Âm thanh hoan ái của đôi nam nữ cứ thế vang lên liên miêng không dứt trong nhiều tiếng đồng hồ.
Ngày hôm sau khi Hoa Vô Tuyết và Lục Dạ cùng lúc bước vào phòng bếp thì cả ba người Kim nhi, Ngọc nhi và Kim Huyền Ngọc đều đã có mặt rồi.
Kim nhi và Ngọc nhi do không biết gì cả nên tối qua có âm thanh lạ vang lên là cả hai liền dùng tiên lực tạo ra một màng cách âm.
Còn Kim Huyền Ngọc thì dù lý trí mách bảo nên làm vậy nhưng con tim lại muốn nghe tiếp âm thanh đó mới đau chứ, kết quả là hôm nay hai quầng mắt của nàng mệt mỏi thâm đen như con gấu trúc vậy.
Nàng mệt mỏi ngồi trên ghế cả người tựa vào bàn ăn ủy khuất nhìn Lục Dạ cùng Hoa Vô Tuyết.
Nàng thề hôm qua là ngày kinh khủng nhất trong đời của nàng, bị hành hạ bởi vô số âm thanh trong suốt mấy tiếng đồng hộ nghe thôi đã rùng mình rồi.
Đối với ánh mắt của Kim Huyền Ngọc, Lục Dạ không mấy để ý cò Hoa Vô Tuyết tuy có phần ngựng ngùng những cũng không thể hiện ra ngoài.
Cả năm người cứ thế bắt đầu dùng bữa như mọi ngày.
Cứ như vậy hơn một tuần liền trôi qua nhanh chống, tất nhiên là trong mấy ngày này Lục Dạ cùng Hoa Vô Tuyết không ít lần đàm luận nhân sinh rồi, nhưng do có kinh nghiệm từ lần trước nên trước khi làm thì Hoa Vô Tuyết đều tạo ra một màng cách âm.
“Cốp….”Chiếc thuyền của Lục Dạ chậm rãi đáp xuống một hành tinh nằm khá là gần mặt trời, hành tinh này không có sự sống như giờ lại xuất hiện vô số cá thể với tu vi mạnh mẽ ít nhất là thái ất trở lên.
Ở giữa trung tâm của hành tinh này chính là một cung điện cực lớn, không khó để nhìn ra đó là nơi mà tất cả những cường giả này đang nhắm đến.
“Chúng ta tới vừa kiệp lúc nhỉ?!”Lục Dạ cùng ba cô nàng và tiểu nha đầu Kim nhi nhảy ra khỏi thuyền đáp xuống mặt đất nhìn về phía cung điện kia mà nói.
Lâm lão cũng im lặng theo sau bọn hắn.
“Ừm, vừa kiệp lúc luôn đấy, vài giờ nữa là buổi đấu giá sẽ bắt đầu rồi.”Kim Huyền Ngọc nhìn Lục Dạ đám người nói.
“Vậy thì cùng đi tới đó thôi nào, ta cũng muốn biết cường giả Đại thiên giới là như thế nào đấy, haha!”Nhìn tòa cung điện chứa đầy các khí tức kinh khủng và nguy hiểm kia, Lục Dạ liền không nhịn được hưng phấn cười lớn, hắn phất tay thu hồi Chiếc thuyền trở lại.
Rồi cùng Kim Huyền Ngọc, Lâm lão và Hoa Vô Tuyết ba người đi về phía cung điện kia.
“Đây không phải là Huyền Ngọc tiểu thư sao?!”Đúng lúc này, từ đằng sau một giọng vui vẻ cùng bất ngờ của một nam nhân vang lên.
Chỉ thấy ở phía xa một nam tử với khuôn mặt khá tuấn lãng, tóc dài tung bay đang hướng về phía này mà đi tới, bên cạnh hắn còn có một ông lão tóc hoa râm tỏa ra khí tức chỉ thua kém Lâm lão một chút mà thôi.
