Thi xong, tôi nói cho Giáo sư nghe chuyện mình muốn lập công ty. Ngoài dự tính là ông ấy nhiệt tình ủng hộ ý nghĩ này của tôi. Thường thì các Giáo sư đều không mong muốn học trò của mình chần chừ, bọn họ chỉ mong sao học trò của mình có thể tự tay làm dự án đầu tiên.
"Ý tưởng phải dài lâu một chút, có một số người chỉ có thể là thầy trò, còn một số khác có thể làm đồng nghiệp." Giáo sư nói. "Con làm dự án luôn rất nghiêm túc, trước đây thầy cũng định hỏi xem con có muốn làm riêng hay không."
"Thầy, thầy đừng đặt quá nhiều kì vọng vào con. Con chỉ định thử một chút thôi."
"Vậy cứ thử đi, có chuyện gì khó khăn thì nói với Thầy."
Tôi cảm thấy mình cũng khá may mắn, trong khi mọi người tranh nhau oán thán Giáo sư họ thì tôi lại có một người Thầy tương đối dân chủ như thế này. Cũng có thể do tính tôi mềm mỏng, những bạn học khác của tôi cũng đã từng than phiền Giáo sư quá cứng nhắc, cố chấp.
Tết Nguyên Đán năm nay không náo nhiệt bằng năm ngoái, năm ngoái có thêm gia đình chị Hoan. Năm nay, ba mẹ chị Hoan chỉ ghé thăm một lần vào mùng ba. Có thể là bọn họ đã biết chuyện chị Hoan và tôi lật ngửa ván bài nên họ cũng không nhắc đến chuyện của bọn tôi nữa. Năm ngoái, họ còn bàn đến chuyện kết hôn sanh con. Đến khi cô chú ra về, mẹ tôi tìm tôi nói chuyện. Trước đó chị Hoan không đến, bà ấy đã sớm bức bối nhưng không nói ra, đến lúc này mẹ tôi không còn nhịn được nữa. "Con làm Tiểu Hoan buồn?"
"Con đã nói rõ với chị ấy."
Mẹ tôi thở dài. "Hiện giờ mẹ... đúng thật là không thể quản con nữa."
Nhìn dáng vẻ bất đắc dĩ của mẹ tôi, tôi hơi do dự, không biết có nên kể chuyện chị Hựu Thanh không. Đến mùng năm, chị Hựu Thanh đến, mẹ Hạ và chị ấy cùng nhau đến. Lúc bọn họ đến, tôi cũng khá bất ngờ.
"Mẹ chị nói phải đến đây." Chị Hựu Thanh kéo tay tôi. "Mấy hôm nay, chị khuyên mẹ chị mãi mà không được, bà ấy nói phải "áp giải" chị đến xin lỗi."
"Hả?"
"Tiểu Hoàn." Chị Hựu Thanh có vẻ bồn chồn. "Nếu chú và dì không chấp nhận, chúng ta phải làm sao đây?"
"À... Mẹ em thích chị, bà ấy vẫn luôn rất thích chị."
"Nhưng mà chị phụ lòng em lâu như vậy..." Chị Hựu Thanh nắm tay tôi. "Chị phải thật cố gắng, cứu vãn lại ấn tượng của cha mẹ em đối với chị."
"Dạ..."
Nói xong, chị Hựu Thanh ôm chặt tôi. "Nhớ em ghê, hình như gặp được em, chị sẽ không mềm yếu nữa."
Chị Hựu Thanh và cha mẹ trò chuyện rất lâu. Lúc cha mẹ tôi trông thấy chị Hựu Thanh, bọn họ kinh ngạc nhiều hơn là vui mừng. Tôi biết cha mẹ tôi có vướng mắc trong lòng, trước đó chị Hựu Thanh và tôi xảy ra chuyện lớn như vậy, bọn họ đều thấy hết. Hơn nữa, hiện tại bọn họ vẫn hi vọng tôi chấp nhận chị Hoan, dù sao gia đình chị Hoan và gia đình tôi cũng có giao tình. Tiếp đãi chị Hựu Thanh, cha mẹ tôi cũng chỉ giữ phép lịch sự thôi chứ không thân thiết lắm.
Trước khi cha mẹ tôi nói chuyện với chị Hựu Thanh, bọn họ còn cố tình hỏi tôi. "Con thật sự suy nghĩ cẩn thận rồi à?"
Không biết chị Hựu Thanh nói gì với cha mẹ tôi, thái độ của bọn họ đã mềm mỏng hơn nhiều. Tối nay, chị Hựu Thanh ngủ lại nhà tôi.
"Chị... chị mang theo đồ để thay không?"
"Không." Cha mẹ tôi giữ lại, chị Hựu Thanh cũng không tiện từ chối.
"Vậy mặc đồ của em?"
"Ừm, được."
Chị Hựu Thanh cao hơn tôi, chị ấy mặc quần áo của tôi vào có vẻ ngắn, tuy nhiên cũng không tệ, chị ấy mặc vào trông có vẻ như một trào lưu nào đó. "Vóc người đẹp" đúng là tốt. Lúc tôi đang dọn dẹp giường đệm, chị Hựu Thanh ôm tôi.
"Chị..."
"Trên quần áo đều là mùi hương của em." Chủ nhà thì thầm bên tai tôi.
Lỗ tai tôi đỏ lên. "Dạ..."
Sau khi xác định quan hệ, những khi cả hai tiếp xúc thân mật như thế này, tôi càng xấu hổ hơn.
"Chú và dì nói còn phải quan sát chị thêm một thời gian." Chị Hựu Thanh phả hơi thở ấm nóng vào tai tôi. "Cũng may là có mẹ chị, mẹ em và mẹ chị nói chuyện rất hợp nhau."
"Dạ..."
"Hình như gần đây em ít nói hơn."
Đó là do chị gần em quá, khiến em...
Mặc dù lúc học cao trung tôi không có yêu đương gì nhưng khi tôi sống chung với chị Hựu Thanh, tôi cảm giác như mình quay về cái thời cao trung ngây ngô khi yêu.
Hết kì nghỉ Tết, tôi bắt đầu tích cực hoạch định dự án, tôi không vội vàng mở công ty, tôi muốn thực hiện một vài dự án trước, đúng lúc tôi được mời một chân vào dự án của bạn học. Tự mình lập nghiệp quả nhiên mệt mỏi vô cùng, tôi phải giải quyết mọi chuyện, còn phải lên kế hoạch dài hạn cũng như ngắn hạn. Cho dù là mấy chuyện lông gà vỏ tỏi, tôi cũng phải tính đi tính lại rất lâu.
Một năm làm nghiên cứu sinh này, tôi tích góp được chút tiền. Chị Hựu Thanh cũng rất ủng hộ tôi, thỉnh thoảng chị ấy sẽ đến phòng làm việc thăm tôi. Sinh nhật ba mươi tuổi, chị Hựu Thanh tổ chức một buổi tiệc nhỏ. Có lẽ là tuổi đặc biệt, Sầm Sầm cũng đến dự, khi cậu ấy đến còn dắt theo một cô bé phúng phính đáng yêu. Cô bé này là con gái của đồng nghiệp cậu ấy, người đó mất đột ngột cho nên cậu ấy nhận nuôi cô bé này. Bé con này cũng khá dính lấy cậu ấy. Lục Lộc Bỉ nuôi tóc dài, phong cách cũng thay đổi rất nhiều.
"Đều do mình, không ngờ lại để cậu rơi vào ma chưởng của Hạ Hựu Thanh." Lục Lộc Bỉ hô lớn.
Quả nhiên... chỉ khi Lục Lộc Bỉ không nói chuyện mới có chút phong độ. A Hiểu đoán là Sầm Sầm cũng có mặt cho nên cậu ấy không dám dắt đàn anh đến. A Hiểu thấy Sầm Sầm nhìn cũng không thèm nhìn mình, chỉ