Chứng Nghiện Mèo Của Vua Pharaoh

27: Hắn Tới Từ Vực Sâu


trước sau


Trên tiệc tối, tình cảnh mà Bass từng thấy lại một lần nữa xuất hiện.
Mấy lão thần dẫn đầu, số thần tử còn lại ngươi tới ta đi trò chuyện sôi nổi, mà trên chủ tọa chỉ cách mấy mét ngắn ngủi, Jofar lại trở thành vương giả cô độc.
Trong mắt các lão thần, Jofar ngồi được lên vương vị là dựa vào thủ đoạn đẫm máu, hắn không được bọn họ tán thành, cho nên chính là đi đường hoang.
Lúc thường còn không biết tôn trọng thần tử, phương pháp làm việc thô bạo hung tàn, không chỗ nào khiến bọn họ thoả mãn.
Các lão thần kiêng kỵ hắn, sợ hãi hắn, cũng chán ghét hắn.
Bọn họ thử đối phó Jofar bằng mấy thủ đoạn thường dùng để đối xử với vị vương mà bọn họ không hài lòng, phớt lờ mệnh lệnh của tân vương Jofar, kết quả lại đánh đổi với cái giá đau đớn thê thảm.
Tân vương lòng dạ độc ác, không nói hai lời, ngay đêm đó độc chết đám người ồn ào nhất, khiến các lão thần tự tin quyền cao chức trọng sợ hãi quá chừng.
Về sau Jofar biểu hiện ra sự vô tri với chính sự, khiến bọn họ nhìn như đã học được cách ngoan ngoãn, trên thực tế lại vì bảo vệ tôn nghiêm và ngạo khí của quyền thần, không ít lần ngáng chân tân vương Jofar trong các loại công việc.
Gần giống như một nhóm nhỏ trong trường học hoặc công ty hiện đại, không dám cứng đối cứng vậy thì lén âm.
Hừ, chúng ta không dẫn ngươi chơi, ngươi nói có tức hay không?
Cô lập ngươi, phớt lờ ngươi, thối ngươi!
Sau đó thỉnh thoảng lúc ngươi đề nghị, hoặc nói chuyện gì đó thì châm chọc khiêu khích vài câu, là đủ khiến ngươi phiền muộn, kinh tởm.
Lỡ như Jofar là kẻ kiêu ngạo, lòng tự trọng cao, có lẽ sẽ đấu với các thần tử, vừa vặn thuận tiện để bọn họ mang cho Jofar mấy cái danh hiệu không tốt như ngu ngốc, thôi bạo, tàn nhẫn.
Nếu Jofar chọn cách khoan dung, không đối đầu trực diện với bọn họ, các lão thần lại càng vui hơn, bởi vì bọn họ đấu thắng a!
Có thể đánh trận thì sao?
Yên ổn mở rộng Ai Cập thì sao?
Bàn luận quản lý quốc gia, chơi chính trị, ngươi chính là cái đệ đệ!
Đương nhiên cũng có phái trung lập và phái ngầm theo tân vương muốn đứng ra nói một câu, mà các lão thần đi đầu lại là kẻ có quyền lên tiếng khá cao trong tập đoàn đại thần, rất nhiều đại thần đều là vây cánh của bọn hắn.
Rút củ cải dính bùn, một cái kéo theo một cái đây.
Chọc một người trong số đó, liền phải chịu phần lớn tập đoàn đại thần xa lánh, dè bỉu, còn ai dám lên tiếng bênh vực thay tân vương đây?
Đại khái cũng là vì cái này đi...
Bọn họ phớt lờ tân vương quen rồi, xem thường hắn quen rồi, nên không ai phát hiện ra Jofar không đúng.
Bass không phải không có đầu óc, khi còn sống dầu gì nó cũng từng là xã súc trong xã hội, rất rõ ràng cái gì gọi là giết người không thấy máu, dù không biết chi tiết hơn, cũng đoán được không sai biệt lắm.
Có văn nhân thẳng thắn, cương nghị, cương trực công chính.