“Thì ra là Liệt Dư công tử, Liệt gia đồng ý tham gia buổi đấu giá này đúng là vĩnh hạnh của tiểu nữ!”Nhìn tên nam tử đang đi về phía này, hai mắt Kim Huyền Ngọc liền lóe lên sự chán ghét nhưng nàng vẫn lễ phép chào hỏi.
“Haha, Huyền Ngọc tiểu thư không cần khách khí cứ gọi ta Liệt Dư là được rồi”Liệt Dư nhìn Kim Huyền Ngọc hai mắt lóe lên một tia tham lam, hắn ra vẻ hào phóng nói.
“Liệt Dư công tử khách khí rồi nhưng thứ lỗi tiểu nữ không thể mất lễ phép như vậy!”Đối với ánh mắt cùng lời nói của Liệt Dư, Kim Huyền Ngọc lựa chọn không nhìn, nàng uyển chuyển mà từ chối đề nghị của hắn.
“haha, Huyền Ngọc tiểu thư ngươi không định giới thiệu cho ta bằng hữu của mình sao?!”Đối với việc Kim Huyền Ngọc từ chối, Liệt Dư chỉ cười gượng rồi chuyển ánh mắt về phía Hoa Vô Tuyết cùng Ngọc nhi, tiểu nha đầu Kim nhi dù rất xinh đẹp nhưng còn quá nhỏ không khơi gợi lên hứng thú của hắn là bao.
Hắn cũng nhìn thấy Lục Dạ mà cảm thấy ghen ghét, hắn đã theo đuổi Kim Huyền Ngọc từ lâu rồi nhưng đây là lần đầu tiên hắn thấy nàng đi cùng với một nam nhân.
“Xin lỗi, bằng hữu của ta không muốn ngươi khác biết tên mình, nếu Liệt Dư công tử không còn việc gì nữa thì ta xin phép đi trước, buổi đấu giá đã sắp bắt đầu rồi đấy!”Tên Liệt Dư này cứ níu hoài không chịu buôn làm Kim Huyền Ngọc cùng Hoa Vô Tuyết nhíu mày lại.
Kim Huyền Ngọc chỉ nói một câu như vậy rồi đạp chân rời đi.
“Nguyên lão, giám sát hành tung của tên nam nhân kia cho ta! Ta muốn hắn phải trả giá vì dám tiếp xúc với Huyền Ngọc! Còn nữa chú ý hai nữ nhân kia, dù không có được Kim Huyền Ngọc thì hai cô nàng kia cũng không tệ!”Ngay khi Kim Huyền Ngọc cùng Lục Dạ đám người vừa rời đi Liệt Dư liền nhìn ông lão bên người mình ánh mắt lóe lên sự nguy hiểm cùng tham lam nói.
“Vâng, thiếu chủ!”Nguyên lão chỉ gật đầu một cái, đối với hắn Lục Dạ cùng Hoa Vô Tuyết không khác gì con kiến hôi cả.
“….”
“Tên lúc nãy có gia cảnh khủng lắm sao?!”Lục Dạ đi trên đường tới chỗ đấu giá vừa hỏi Kim Huyền Ngọc.
“Ừm, ngươi nên cẩn thận với hắn, Liệt Dư là thiếu chủ của Liệt gia một Đế Cấp thế lực, cha của hắn thế nhưng là Đế giả.”Kim Huyền Ngọc cũng thận trong hồi đáp.
“Hắn có vẻ rất muốn tiếp xúc với ngươi?!”Hoa Vô Tuyết đi bên cạnh cũng đạt câu hỏi.
“Đúng vậy, ta là người của Kim gia, một trong các Đế Cấp thế lực thuộc Vạn Giới Các.
Tên Liệt Dư đó cũng chỉ là muốn thông gia với ta để nâng cao địa vị của gia tộc mình mà thôi.
Hắn cũng chẳng tốt lành gì, có nhiều thông tin về việc hắn thường cướp đoạt nữ nhân để thỏa mãn niềm vui.”Kim Huyền Ngọc nói với giọng đày chán ghét.
Lục Dạ cùng