Đến hai ba giờ chiều Tô Noãn Tâm mới về bệnh viện, Dương Diễm và Lâm Mạn Xuân cùng nhau về trường học.
Cầm đồ mới mua đi vào bệnh viện, Tôi Ngọc Mỹ mới ngủ trưa thức dậy, thấy cô trở về, trên mặt lộ ra ý cười, hỏi: "Noãn Tâm đi chơi vui không?”
“Mẹ, con vui lắm! Nhưng mà thẻ này chủ đưa đến cho mẹ lúc nào vậy?"
"Đó là tối hôm qua Minh Viễn kêu thư ký đưa qua. Mẹ từ chối không được, mà thư kỷ nói, thật ra cũng không phải hoàn toàn cho mẹ, cũng là cho con. Có lẽ Minh Viễn sợ con còn nhỏ, không quản tiềnđược, nên mẹ giúp con bảo quản. Đây không phải, hôm nay các con đúng lúc muốn đi ra ngoài dạo phố, mẹ liền đưa cho con."
Tối hôm qua.
- Hình như hôm qua sau khi đến nhà họ Lê, có thứ gì đó đã thay đổi.
Nếu như trước đây Lệ Minh Viễn đã hứa sẽ để cô thành phu nhân giám đốc của tập đoàn Đế Doanh, chỉ là một lời hứa miệng, vì vậy bây giờ lời hứa đã được thực hiện.
Bắt đầu từ tiền tiêu vặt
Bắt đầu từ dạy các phép xã giao cho
cô.
Từ lúc sắp xếp tài xế đưa đón cô bất cứ lúc nào...
Tất cả mọi thứ đều đang thay đổi.Tiếng chuông lên lớp vang lên, Tôi Noãn Tâm chạy như bay vào lớp học ở mấy giây cuối cùng, ngồi vào chỗ của mình.
Dương Diễm cười nhìn cô, nói: "Ngủ quên sao?"
"Đúng vậy! Tối hôm qua nói chuyện với mẹ hơi muộn...Mẹ tôi cũng thức trễ nên không ai kêu tôi, còn may là chưa đến muộn."
"Không sao, có tôi ở đây bà sợ gì, nếu như bà đến muộn tôi sẽ giúp bà xin nghỉ một tiết với thầy.
“Ha ha, tôi đều không ngờ, lần sau cử làm như vậy!"
“Đúng rồi, Noãn Tâm, hôm nayyên tĩnh lại.
Trước khi thầy bắt đầu giảng bài, cũng ở trong phòng học đề cập chuyện này với học sinh.
khuyến khích mọi người tham gia thử vai, còn nói mọi người đừng căng thẳng, cũng chỉ là phim chiếu mạng, không cần diễn xuất đặc biệt tốt, nói chung phim chiếu mạng này, đối với diễn viên có yêu cầu cao hơn, chủ yếu là phù hợp với tiêu chuẩn chọn người là được.
Bởi vì phim chiếu mạng này được chuyển thể từ tiểu thuyết trên mạng, có