Chú Ơi Lên Giường Nào

Chương 73: Lưu Minh Vũ


trước sau

Vừa nói anh vừa đưa một chiếc túi giấy nhỏ xinh cho tôi, tôi liền cầm lấy rồi nhìn vào trong.

Trời! Bên trong là một thỏi son Shu Uemura, một thỏi YSL, còn có cả Dior và Channel nữa.

Tôi kinh ngạc trố mắt nhìn anh.

"Hôm nay là ngày gì anh lại tặng quà cho em vậy? "

"Lúc nào đi học em cũng dùng son phải không? "

Câu nói của anh khiến nụ cười trên môi tôi cứng đờ... Tôi phát hiện ra một điều... Hôm qua sang nhà anh tôi đâu có dùng son. Nghĩ vậy tôi liền đưa tay lên che môi mình, mặc dù môi tôi không bị thâm nhưng cảm giác không bôi son trước mặt anh giống như là bản thân đang không mặc gì vậy.

Thấy biểu cảm ngờ nghệch của tôi, anh chỉ lắc đầu cười:

"Vào lớp đi, em như thế nào cũng xinh mà. "

Nghe anh nói, tôi chào tạm biệt anh rồi vội vàng chạy vào lớp, trong lúc chạy không quên rút ra một thỏi son để tô lên môi, chẳng cần biết nó có bị nguệch ngoạc không nhưng có son còn hơn là không.

Hình như chỉ còn ba phút nữa thôi, tim tôi đập rất nhanh, tôi cố trấn an mình là thời gian hoàn toàn kịp.

Thang máy hỏng, tôi lại chạy như trâu như bò lên tầng năm, cuối cùng vẫn kịp, bà giáo đang điểm danh nhưng chưa tới số của tôi.

Tôi vội vàng 'bò' vào từ cửa sau, vâng, chính xác là bò đấy, giờ mà vào cửa chính để có mà bị mạt sát trước lớp ư? Tôi đâu có ngu, với lại, bà giáo này tính cách vốn không hiền với sinh viên đâu.

Trong lớp giờ đã kín chỗ, tôi không hề nhìn thấy một chỗ trống nào để tôi ngồi vào, nhìn mãi, nhìn mãi tôi mới thấy có một chỗ trống, tôi liền nhân cơ hội bà giáo chỉnh mic liền chạy vào trong đặt mông xuống thở phì phò.

Lúc này, ở bên cạnh tôi là một bạn nam, thấy tôi từ trên trời rơi xuống ngồi cạnh cậu ấy cũng có chút bất ngờ nhíu mày.

Tôi vuốt cái lồng ngực đang phập phồng của mình, khẽ lau mồ hôi trên trán rồi quay sang định nói với cậu ta vài câu.

Nhưng chưa kịp mở miệng thì tôi đã bị nhan sắc của cậu ta làm cho chết đứng, bấy giờ tôi mới có thời gian nhìn rõ người con trai này. Gương mặt quá mức đẹp trai, môi mỏng, mày rậm, mũi cao, da trắng, kiểu tóc này cũng đang rất thịnh hành. Bên tai còn đeo một chiếc khuyên kim cương, cách ăn mặc rất thời thượng, nhìn qua cũng biết là hot boy rồi.

Nhưng mà, người đẹp trai như này sao tôi chưa từng gặp bao giờ nhỉ? Từ khi tôi yêu thầm anh, không có một người con trai nào vượt qua anh về nhan sắc trong lòng tôi. Nhưng hôm nay thì ngoại lệ, tuy không thể so sánh với chú nhưng cậu ta đẹp một kiểu rất đặc biệt, nó khiến cho tôi không rời mắt được.

"69, Lưu Minh Vũ. "

"Có! "

Âm thanh trầm đặc, có chút khàn nhưng nghe rất êm tai, giọng nói được phát ra từ người con trai đang nhìn tôi chằm chằm.

