẫn muốn tiếp tục đánh, nhưng bị Tiêu Bảo Vỹ kéo lại và nói: “Anh … đủ rồi, nếu còn tiếp tục đánh sẽ mất mạng đấy”
Hứa Bảo Châu cũng xông ra nói: “Tô Noãn Tâm … mau lên đừng để cho anh ta đi, tốt xấu gì thì Lan Duệ cũng là người thừa kế duy nhất của nhà họ Lan, nếu anh ta bị giết, ngay cả Lệ Minh Viễn cũng gánh vác không nổi đâu…”
Tất nhiên Tô Noãn Tâm biết điều đó, cô cũng cảm thấy là đã được được rồi.
Thấy Tiêu Bảo Vỹ không kéo trúng, nên bước tới kéo Tiêu Bảo Dương đi: “Anh Tiêu, đủ rồi … anh sẽ làm cho chị Ánh Mai sợ đấy”
Quả nhiên Tiêu Bảo Dương nghe xong thì liếc nhìn Dương Ánh Mai một cái.
Thì nhìn thấy Dương Ánh