Cũng sẽ có kẻ tuy có văn hóa nhưng nội tâm bẩn thỉu.
Lúc Bass còn ở viện nghiên cứu, ba nhóm nhỏ còn muốn lập hơn ba nhóm chat riêng đây!
Nó vì ưu thế này của Jofar mà vui vẻ thay, lại cảm thấy lòng chua xót.
Cục than đen cảm tình phong phú ngửa đầu, thương tiếc không thôi nhìn hốt phân nhà nó.
Kết quả, phát hiện Jofar đang nhìn chăm chú các đại thần phía dưới, đáy mắt mịt mờ quỷ dị, gương mặt tuấn tú lạnh lùng, mang theo sát khí mơ hồ, như một con sói đang rình rập.
Hắn dùng hai ngón tay nắm vành ly rượu, dùng một loại tư thế rất tuấn tú, rất tiêu sái che lại sống mũi, đôi môi nhấp từng ngụm từng ngụm rượu.
Bass vốn đang rưng rưng thấy vậy liền trầm mặc một lát, thương tiếc biến thành than thở: Ai...! Lớn lên đẹp thật tốt! Góc chết như này vẫn thật đẹp trai!
Bass: Ta không thể nhìn hắn, ta vừa nhìn hắn, trong đầu đều là: "A~ Oppa, fuck me!".
Nó buồn cười nghĩ, không biết tương lai Jofar sẽ cưới một cô gái như nào nhỉ, nếu kiếp trước nó có điều kiện như này, ngày nào cũng soi gương thì tầm mắt sẽ cao ngất trời mất.
Hình như trong lịch sử Ai Cập cũng có mấy vị sủng phi nổi danh xinh đẹp, Bass từng thấy qua mỹ nữ Ai Cập, tiểu tỷ tỷ xinh đẹp trong cung rất nhiều, đều là kiểu phong tình dị quốc, gợi cảm mà xinh đẹp.
Giống như các vũ cơ đang khiêu vũ kia.
Bass đảo mắt nhìn các mỹ nhân mị nhã như tơ, ăn mặc ít ỏi, trang điểm đẹp đẽ, kề sát các đại thần uyển chuyển nhảy múa, khi các nàng vặn người, không ít vải vóc bay lên, vóc người kiêu ngạo mãnh liệt dập dờn.
Cục than đen kinh ngạc đến trợn cả mắt lên, nhanh chóng ho vội một tiếng rồi dời tầm mắt, khuôn mặt nóng bừng.
...!Phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn.
Bass ôm đuôi cười khà khà: "Meo ~" Đàn ông mà ~ Nếu Jofar có thể tìm được cô vợ như vậy cũng rất --
"Xẹt -- "
Âm thanh kim loại ma sát do vũ khí rời vỏ đột nhiên vang lên, trong nháy mắt sát qua màng tai Bass, làm nó giật mình một cái!
Con mèo đen nhanh chóng nhảy dựng lên nhìn sang, mà nhanh hơn nó chính là kiếm của Jofar!
Nó kinh ngạc, tất cả được thu lại, chiếu rọi trong mắt mèo xanh lục, đồng tử co lại thành một sợi dây mỏng.

Mũi kiếm vung ra quang ảnh sáng lấp lóa, hai tay che cuống họng, dòng máu phun mạnh từ nửa cái cổ bị chém đứt của vũ cơ...
Thị lực của chúng nó gấp 6 đến 8 lần của con người, mọi thứ như tua chậm lại trong mắt con mèo đen, chậm đến mức nó có thể thấy rõ ràng ngũ quan vặn vẹo dữ tợn trước khi chết của vũ cơ, căm hận điên cuồng trong mắt ả và một mảnh máu đỏ tươi quăng đầy cái bàn to, như phủ thêm một tầng nước sốt cho món thịt nướng nạc mỡ giao nhau.
Jofar cũng bị dính một thân máu, từng giọt máu như hạt châu nhỏ xuống từ mái tóc của hắn, để lại một vệt máu trên khuôn mặt tuấn tú trắng nõn.
Mà Bass ngồi ở bên cạnh hắn, ngây ngốc bị máu trên áo giáp hắn rót một đầu.

"Tí tách, tí tách."
Rất dính, rất nóng, trừ vài giọt lúc mới bắt đầu bị lông làm văng ra, số còn lại đều chảy xuống mặt nó.
Máu người.
Không giống như thịt nai sống, đây là máu người.
Bass rốt cục phản ứng lại, mùi rỉ sắt nồng đậm xông vào xoang mũi, khiến nó há miệng nôn ra!
Nó không hiểu, rõ ràng là Jofar muốn thu thập đại thần, tại sao cuối cùng lại là Jofar bị ám sát?
Vũ cơ mới vừa rồi còn nhảy vũ đạo gợi cảm, quăng mị nhãn trước mặt Jofar đã chết, nhưng ả chỉ là một tín hiệu, các vũ cơ bỗng nhiên lấy ra châm nhỏ từ thắt lưng, phần lớn đánh về phía Jofar, số còn lại thì chọn đại thần gần nhất nhào tới!
Các đại thần tuổi già không có sức phản kháng, phản ứng không kịp liền biến thành một bộ thi thể.
Tuổi trẻ, xuất thân từ võ tướng còn có thể phản kháng một chút hoặc là quay đầu bỏ chạy, mà những nữ nhân này hiển nhiên không phải người thường, các nàng đều là thân thể dẻo dai, huấn luyện nghiêm chỉnh, động tác cấp tốc.
"A -- "
"Người đâu! Thích khách -- thích khách -- "
"Cứu ta, cứu ta, ta không thể chết được, ta, a -- "
"!!!"
Nhất thời, tiệc tối vui vẻ tràn ngập tiếng thét chói tai.
Vũ cơ bình thường hoảng sợ bỏ chạy cùng các nhạc công kêu la thảm thiết, cuối cùng không chút lưu tình bị đâm chết bởi trường thương của các thân vệ đang xông tới.
Thân vệ không phải ăn chay, trừ nữ nhân động thủ đầu tiên, Jofar động cũng không động, trường kiếm hoa lệ dùng làm trang sức vào vỏ, thân vệ đã vây quanh trước người hắn, tiêu diệt tất cả các nữ thích khách nhào lên.
Các đại thần đang bị thích khách truy đuổi rất nhanh phát hiện sự dũng mãnh của thân vệ, kích động chạy tới bên này, kinh hoảng và hi vọng đan xen trên mặt, đến nỗi có chút méo mó.
"Nhanh cứu ta! Giết hết những thích khách này đi! Ta chính là -- "
"Phốc!"
Đại thần cứng ngắc tại chỗ, chậm rãi cúi đầu, trừng lớn hai mắt nhìn trường thương đâm vào ngực, máu đã loang ra ngoài vải.
Hắn nhếch miệng, đôi môi mấp máy mấy lần, tựa hồ muốn nói gì

đó, lại không phát ra bất kỳ thanh âm gì.
Cuối cùng, đại thần cầu cứu ở hàng trước có kẻ ngã xuống, có kẻ bị thân vệ tự tay giết chết, có kẻ lại thành công trốn đến sau lưng thân vệ, đứng bên người Jofar.
Sắc mặt bọn họ cũng trắng bệch, đáy mắt lại lộ ra một tia an tâm sớm đã dự liệu tốt.

