Chủ nhà của tôi là mỹ nữ
Tác giả: Ngọa Nam Trai
Chương 2: Mặt dày mày dạn
Người dịch: co_duoi_ga
Biên tập: metruye
: yuanchuang
Sưu tầm:
Bộ ngực người phụ nữ chính là nơi mẫn cảm. Khi bị người đàn ông xa lạ này va chạm vào ngực mình, trong nháy mắt mỹ nữ này có phản ứng, bị đè ép nhẹ nhàng, toàn thân giống như bị điện giật, sắc mặt lập tức nhuộm một màu đỏ ửng. Nhưng khi thấy người đàn ông bị cô đâm phải có vẻ mặt rất đau đớn, bộ dạng không giống như đang giả vờ, cô cũng xấu hổ, khó có thể mở miệng, đành phải mặc cho hắn hết lần này đến lần khác tập kích vào ngực mình.
Mỹ nữ dìu Lăng Phong lên chiếc Chevrolet màu đỏ của mình, sau đó cô trở lại ngồi bên ghế người lái.
- Đúng rồi, tên tôi là Hà Diệp! Hiện tại tôi đưa anh tới bệnh viện kiểm tra!
- Lá sen?
- Hà Diệp, Hà trong bao nhiêu, Diệp trong lá cây!
Mỹ nữ mỉm cười nói. Cô nhẹ nhàng giẫm chân ga. Chiếc xe chậm rãi di chuyển.
- Tôi là Lăng Phong, Lăng trong Lăng Phong, Phong trong Lăng Phong!
- Tuy nhiên, Hà tiểu thư, tôi thật sự không có việc gì, không cần đưa tôi đi bệnh viện đâu!
- Không được, là tôi đâm vào anh. Tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm với anh!
Hà Diệp nói rất kiên quyết. Cô ở trong xe nhưng nhìn thấy rõ ràng Lăng Phong bị xe mình đâm bay lên cao, ngã thật mạnh xuống mặt đất. Tuy không có đầu rơi máu chảy, không chết ngay tại chỗ, nhưng cũng là may mắn trong bất hạnh.
- Không có việc gì, tin tôi đi, thật đấy. Thân thể tôi rất cường tráng. Chút thương tích nhỏ ấy không làm gì được tôi đâu. Chỉ cần nghỉ ngơi hai ngày là hoàn toàn không có vấn đề gì!
Lăng Phong nói lời thề son sắt. Trong lòng hắn lại đang cầu nguyện.
“Mỹ nữ à, tới bệnh viện tốn tiền chết đi được. Nếu cô muốn đốt tiền hoang phí như vậy, không bằng đưa tiền kiểm tra cho tôi. Tôi còn có thể mời cô ăn cơm!”
- Thật sao?
- Thật!
- Vậy thế này đi, anh đưa điện thoại di động của anh cho tôi!
Hà Diệp vươn bàn tay trắng mịn như ngọc của cô ra.
- Làm gì?
Lăng Phong kinh ngạc, nhưng vẫn lấy điện thoại lỗi thời mà mình đã bỏ ra hai trăm đồng đại dương mua được, đặt vào trong tay cô. Hơn nữa, hắn lại nhân cơ hội huých tay vào người cô, coi như lại thành công ăn đậu hủ!
Hà Diệp nhận lấy chiếc di động từ tay hắn, bấm một dãy số, giọng điệu mềm mỏng nói.
- Đây là số di động của tôi. Nếu anh cảm thấy thân thể có gì không thoải mái, có thể gọi điện thoại tìm tôi bất cứ lúc nào!
Lăng Phong cảm động thiếu chút nữa thì ôm cô hôn nồng nhiệt theo kiểu người phương Tây.
“Đầu năm nay, sao còn có thể gặp được người lương thiện như vậy? Người nào đã nói mỹ nữ là kẻ chuyên gây tai hoạ, tôi đi quật mồ mả của tên đó, dùng roi đánh nát bộ xương khô của tên đó mới được.”
Hà Diệp chớp chớp đôi mắt to nhìn Lăng Phong.
- Vậy hiện tại anh muốn đi đâu, tôi đưa anh đi!
Cơ hội tới rồi! Hiện tại, trong túi tiền của Lăng Phong còn chưa tới một trăm đồng đại dương. Hắn đang lo lắng cuồng cuồng. Sao ngày hôm đó lại tiêu hoang như vậy chứ?
- Hôm nay tôi vừa đến Tân Hải, còn chưa tìm được chỗ để ở lại!
Lăng Phong xấu hổ xoa cái gáy, nói với bộ dạng rất đáng thương.
- Vậy có phải anh định tìm đến nhà bạn tốt để ở nhờ hay không?
Hiển nhiên, điều này khiến Hà Diệp có chút khó xử.
- Tôi tới đây tìm việc làm. Ban đầu, tôi có một người quen ở trong này. Nhưng vừa rồi tôi gọi điện thoại, mới biết được ông ấy đã về với ông bà! Cho nên hiện tại, chắc chỉ có thể lang thang ngoài đường thôi!
Cử chỉ của Lăng Phong thật sự là khá tốt. Ngay cả khi nói dối, cũng diễn nhập vai như vậy, thể hiện một dáng vẻ thất vọng đau thương khốn cùng, chỉ có thể ăn ngủ đầu đường.
- Thì ra là vậy! Vậy không bằng thế này đi. Nhà tôi còn có hai gian phòng trống, vốn chuẩn bị cho thuê. Vậy hiện tại cho anh ở lại, chờ sau này anh tìm được công việc, anh có thể lại chuyển đi!
Hà Diệp suy nghĩ một chút, cười nhẹ nói. Sở dĩ cô nói như vậy, hoàn toàn bởi vì cảm