Thì ra, cậu ấy tên là Lưu Minh Vũ. Người đẹp, tên cũng đẹp...

"70, Lê Nguyễn Hà Vy. "

"70, Lê Nguyễn Hà Vy. "

"Lê Nguyễn Hà Vy? "

Tiếng gọi chua ngoa của bà giáo được cất tới lần thứ ba mới có thể kéo tôi trở về thực tại, chết thật, vì mải
ngắm trai quá mà tâm trí treo ngược cành cây, tôi vội giơ tay, lắp bắp đáp thật to:

"Có em! "

Cô giáo nhìn tôi, mày nhíu chặt lại, thái độ tỏ ra khinh khỉnh.

"Lần sau tôi mà gọi tới lần thứ hai mà không đáp thì coi như là nghỉ học. "

Tôi tái mặt, khẽ nuốt nước bọt, bà giáo này đúng là khó tính thật sự! Mà bấy giờ, nam sinh kia vẫn còn nhìn tôi chằm chằm...

Tôi đành miễn cưỡng nở ra một nụ cười:

"Xin lỗi, tớ đến muộn, chỉ còn một chỗ trống, tớ ngồi đây được không? "

Cậu bạn kia thấy tôi nói vậy liền không đáp mà lạnh lùng quay mặt đi, thái độ rất mất lịch sự.

Hừ! Tưởng trai đẹp mà ngon à? Trong lòng tôi chú vẫn là đẹp trai nhất nhé, tưởng có chút nhan sắc mà kiêu.

Tôi lập tức quay đi rồi cúi gằm mặt xuống bàn cầm điện thoại bấm bấm, ngay lập tức cái Trang nhảy vào nhắn tin cho tôi.

"Ngẩng đầu lên, nhìn xuống bàn ba dãy bên phải. "

Tôi lập tức làm theo lời Trang nói, vừa ngẩng đầu lên đã thấy cái Trang, nó đang quay ra nhìn tôi rồi giơ ngón giữa. Sau đó nó lại quay lưng về phía tôi rồi mở điện thoại ra nhắn tin cho tôi.

"Mày giỏi lắm, vì mê trai đẹp mà cô giáo gọi mãi mới thưa, có cần tao mách ông Hoàng không? "

"Thôi, tao xin, trai đẹp chỉ là phù du, tao có người eo rồi nha! "

"Really? Người bên cạnh mày không phải được mệnh danh là hot boy của trường, Lưu Minh Vũ sao? Chiều cao nổi bật, dáng dấp khỏi chê, khuôn mặt khiến cho con dân điên đảo. Nghe nói gia đình cậu ta cũng không phải dạng vừa, cơ to phết, lại còn đang làm người mẫu cho một số tạp chí nữa. "

Nghe Trang thao thao bất tuyệt về cậu này thì tôi cũng thấy bất ngờ đấy, nhưng với thái độ kia thì tôi không thể ưa nổi.

"Ừ thì? "

"Thôi, hạ cái gương mặt chảnh chó xuống, tao thừa biết mày mê trai bome ra"

"?? Tao chỉ mê chú thôi nhé, ok! "

"Mày phải biết là, Lưu Minh Vũ vốn không thích ai ngồi cạnh mình, cậu ta được mệnh danh là rất lạnh lùng và khó gần đấy. Ngồi cạnh idol của tao thì phải cảm thấy sung sướng đi. "

"Không đẹp trai bằng chú nhé, mày lượn đi, tao ngủ. "

"Ơ cái con này? "

Mặc kệ Trang vẫn đang nhắn tin cho tôi, tôi liền gục mặt xuống bàn làm một giấc mộng đẹp. Không phải tôi là đứa lười học nhưng vì hôm qua người nào đó đã hành hạ tôi đến bốn giờ sáng khiến tôi không có giấc ngủ trọn vẹn nên giờ tôi phải ngủ bù. Thực sự bây giờ tôi rất mệt, tôi cứ thế mà nhắm mắt chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện