Thấy Mạn Nhu Nhu nghiêm túc như thế thì hắn liền đáp lời.
--- Được ! Tôi biết rồi !----
Hắn nói câu trấn an rồi chỉ dừng lại ở việc xoa vuốt ve thân thể cô phía bên ngoài mà thôi , có đôi lúc hai bàn tay to lớn của hắn lại không kiềm được mà đưa xuống xoa bóp lấy cặp mông căn tròn kia của cô , thật sự là hắn sợ cô khó xữ chứ nếu không thì làm sao dễ dàng tha cho Nhu Nhu như thế chứ.
Hai người âu yếm một lác lâu chợt Nhu Nhu giật mình cảnh giác nhìn lên phía trên trần nhà lấy một cái , tiếng mở của vang lên cô vội vàng ra dấu hiệu Điềm Cảnh Nghi thấy như thế liền vội buông cô ra , trong vài hơi thở ngắn ngủi hai người ngồi vào vị trí của riêng mình trông rất giống như chưa có chuyện gì xảy ra.
Thấy hai người đi xuống Mạn Nhu Nhu liền nở nụ cười nói.
---- Ba mẹ ! Nào cùng nhau dùng cơm không khéo nguội mất !---
Nói xong Mạn Nhu Nhu đi tới giúp mọi người kéo ghế Điềm Cảnh Nghi thấy như thế liền nhanh chóng lao tới giúp một tay , trong vài hơi thở mọi người đều ổn định chổ ngồi trên bàn ăn.
Trong bàn ăn ánh mắt của ông bà Mạn thường xuyên nhìn thăm dò hai người liên tục như muốn thấy được thứ gì đó , nhưng khổ nổi là Mạn Nhu Nhu chẳng thể nhìn ra được mà vẩn cười nói như kiểu không có tim phổi làm cho hắn củng khâm phục tại sao lại có người dễ bị qua mặt như thế chứ.
Điềm Cảnh Nghi dùng chiếc đũa sách gấp cho ông bà Mạn một vài món ăn sau đó liền lễ phép nói.
---- Cô chú ăn nhiều thêm một chút , nghe nói là Nhu Nhu nấu ăn rất ngoan !----
Mạn Nhu Nhu thấy được biểu cảm của cái tên này thì trong lòng liền cúi đầu thán phục , cái tên này không đi làm diễn viên hạng A thì quả là đáng tiếc.
Tuy nghĩ là như thế nhưng mà trong đầu Mạn Nhu Nhu vẩn nở nụ cười ôn hòa nói.
---- Anh quá khen rồi tôi làm gì giỏi như thế chứ ? Nào ba mẹ hai người ăn nhiều một chút ?-----
Nói xong Mạn Nhu Nhu liền gấp cho hai