Max từ bên trong tòa tháp chạy ra ngoài liền đụng trúng Lanca, xung quanh gã hiện tại đang được bao bọc bởi vòng phòng hộ, vì vậy khi gã va vào người cô ấy khiến cô ấy văng ra xa, cổ họng ứa ra vị tanh ngọt của máu.
Lanca cố gắng nuốt ngược máu vào trong rồi nhìn người vừa đụng phải cô ta, nhưng hình như gã ta không hề chú ý đến cô ấy mà tiếp tục chạy vụt đi, nhìn thân ảnh từ từ khuất xa của gã Lanca liền cười lạnh một cái, mắt cô ấy lóe lên sự chế giễu.
Bên ngoài nhà ăn khi hai gã đàn ông này đứng ở ngoài cửa nghe lén cô ấy đã biết nhưng không quan tâm cho lắm, dù sao tin tức bọn họ trao đổi cũng không hoàn toàn là tất cả, chàng trai kia chắc chắn cũng biết có người bên ngoài đi, nếu không khi nói về tòa tháp anh ta sẽ nói việc cần lưu ý đi cùng chứ không phải là nhắc nhở cô khi hai gã ấy rời đi.
Người như hai gã đàn ông này mà muốn hại anh ta đúng là tự tìm đường chết.
Lan ca đứng dậy vỗ vỗ quần áo cảu mình, nhìn tòa tháp một lúc cô ấy liền xoay người rời đi, chắc chắn trong tòa tháp này đã có người chết rồi, khi cái thứ đó nếm được mùi vị của máu tươi rồi thì không biết chúng còn bị sự khống chế thay không, cô ấy không thể đánh cược mà đi vào được, không những thế thời gian chắc chắn cũng sắp đến rồi, bây giờ tốt nhất cô ấy nên trở về phòng nghỉ của mình thôi.
Trong nhà ăn ba người Mạnh luân vẫn cực kỳ thông thả mà nhâm nhi ly trà, mỗi lần uống hết trà trong ly anh liền không ngại ngùng mà gọi ra bên ngoài, không để anh đợi lâu một người hầu sẽ mở cửa ra sau đó đặt ấm trà vào trong.
"Anh Luân, chúng ta thật sự không cần làm gì nữa sao.
" Trần Dương nhàm chán hỏi.
"Ừm, dù sao cũng không tìm thấy gì.
" Mạnh Luân gật đầu nói.
Trần Dương nghe vậy liền thở dài thường thược "Nhưng nếu như vậy thì chán quá đi.
"
"Đúng á, đúng á.
" Túc Nhan kế bên cũng nằm bẹp xuống bàn mà phụ họa.
"Hai cái đứa này! " Mạnh Luân day trán nhìn hai người, nơi này rất nguy hiểm vậy mà hai đứa này lại xem như công viên vậy, đúng là bọn nhỏ bị anh chiều đến hư rồi, nhưng hiện tại trời đã tối anh không thể để bọn chúng đi lung tung được "Sáng mai đi, hiện tại chúng ta về phòng ngủ thôi.
"
"Vâng ạ.
" Trần Dương cùng Túc nhan cũng biết hiện tại không phải thời gian thích hợp để đi lung tung.
Ba người trở về phòng rồi đánh một giấc, những cái bóng bên ngoài đúng chín giờ liền xuất hiện, nhưng lần này chẳng còn ai quan tâm đến chúng nữa.
Ngày thứ tư trời vừa sáng nhóm Mạnh Luân liền nhanh chóng rời khỏi phòng nghỉ của mình, bởi vì Trần Dương cùng Túc Nhan không muốn ngồi không nên hai người quyết định tiếp tục đi xung quanh nhìn xem, Mạnh Luân thở dài cũng không ngăn cản, sau khi nhìn thấy hai người đi xa anh cũng quyết định đi thử đến căn nhà của chủ nhân suối nước nóng này xem sao, dù sao bà ta ngoại trừ ngày đầu tiên xuất hiện thì không thấy đâu nữa, anh cảm thấy bà ấy thật đáng nghi.
Dựa theo trí nhớ ngày đầu tiên anh đi đến căn nhà mà lúc trước người chơi gặp bà ta, không như ngày đầu tiên căn nhà được mở toan, cửa rào cũng không đóng lại, lần này cửa rào của căn nhà được khép chặt, anh leo lên hàng rào lẻn vào trong sân nhà, xung quanh không một bóng người, anh bước nhẹ nhàng đến trước cánh cửa của căn nhà, khẽ đưa tay vặn nắm cửa nhưng nó không hề nhúc nhích.
"Lúc này phải chi có Túc Nhan.
" Mạnh Luân thở dài sau đó anh đi đến gần một cái cây bên trong sân rồi nhẹ tay bẻ lấy một cành cây, anh lấy dao quân dụng trong túi không gian ra rồi bắt tay vào gọt nhánh cây.
Thật ra trong thời gian trước anh đã học hỏi cách bẻ khóa này của Túc Nhan vì vậy hiện tại anh đã có thể làm một cách thành thạo.
Sau khi gọt xong anh liền đưa nhanh cây vào ổ khóa của vửa, một tiếng cạch nhỏ vang lên, anh nắm lấy tay cầm rồi vặn nó ra.
Cánh cửa từ từ mở ra, Mạnh Luân nhẹ nhàng đi vào trong, anh tìm kiếm những căn phòng bên dưới nhưng vẫn chẳng thấy ai, vì vậy anh tiếp tục đi lên lầu, đúng lúc này anh nghe thấy tiếng nói chuyện phát ra, lần theo tiếng nói anh tim thấy một căn phòng được khép hờ, bên trong phòng ba chủ suối nước nóng cùng người đàn ông giống như là quản gia đang nói chuyện cùng nhau.
"Bà chủ bọn họ đã vào tòa tháp, chắc sắp tìm được viên ngọc rồi.
" Quản gia cung kính nói.
"Hừ thời hạn sắp tới, nếu bọn chúng không tìm được thì bọn nó sắp có một bữa ăn ngon rồi.
" Thy Thy cười lạnh nói.
"Tôi chỉ sợ hắn, nếu như hắn trở nên mạnh mẽ thì chúng ta! " Quản gia nói nhưng không để ông ta nói xong Thy Thy đã nhanh chóng cắt lời.
"Hừ ta không tin không thể đối phó được hắn.
" Bà ta nghiến răng nói, ánh mắt toát lên sự oán hận.
"Tối đến hắn ta sẽ trốn vào nơi ấy, chúng ta không thể bắt được hắn.
" Quản gia cũng đầy căm hận mà nói.
Mạnh Luân nghe đến đây liền xoay người rời đi, anh cảm thấy không cần thiết phải tiếp tục nghe nữa, anh nhẹ nhàng đóng lại cửa chính sau đó khóa nó lại giống như ban đầu sau đó leo ra ngoài, anh trở về phòng rồi chờ đợi Trần Dương cùng Túc Nhan.
Không biết hai người Trần Dương cùng Túc Nhan đã đi đâu đến tận khi giờ cơm trưa Mạnh Luân mới nhìn thấy hai người trở về, lúc này người hầu đến phòng gọi bọn họ đến phòng ăn.
Ngày thứ tư bên trong nhà ăn chỉ còn mười người, không khí càng thêm trở nên trầm trọng, lúc này mọi người đều nhanh chóng dùng cho xong bữa rồi cấp tốc rời đi, chỉ còn chưa đến hai ngày thì thời gian để thoát khỏi phó bản này sẽ đóng cữa mãi mãi, tất cả người chơi đều nôn nóng tìm kiếm manh mối.
Ba người Mạnh Luân ăn xong cũng nhanh chóng trở về phòng, sau khi đóng cửa phòng Mạnh Luân liền kể lại những gì anh nghe được cho hai người.
"Anh Luân, bọn họ nói như vậy nghĩa là sao.
" Trần Dương cảm thấy khó hiểu.
"Đây có thể là kịch bản trong phó bản này, nó