Bước chân của các lão thần khác ở mặt sau dừng lại, biểu tình phức tạp mí mắt giật giật, hiện nhiên đã hiểu ra gì đó.
"Các ngươi dĩ nhiên phản bội...!Jofar, tên súc sinh giết cha giết mẹ nhà ngươi! Ngươi dám! Ngươi lại dám!" Lão nhân giận dữ gào thét, cuối cùng chết thảm trong tay thích khách.
Từng cái từng cái, không ngừng kêu rên.
Bass mới vừa hoãn lại đây run lẩy bẩy, nhanh chóng dời mắt, nó theo bản năng dùng ánh mắt tìm kiếm Jofar.
Jofar đã an ổn trở về chỗ ngồi của mình, hắn vẫn như lúc bị đại thần cô lập, một mình chiếm giữ một góc, lông mi buông xuống, hai mắt híp lại, mà khóe môi của hắn, lại nhếch lên rất cao...
Thanh âm tuyệt vọng của các đại thần làm hắn vô cùng thích thú cởi bao tay, vừa nhìn vừa dùng bàn tay trắng nõn cầm thịt nướng phủ nước sốt trên bàn ăn lên, cho vào miệng, cùng với rượu từ từ nhấm nháp --
Jofar say sưa ngon lành mà nhìn, mà cười, phảng phất như đang xem thứ tốt đẹp nhất trên đời, thưởng thức cái chết của các đại thần.
Đôi môi màu hồng nhạt nhiễm sắc đỏ tươi, trên khuôn mặt trắng trẻo lạnh lùng của hắn, như tinh linh thuần khiết tốt đẹp đột nhiên há miệng rộng đến tận bên tai, lộ ra răng nanh dữ tợn khủng bố!
Từ thần mà sa đọa, từ vực sâu bò ra ngoài.
Loại ánh mắt kia thật là đáng sợ, đáng sợ đến mức khiến người ta có loại ảo giác...!Hắn đang cắn thịt của các đại thần kêu gào thảm thiết kia, chậm rãi nhấm nuốt, Bass cảm thấy có lẽ cả đời này nó sẽ mãi mãi không quên tình cảnh này.
"Cứu ta! Cứu ta a a a!!!"
Tiếng cầu cứu khàn giọng khó nghe khiến Bass thức tỉnh, nó hoang mang quay đầu nhìn sang, một lão thần nhìn rất quen mắt liên tục lăn lộn lại đây, hoảng loạn không lựa đường đưa tay ra hướng Jofar, ngẩng đầu kêu cứu.
Lúc này Bass mới nhận ra, ông lão này là một trong những người lúc Miêu Thần lên ngôi, bảo Jofar nghiêm trị nó.
Lão nước mắt giàn giụa hô to: "Ta chịu thua! Ta sai rồi! Vương, vương! Cứu ta, xin ngài cứu ta!"
Lão gọi quá thảm, trong lòng Bass run rẩy, không nhịn được hướng Jofar mở miệng: "Meo ~ "
Jofar, ông ta lớn tuổi như vậy rồi, không bằng...
Không bằng đem lão nhốt lại, hoặc cho lão một cái chết sảng khoái, đừng dằn vặt lão như thế -- Bass muốn nói như vậy.
"Xì -- "
Jofar đột nhiên hít một hơi khiến Bass sững sờ, ngừng câu chuyện.
Đón lấy, nó thấy Jofar nắm tay thành quyền, để bên đôi môi màu đỏ tươi đẹp, vì tình trạng của đối phương mà sung sướng đến không thể ức chế được bật cười.
"Xì, ha ha ha ha ha --- "
"Ha ha ha ---!"
"......"
Hắn cười vẫn dễ nghe như vậy, nhưng càng cười càng vặn vẹo điên cuồng, càng khiến người ta run như cầy sấy!
Quả thực ---- chính là người điên!
Bass mạnh mẽ rùng mình một cái, có thứ gì đó âm lãnh chui vào máu thịt, như giòi bọ trong kẽ xương, làm người ta buồn nôn.
Tại thời khắc này, không riêng gì nó, còn có các đại thần đã chọn đứng bên người Jofar, đều vì nụ cười của hắn mà run lẩy bẩy.
Trong lòng bọn họ không tự chủ toát ra cùng một ý nghĩ, chính là: Chạy mau!

Lập tức!
Lập tức!
Bởi đây là bản năng của nhân loại, khi đối mặt với quái vật!
*
Nhưng Bass không có chạy thoát, nó bị Jofar ôm, thả giữa hai chân đang xếp bằng, Jofar dịu dàng cúi đầu dùng khăn vải lau vết máu sắp đông thành miếng trên người nó.
"Ngươi tại sao lại bẩn như thế, không phải ta đã cho phép ngươi trốn đi rồi sao?" Động tác trên tay Jofar rất nhẹ, lúc nói chuyện còn mang theo ý cười, như lúc tâm tình rất tốt thường ngày xoa xoa lông nó, "Đừng nhúc nhích, để ta lau sơ cho ngươi."
"Ông ta rất buồn cười phải không, hả? Ông ta còn từng bảo ta nghiêm trị ngươi đi...!Thân vệ, chém đứt tay chân ông ta, để ông ta chết chậm một chút." Jofar nhàn nhạt ra lệnh cho thân vệ, sau đó cúi đầu tiếp tục lau lông cho nó.
Hắn lau rất chăm chú, sau khi khăn vải bị nhuộm đỏ, hắn ném khăn vải xuống, hai tay kẹp dưới nách con mèo nhỏ đen thùi, nâng nó lên nhìn thẳng chính mình.
Bass đơ người nghe âm thanh máu thịt bị chém đứt ẩm ĩ bên tai, tiếng kêu rên của ông lão kia, hai cái tai tam giác run rẩy không ngừng.
Đồng tử như mặt cắt đá quý phản chiếu chú mèo mun sắp lớn.
Mắt mèo oánh lục phủ một tầng hơi nước mỏng manh, làm ướt phần lông quanh viền mắt.
Từng sợi từng sợi, ướt nhẹp...
"Tại sao lại khóc? Hù đến à?" Jofar nói, cúi đầu nhẹ nhàng hôn hôn mắt nó, Bass kẹp đuôi run lên, nhanh chóng nhắm mắt lại, lại không nghênh đón bất kỳ đau đớn nào.
Con quỷ ăn thịt người, hiển nhiên là không muốn ăn mèo.
"Được rồi."
Tiếng nói sàn sạt dễ nghe vang bên tai.
"Đừng sợ, cùng ta xem xong."
Hắn nói xong, đem Bass ôm trong ngực, tiếp tục mỉm cười quan sát địa ngục giữa trần gian.
Bass chôn đầu vào ngực hắn run lẩy bẩy, không ngẩng lên lần nữa, nó chỉ là một người bình thường, đã đến cực hạn, không có dũng khí tiếp tục nhìn xuống...
Kết thúc ra sao, Bass không biết.
Nó chỉ biết là sau đó, Nefes đã nói với nó rằng các thích khách đó đều là do Nefes dựa theo chỉ thị của Jofar, cố ý mở một con mắt nhắm một con mắt thả vào cung, các nàng là dư nghiệt của các nước khác, cũng là người gánh tội cho cái chết của các đại thần.
Các đại thần nằm trong danh sách tử vong của Jofar đã chết sạch, thân vệ sẽ giết hết các thích khách đó.
Mà mấy nam nhân đến vương cung ngày ấy, ngay đêm đó mang binh đột nhập vào nhà đại thần có tiếng trong danh sách, đem tư binh của bọn họ, gia thuộc, tài phú...!một đuốc thiêu sạch sành sanh, cái gì cũng không còn...
Nửa tháng sau chuyện này, Jofar sắp xếp thỏa đáng mọi thứ, mới lộ ra tiếng gió với bên ngoài.
Đến đây.
Một sự kiện đẫm máu từ vương tàn sát chúng thần trở thành một trận ám sát không mấy quan trọng với vài nét bút đơn giản trong lịch sử đầy sắc thái truyền kỳ của Chinh phục vương Ai Cập -- Jofar · Memphis đệ nhị mà thôi....


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện