____________
Sau khi Triệu Hiệp Thư đẩy hắn ra, y mới kiềm chế được bản thân, theo sát phía sau hoàng tử như thể thay thế cái bóng của Triệu Hiệp Thư bằng vẻ mặt đau khổ.
Chỉ đến khi Triệu Hiệp Thư ngồi xuống, hắn mới phát hiện ra một nhược điểm nhỏ là không có chiếc ghế nào gần hoàng tử để hắn có thể ngồi bằng chiếc ghế tiếp theo cách đó ba thước.
Không cần suy nghĩ kỹ, hắn ồn ào nắm lấy chiếc ghế còn lại và kéo nó qua, không có khoảng cách rõ ràng nào giữa họ thực tế đang dán mình vào Triệu Hiệp Thư chứ không phải loại keo dính mà là loại keo công nghiệp nặng.
Họ ngồi gần nhau đến mức bạn tưởng họ là cặp song sinh dính liền.
Ôn Tần Khê thực sự có thể cảm giác được gò má của mình nóng lên vì ôm ấp.
Y có thể cảm nhận được có điều gì đó không ổn với Khước Nhiên Triết, nhưng y không thể chỉ ra được nhưng y chỉ có thể nghĩ ra một từ duy nhất là đeo bám.
Cuối cùng y cũng cứng rắn hơn, dũng cảm đối mặt với Khước Nhiên Triết trong khi kiểm tra xem hắn có bị thiếu bộ phận hay vết thương nào không và đúng như dự đoán, hắn đã làm được.
Vị Nguyên soái bị nứt môi, một vết cắt sâu trên lông mày trái, những vết bầm tím trên cánh tay mà người ta có thể cho là do hắn bị rơi từ trên trời xuống nhưng đó chưa phải là tất cả.
Khước Nhiên Triết thích thú nhìn omega mặt đỏ bừng kiểm tra toàn thân xem có vết thương nào không, khiến trái tim hắn tan thành một dòng suối ấm áp.
Triệu Hiệp Thư không hề giận hắn mà còn quan tâm đ ến anh một cách công khai và thể hiện tình cảm của mình.
Tất nhiên, Triệu Hiệp Thư sẽ không bao giờ kết hôn với con Trùng tộc đó vì hắn cảm thấy mình chiếm một vị trí đặc biệt trong trái tim omega của mình.
Nghĩ như vậy, sóng cuồng trong lòng hắn cuối cùng cũng bình tĩnh lại, trên mặt hắn hiện lên một nụ cười mê hoặc, mê hoặc Ôn Tần Khê.
"Em có nhớ anh không?" Hắn hỏi với giọng trầm quyến rũ khiến Ôn Tần Khê ngứa tai.
Ôn Tần Khê vô thức nín thở, tim đập nhanh, nhưng rất nhanh nhớ ra Nguyên soái đang trong thời gian quản chế nên hung hăng đâm một phát vào bụng người đàn ông, khiến Khước Nhiên Triết nhăn mặt đau đớn.
"Hng...!dịu dàng với người đàn ông của em chút đi," Khước Nhiên Triết cố gắng làm ra vẻ dũng cảm nhưng Ôn Tần Khê lại không thấy thích thú khi quay sang đối mặt với Yagdra, người đang nhìn hai người yêu nhau với khuôn mặt xanh lét.
"Ai đã làm điều này?" y hỏi giọng điệu hống hách và đôi mắt quyến rũ nheo lại, lạnh lùng và cứng nhắc khiến Yagdra và Overmind hơi nao núng.
"Tôi xin lỗi, thưa hoàng tử.
Ngài biết tôi không thể kiểm soát tất cả đồng đội của mình nhưng vì điều này xảy ra dưới sự giám sát của tôi nên tôi thành thật xin lỗi," Yagdra nói với vẻ mặt không chút hối hận.
Có trời mới biết nếu không có hiệp ước này anh đã đối phó với Nguyên soái và buộc Triệu Hiệp Thư phải ở lại làm hoàng hậu cho anh.
"Bé cưng, anh không vui về điều này.
Em phải đòi công lý cho anh nếu không anh sẽ không ký bất cứ thứ gì," Khước Nhiên Triết nói, ghé sát vào má Triệu Hiệp Thư, hơi thở ấm áp phả vào làn da vốn đã rực lửa của Ôn Tần Khê.
"Thật phiền phức." Ôn Tần Khê nói đưa cho Khước Nhiên Triết một chai nước để hắn câm miệng.
Nguyên soái ngoan ngoãn nhận lấy với nụ cười có thể rung trời.
Ôn Tần Khê phải quay mặt đi nếu không y có thể không kiềm chế được bản thân và nhảy vào Nguyên soái ngay trước mặt lũ Trùng tộc, phá vỡ lời hứa đưa Nguyên soái vào chuồng chó vì tội ác của mình.
“Đưa bọn họ ra ngoài,” Ôn Tần Khê ra lệnh, ý định của y là để cho Khước Nhiên Triết báo thù, dụ dỗ hắn ký hiệp ước đó.
Tên cặn bã này thực tế đã dám tấn công Nguyên soái trong lúc hắn đang dùng thuốc an thần nên đương nhiên phải trả tiền trước khi ký kết một hình thức thỏa thuận.
Yagdra cho Devourers của mình mang theo ba con Trùng tộc chịu trách nhiệm bảo vệ Nguyên soái trong ngục tối và ra hiệu cho Khước Nhiên Triết làm theo ý hắn nhưng Nguyên soái có ý tưởng riêng của mình.
Với đôi môi ẩm ướt và bóng loáng vì đã uống hết chai, hắn nói: "Anh bị thương quá không thể xử lý được chúng.
Thư