Chủ Mẫu Hầu Phủ

51: Kẻ Xướng Người Hoạ


trước sau


Trong phòng không chỉ có Tạ Quyết cùng Võ Tích, còn có Ông Minh Tuyển cùng Thạch giáo úy.
Ánh mắt Tạ Quyết lạnh lẽo nhìn Võ Tích.
Chỉ có chính hắn biết, một cước kia đã đem bao nhiêu cảm xúc xen lẫn cùng một chút tâm tư riêng.
Dù chưa phát hiện điểm bất thường của Võ Tích, nhưng Tạ Quyết đối với người này cảm giác chán ghét ngày càng tăng gấp bội.
Ánh mắt vừa ngước lên, liền bắt gặp thê tử đứng ở ngoài cửa.
Nếu ngày hôm nay thật là thê tử chuẩn bị, như vậy Võ Tích mười phần thì tám đến chín phần không phải người tốt lành gì.
Tạ Quyết hiểu nếu không có những mộng cảnh kia, thì hắn đối với Võ Tích càng không có một chút căm ghét, bây giờ bởi vì Võ Tích đức hạnh kém nên sẽ không còn trọng dụng hắn ta nữa.
Nếu thê tử có tính toán, kia mục đích chính là cái này.
Võ Tích bị đạp ngã xuống đất, khóe miệng cũng bởi vì một cước này mà thổ huyết.
Ho mấy tiếng, từ dưới đất lảo đảo đứng lên, thanh âm cực nhọc giải thích: “ Thuộc hạ thật sự chỉ là từ nhà xí đi ngang qua mà thôi, cũng không có khí nhục tỳ nữ kia, xin hầu gia minh xét! ”
Ông Cảnh Vũ vượt qua cánh cửa, từ bên ngoài đi vào trong sảnh, đi tới bên cạnh Tạ Quyết.
Nàng hơi kinh ngạc Tạ Quyết vậy mà lại động thủ với Võ Tích.
Lấy hiểu biết của nàng đối với Tạ Quyết, hẳn là sẽ điều tra một phen rồi mới động thủ nha?
Bất quá, sớm quyết đoán như này cũng là chuyện tốt.
Ông Cảnh Vũ mắt nhìn Võ Tích, thong dong tự nhiên phân phó Lâm Mặc đứng canh chừng ở cửa phòng phân phó: “ Đem Uyển nương đến ở trước mặt đối chứng, nhất định sẽ không oan uổng Võ giáo úy ”
Võ Tích còn muốn vì chính mình giải thích, Tạ Quyết lại thờ ơ, thanh âm trầm như nước: “ Đợi người tới ngươi lại mở miệng ”
Dứt lời, trực tiếp ngồi xuống ghế.
Ông Cảnh Vũ cũng đi đến ngồi xuống bên cạnh.
Võ Tích nhất thời có miệng mà khó có thể mở miệng, nãy còn bị đạp một cước vào lồng ngực, cả người sắc mặt trắng bệch, trán ẩn ẩn xuất hiện mồ hôi lạnh.
Ước chừng nửa khắc sau, Tây Lâm cùng Minh Nguyệt từ bên ngoài đi vào.
Minh Nguyệt cúi đầu rủ vai xuống đi đến chỗ ngồi hai vị chủ tử nói: “ Uyển nương cảm xúc không được định, nói tới chuyện muốn nàng ta tới xác nhận ai khí nhục nàng ta, nghe xong nàng ta liền hoảng loạn lên rồi “
“ Tuy là như thế, nhưng nô tỳ cũng moi ra một chút tin tức, Uyển nương nói người kia một thân mùi rượu, mang theo mặt nạ đỏ, người kia trên lòng bàn tay dày đặc vết chai sạn ”
Võ giáo úy vội vã giải thích: “ Thuộc hạ từ nhà xí đi ra liền nghe được trong phòng có tiếng động, thuận tiện đi tới, còn chưa đi vào phòng, liền thấy được một nam nhân mang mặt nạ màu đỏ từ trong phòng đi ra, bởi vì thuộc hạ uống nhiều rượu, phản ứng nhất thời chậm chạp, liền để nam nhân kia trốn thoát! ”

“Mặt nạ kia là nam nhân kia lúc chạy trốn ném lại...!”.

Lời nói dừng lại, Võ Tích bỗng nhiên phản ứng lại, cả kinh nói: “ Người kia muốn ti chức làm dê thế tội! ”
Ông Cảnh Vũ đầu ngón tay nhẹ nhàng điểm, sắc mặt nhàn nhạt.
Minh Nguyệt nhìn về phía Võ giáo úy, nhỏ giọng nói: “ Võ giáo úy một thân mùi rượu, bên cạnh lại có mặt nạ màu đỏ, mà Võ giáo úy lại là học võ, trên lòng bàn tay cũng là vết chai...!Cái này cũng không khỏi quá mức trùng hợp a? ”
Võ Tích trải qua nhiều chuyện, dần dần lấy lại trấn định, phân tích nói: “ Hôm nay yến hội, cơ hồ tất cả mọi người đều một thân mùi rượu, như thế nào tính được đây là chứng cứ? Còn có cái mặt nạ kia, tên tặc nhân ki muốn để ti chức làm dê thế tội, cho nên ném tới ”.

Suy tư một hơi, lại nói: “ Hai tay có vết chai, không nói đến huynh đệ Kiêu Kỵ binh, chính là người luyện võ, trên tay đều sẽ có vết chai sạn ”
Nói, giương mắt nhìn về phía Tạ Quyết, cúi đầu xuống, thanh âm hữu lực: “ Thỉnh tướng quân minh xét, thuộc hạ tuyệt không thụ được oan khuất này! ”
Trong phòng yên lặng đến mức làm cho lòng người run sợ, ánh mắt mọi người đều nhìn về phía Tạ Quyết.
Tạ Quyết trên mặt không có một chút biểu tình, liền là mắt đều giống như không có nửa điểm khác lạ, để cho người ta nhìn không ra nửa điểm cảm xúc.
Hồi lâu sau, Tạ Quyết nhìn về phía Minh Nguyệt, mở miệng: “ Nói đúng hơn nàng ta không thấy rõ ràng đối phương là ai? ”
Ông Cảnh Vũ đầu ngón tay điểm góc áo dừng lại, nhưng lập tức lại buông lỏng xuống.
Cho dù không có bất kỳ chứng cớ nào, nhưng không có bắt được hung thủ khí nhục tỳ nữ, Võ Tích từ đầu đến cuối đều là kẻ hiềm nghi.
Minh Nguyệt lắc đầu: “ Uyển nương nói nàng là bị người kéo vào trong phòng, người kia mang theo mặt nạ, cho nên không có thấy rõ mặt, tuy là như thế, nhưng vô cùng xác thực nam nhân kia thân thể cực kì cường tráng ”
Tạ Quyết trầm mặc không nói gì mà liếc nhìn Võ Tích, hỏi: “ Ngươi khi nào rời tiệc? ”
Võ Tích lập tức nói: “Thuộc hạ rời tiệc bất quá là một khắc, làm sao lại có thể nào đem tỳ nữ làm nhục? ”
Bên kia Ông Minh Tuyển phụ họa nói: “Võ giáo úy giống như không sai biệt lắm là lúc này rời tiệc ”
Bên kia Minh Nguyệt lại nói: “Nghe Uyển nương nói, người kia cũng không chân chính làm nhục nàng, chẳng biết tại sao bỗng nhiên liền ngừng lại, từ cửa chạy ra ngoài, về phần là lúc nào bị kéo vào trong phòng, Uyển nương bởi vì quá sợ hãi, cũng không có nói rõ ràng ”
Võ Tích ánh mắt ngưng trọng, suy đoán có phải hay không tặc nhân trong phòng kia chuẩn bị làm nhục tỳ nữ thì thấy được thân ảnh của hắn?
Cho nên sợ hắn gọi tới người, mới ngừng lại?
Nghĩ đến chỗ này, Võ Tích cực nhanh suy nghĩ còn có chi tiết nào chính mình không để ý đến.
Sau một lúc lâu, hắn bỗng nhiên nói: “ Người kia bên ngoài y phục mặc tựa như là y phục màu đen của con hát, lại còn mang theo mặt hát hí khúc, liền là động tác leo tường cũng cực kì lưu loát, vô cùng có khả năng là người của gánh hát ”

Dứt lời, hắn lại nói: “ Thuộc hạ chính là có gan to cũng không dám tại hầu phủ phạm tội, như thế này khác nào tự hủy đi tiền đồ của bản thân? ”
Ông Cảnh Vũ nãy giờ mực chưa lên tiếng bỗng mở miệng: “ Đã say rượu, nơi nào còn rõ là người ở chỗ nào, hình dáng ra sao? ”
Võ Tích vội nói: “ Thuộc hạ tuy uống nhiều vài chén rượu, nhưng còn không có say đến mức ngay cả địa phương nào cũng đều không rõ ràng ”
Ông Cảnh Vũ trầm ngâm chốc lát, nhìn về phía Tạ Quyết, hỏi: “ Phu quân thấy thế nào ”
Tạ Quyết nhìn chung quanh một vòng, ánh mắt cuối cùng rơi vào trên người Võ Tích: “ Hôm nay khách nhân nhiều như vậy, sao cứ như vậy trùng hợp bị ngươi đụng phải, để ngươi thành dê thế tội? ”
Việc này thật là có mười cái miệng cũng đều giải thích không rõ ràng, mặc dù như thế, Võ Tích vẫn là một mực chắc chắn: “ Thuộc hạ là oan uổng! ”
“ Bằng chứng đâu? ” Tạ Quyết trầm giọng hỏi.
Võ Tích nhất thời nghẹn lời.
“ Việc này ta cũng sẽ không oan uổng bất cứ người nào, chờ tỳ nữ kia cảm xúc ổn định thì lại xác nhận một lần nữa, hoặc là ngươi có thể tìm chứng cớ chứng minh ngươi trong sạch, việc trong quân cũng không phải hoãn lại ”
Võ Tích nghe vậy, bỗng nhiên nắm chặt tay lại, cứng rắn nói: “ Thuộc hạ tất nhiên sẽ chứng minh trong sạch của mình ”
Dứt lời, nhìn về phía Thạch giáo úy: “ Sắp xếp ngươi âm thầm điều tra người trong gánh hát cùng kỵ binh quân, phát sinh việc lúc này, có người nào không ở tại chỗ, triệt để nghiêm tra ”
Nói xong, cũng nhìn về phía thê tử: " Việc này phát sinh, trong phủ đã không còn mấy vị tân khách, tại đoạn thời gian tân khách còn ở lại, cũng hi vọng nàng có thể đi thăm dò một chút ”.

Dứt lời, hắn lại nói: “ Đây cũng là phòng ngừa vạn nhất thật sự oan uổng người khác ”
Ông Cảnh Vũ mắt nhìn Võ Tích, sau đó gật đầu: “ Thiếp sẽ đem hạ nhân tụ tập tại một chỗ, lấy cớ có người trộm cắp đến điều tra ”
Dứt lời, nàng đứng lên, mắt nhìn Võ Tích, sau đó dời đi ánh mắt, nghiêm túc nói: “ Lần này mặc dù Uyển nương bảo vệ được trong sạch, có dám tại ngày yến Lan ca nhi tròn trăm ngày náo ra sự

việc này, nếu tra rõ là ai làm, về sau ta nhất định sẽ không lại cho phép hắn ta bước vào hầu phủ một bước ”
Lời này, người trong phòng đều minh bạch là nói cho Võ Tích nghe.
Dứt lời, Ông Cảnh Vũ vung tay áo ra khỏi sảnh đường, Minh Nguyệt hướng phía Tạ Quyết hạ thấp người, sau đó cũng bước nhanh đuổi theo.
Tạ Quyết mắt nhìn thân ảnh thê tử rời đi, ánh mắt nhìn trở lại trên người Võ Tích: “ Ngươi tạm thời cũng không cần quay lại trong quân, trước đợi ở trong thành, chờ sự tình tra rõ ràng ngươi lại trở về ”
Dứt lời, hướng phía Tây Lâm ngoài phòng nói: “ Đưa Võ giáo úy xuất phủ ”
Nói, hắn cũng đứng dậy đi ra phòng, người bên ngoài phòng hô một tiếng: “ Thạch Lang ”
Thạch giáo úy nghe vậy, nhìn Võ Tích một chút cũng liền đi theo.

Người rời đi không sai biệt lắm, Ông Minh Tuyển đi đến trước người Võ Tích, hơi hoài nghi hỏi: “ Võ giáo úy, việc này thật sự không phải ngươi làm? ”
Võ giáo úy trừng mắt liếc hắn: “ Ta làm sao đến mức vì một cái nữ tỳ lại lấy tiền đồ chính mình ra nói đùa? ”
Ông Minh Tuyển suy nghĩ nói: “ Ta tại Vân huyện cũng đã làm mấy năm bộ khoái, trong chuyện điều tra cũng có mấy phần năng lực, nếu Võ giáo úy tin ta, ta liền giúp ngươi tra một chút ”
Võ Tích nhớ tới lúc Ông Minh Tuyển xuất hiện, chính mình mới bị cuốn vào việc này, đầy bụng tức giận, đương nhiên sẽ không để hắn hỗ trợ.
Âm thanh lạnh lùng nói: “ Không làm phiền ngươi ”
Dứt lời, che ngực quay người ra ngoài phòng, Tây Lâm cũng liền đuổi theo.
Trong phòng chỉ còn lại Ông Minh Tuyển, hắn hô một hơi, lập tức lộ ra nụ cười thản nhiên.
Cũng quay người rời khỏi phòng, đồng thời nghĩ phải đi đem bộ y phục màu đen của con hát cùng mặt nạ đi hủy.
*
Tạ Quyết đi vào trong đình viện, đứng dựa vào lan can về nhìn mặt hồ, trong mắt hiển hiện có mấy phần suy tư.
Minh Nguyệt, Ông Minh Tuyển, Uyển nương đều là người Trử Ngọc Uyển.
Tạ Quyết cơ hồ có thể xác định sự việc đêm thê tử của hắn nhúng tay vào không ít.
Hiển nhiên, nàng nghĩ muốn ly gián hắn cùng Võ Tích, không muốn để cho hắn tiếp tục tín nhiệm Võ Tích.
Như thế, Võ Tích này vô cùng có khả năng khiến hắn sinh ra chán ghét là đúng, cũng không phải là người tốt lành gì.
Chỉ là hắn không rõ Võ Tích làm chuyện gì, mới khiến cho thê tửkhổ tâm bố trí như vậy.
Thạch giáo úy đi phía sau lưng hầu gia cách chừng nửa bước, hồ nghi nói: “ Võ giáo úy đến cùng là uống rượu dẫn đến đầu óc mơ hôg, hay thật là vô tội? ”
Tạ Quyết theo đó mà phân phó: “ Ngươi âm thầm nhìn chằm chằm hắn tại Kim Đô, hắn gặp gỡ những ai đều ghi hết lại cho ta, điều tra tốt những người đó ”
Thạch giáo úy sững sờ, hỏi: “ Hầu gia vẫn là hoài nghi Võ Tích là mật thám? ”
Tạ Quyết bởi vì nằm mộng mà đối Võ Tích sinh ra lòng nghi ngờ cùng chán ghét, liền cũng hoài nghi tới Võ Tích là từ thế lực khác đến, hoặc là ngoại bang xếp vào nằm vùng.
Võ Tích nhập quân cũng bảy tám năm, bây giờ đã là thượng tá úy, chỉ cần lập xuống quân công liền có thể thăng làm phó tướng, chờ đợi vài năm thì chính là tướng quân.
Nếu thật sự có mờ ám, vì để thoát khỏi hiềm nghi, Võ Tích tất nhiên cùng người sau lưng hắn liên lạc.

Dù sao mất đi rất nhiều tâm huyết bồi dưỡng thám tử, thế lực sau lưng hắn tất nhiên sẽ không nhìn xem hắn trục cách khỏi quân.
Tạ Quyết nói: “ Võ Tích người này mười phần thì tám đến chín không sạch sẽ, hảo hảo nhìn chằm chằm, đêm nay tạm thời mặc kệ, nghỉ ngơi tốt ngày mai lại theo dõi ”
Thạch giáo úy sắc mặt run lên, lên tiếng: “ Tuân lệnh ”
Thạch giáo úy rời đi, Tạ Quyết vẫn như cũ đứng đấy không hề động.
Hắn biết rõ thê tử có nhúng tay vào, nhưng lại giả bộ không biết.

Bây giờ nàng không biết hắn đã nhìn thấu, lại càng không biết hắn có thể biết được một số chuyện kiếp trước, cho nên mới phí tâm tư bày kế.
Lần này đánh bậy đánh bạ ngược lại là giúp hắn một tay, nhưng nếu là tiếp tục giấu diếm, cũng không biết tương lai có thể hay không phát sinh biến cố gì...
Có lẽ, hắn nên sớm đi nói rõ với nàng.
Chỉ là, Tạ Quyết trong lòng có trực giác —— nói rõ với nàng, nàng sẽ không lại bày sắc mặt hoà nhã cho hắn nhìn.
*
Ông Cảnh Vũ đi nhìn Uyển nương.
Uyển nương thấy là nương tử đến, rối rít từ trên giường xuống, khẽ chào thân: “ Chủ mẫu ”
Ông Cảnh Vũ mắt nhìn nàng ta lhóc đến hai mắt sưng đỏ, kinh ngạc hỏi: “ Là khóc thật? ”
Uyển nương lắc đầu: “ Nô tỳ sợ lộ ra sơ hở, cho nên cố ý bôi chút nước ớt rồi sờ lên mắt ”
Ông Cảnh Vũ hài lòng nhẹ gật đầu: “ Bọn hắn khẳng định sẽ tiếp tục dò hỏi ngươi, ngươi tuyệt không thể nói ra, về sau nếu là có người tới uy hiếp ngươi, ngươi có biết như thế nào để nói? ”
Uyển nương nói: ‘ Nếu có người tới uy hiếp nô tỳ, nô tỳ liền tuyệt không mạnh miệng, bọn hắn muốn nô tỳ nói cái gì thì nô tỳ nói cái đó ”
Đây cũng là Ông Cảnh Vũ trước đó nhắn nhủ.
Dù sao ngược lại là liều chết không làm theo sẽ lại càng khiến người ta hoài nghi.
Nàng chính là muốn việc này không minh bạch, có lẽ Võ Tích có thể tiếp tục trở lại trong quân, nhưng lấy việc Tạ Quyết chính trực không thiên vị, trong mắt không dung nổi hạt cát, tuyệt đối sẽ vì hiềm khích lúc trước mà không còn trọng dụng hắn ta.
Như thế, Võ Tích sẽ rất khó có cơ hội tiếp cận cơ mật, về sau lại đối phó Võ Tích cũng sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Về phần Tạ Quyết chiến vong, khi tất yếu, nàng sẽ đem sự tình đời trước nói ra một chút, nhưng bây giờ còn chưa tới lúc cần thiết.
Ông Cảnh Vũ mắt nhìn Uyển nương, nói: “ Ngươi kém một chút liền bị bán vào trong thanh lâu, là ta mua ngươi lại, ngươi mới giữ lại toàn thân trong sạch ”
Uyển nương quỳ xuống nói: “ Chủ mẫu đại ân, Uyển nương không dám quên ”
“ Khế ước bán thân của ngươi cùng mệnh khế dù ở trong tay ta, nhưng ta cũng đã đáp ứng ngươi, chờ qua hơn một năm, việc này vẫn như cũ không có để lộ ra nửa điểm phong thanh, ta liền đem hai tấm khế sước trả lại cho ngươi, sẽ còn cho ngươi một lượng bạc lớn, để cho ngươi phong quang xuất giá ”
Uyển nương tâm rung động, lần nữa khấu tạ: “ Đa tạ chủ mẫu ban ân ”
Ông Cảnh Vũ cũng ý tứ đến xem qua tỳ nữ "suýt bị vũ nhục", liền cũng rời đi.
Đi đường tắt về viện tử, lại nghe được Minh Nguyệt nói: “ Nương tử, người bên hồ trong đình hình như là hầu gia ”
Ông Cảnh Vũ nghe vậy nhìn lại, chỉ thấy Tạ Quyết chắp tay đứng ở trong đình nhìn trăng trong hồ nước, nàng chỉ nhận ra được là Tạ Quyết, nhưng bởi vì đêm tối, cũng không thấy rõ thần sắc của hắn.
Có chút nhíu mày, sau đó đổi phương hướng, hướng phía trong đình đi đến.
Đi tới bên ngoài đình, Tạ Quyết liền phát giác nhìn sang.
Ông Cảnh Vũ nhấc váy đi lên bậc thang, đi vào trong đình, thấp giọng hỏi: “ Phu quân là đang suy nghĩ chuyện của Võ giáo úy? ”.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện