Chứng Nghiện Mèo Của Vua Pharaoh

5: Biết Phát Sáng----


trước sau


Edit: Đan Mộc
Có một chuyện từng phát sinh khi Bass còn bé.
Bởi vì cậu lớn lên nãi, da trắng mắt to, mập mạp trắng trẻo mặt nhiều thịt, sợ người lạ còn dễ thẹn thùng.
Mẹ cậu, bà Allie, lại yêu thích mặc cho cậu kiểu quần áo nhìn trắng trẻo mũm mĩm, lúc học ở vườn trẻ, cậu luôn là đối tượng mà tất cả đám con trai khác muốn ngồi chung nhất, chính là loại yêu thích liền muốn kéo tóc bắt nạt kia.
Mỗi ngày đi học Bass đều phải bắt nạt khóc một lần, dẫn đến Bass nho nhỏ đặc biệt sợ đi học, cảm thấy được cửa lớp là miệng quái thú ăn thịt người, đang không thể chờ được nữa muốn đem nhóc nuốt xuống!
May là, giáo viên trong lớp đối với nhóc rất tốt, thường thường mua kẹo cho nhóc ăn, ôm nhóc kể chuyện cổ tích.
Giáo viên chính là siêu nhân đánh bại quái vật bóng tối, Bass rất yêu thích và ỷ lại giáo viên đó.

Bởi vì chỉ cần giáo viên ở lớp, những người bạn nhỏ kia sẽ không dám bắt nạt nhóc, cho nên Bass hận không thể mỗi giờ mỗi khắc dính trên đùi giáo viên.
Có một ngày trời mưa, trời tối om om sương mù mông lung, hoàn thỉnh thoảng có tiếng sấm xuyên qua tầng mây vang rền.
Các bạn nhỏ khác đều được đón đi, chỉ để lại Bass nhỏ, cậu và thầy giáo cùng ở trong phòng học dán đầy tác phẩm hội họa vẽ bậy của các bạn nhỏ khác.
Nghe đến thầy giáo ôn nhu đáp lại người trong điện thoại, mà trong điện thoại truyền đến âm thanh lo lắng đầy áy náy của mẹ nhóc, Allie, nàng nói nàng có chuyện tạm thời không có cách nào đến đón, xin nhờ thầy chăm sóc Bass thêm một lát.
Thầy giáo đồng ý, đồng thời hứa rằng gã sẽ tự tay đưa Bass về nhà, nàng trước tiên bận việc của mình là được.
Từ đầu dây bên kia truyền đến giọng nói cảm ơn liên tục đầy vui mừng của mẹ.
Sau đó thầy cúp điện thoại, tới bên tường mở tất cả đèn, khóa cửa phòng lại, kéo rèm lên cửa sổ lại, cuối cùng trở lại nhìn nhóc đang ngậm kẹo sữa, đem chính mình phản chiếu trong đội mắt to tinh khiết ấy.

Gã ngồi xổm người xuống hôn trán Bass, cười hỏi: "Kẹo nhỏ thân mến, con có thích thầy không?"
Tại thời đại mà Bass sống, mọi người yêu thích gọi người thân là thân mến*, mẹ Bass hay gọi yêu là kẹo nhỏ thân mến, quả thực sến đến muốn chết, cho nên Bass đã sớm thói quen bị xưng hô như vậy.
* Kiểu gọi dear hay babe, darling ý, mà Bass chắc được gọi là sweetie.

Mọi người muốn đổi hông? ( ˙꒳​˙)
"Yêu thích." Bass ngại ngùng cười, mặt nhỏ đỏ bừng.
Thầy giáo cũng đang cười, sau đó gã vừa cười vừa cởi khóa quần của nhóc ra......
Tiếng sấm ngoài cửa sổ to hơn, gió mạnh mang theo nước mưa vỗ trên cửa sổ bằng kính, từ kẽ hở song sắt lùa vào phát ra tiếng gào thét.
Rèm cửa dày nặng dính đầy vết bẩn khẽ động, bức họa vẽ bậy trên tường trên tường ào ào ào vang.
Nho nhỏ Bass cắn chặt thịt trên tay của mình, sợ đến toàn thân đều phát run, thậm chí có dấu hiệu muốn co giật té xỉu.
Giáo viên của nhóc thay đổi, không còn ôn nhu không còn bao dung, tàn nhẫn xốc lên da người lộ ra mặt ác ma dữ tợn bên trong!
Bass run rẩy không biết làm sao phản kháng, trời long đất lở chỉ biết khóc thút thít, trong lòng cậu đang kêu: Cứu con cứu con xin cứu con...
Sau đó cửa phòng làm việc bị ai đó một đạp đá văng!
Baba Bass cao to uy mãnh giơ nắm đấm to bằng đầu Bass,đem gã thầy gầy yếu một đấm đánh ngất trên đất, đem bị dọa sợ Bass mạnh mẽ ôm lên!
Hắn vẫn là không yên lòng đem con trai mình để lại trường trong thời tiết này, vì vậy baba Bass để vợ mình bận rộn trước, riêng mình đội mưa chạy đi, mơ hồ từ kẽ hở rèm che bị gió thổi ra nhìn thấy cảnh tượng gã thầy gầy gò kia đang nắm chặt con mình, không ngừng sờ soạng...

Bass cũng là gặp may mắn trong bất hạnh.
Chóp mũi ngửi mùi mồ hôi lạnh lẽo hung hãn trên người baba, còn có mùi thuốc lá mà cậu đã từng không thích, ấm áp đem cậu bao khỏa, mang đến cảm giác vô cùng an toàn.
Bass thân thể co quắp rất lâu, mới hô lên câu nói kia:
"Miêu nha --!"
Ba ba --!
Jofar:...
Tiếng kêu thê thảm đến mức làm cho người ta cảm thấy được có người ở giết mèo làm động tác cầm mèo của Jofar cứng đờ, nét cười trên khóe môi theo thói quen có tà khí bại hoại khẽ đọng lại thành một đống băng.
Bass bị đuổi bắt doạ thảm còn chưa lấy lại tinh thần, nó nhắm mắt lại "Miêu a miêu a (baba baba)" giãy dụa một trận khiến Jofar không thể không đem nó phóng tới trên đất, kiểm tra trên người con vật nhỏ bướng bỉnh đáng thương này có vết thương hay không.
Kết quả vừa bị đặt xuống Bass liền thất kinh chui vào trong ngực nam nhân nơi có mùi vị quen thuộc, bốn

móc câu dưới chân do căng thẳng mà duỗi ra, tốc độ cực nhanh víu chặt vải trắng trước ngực Jofar, đầu nhỏ còn hung hăng vùi vào mặt vải, phảng phất như tìm một hang động nhỏ có thể để nó trốn vào.
Bị vuốt mèo xuyên thấu qua vải vóc cấu vào thịt rất đau.

Jofar trầm mặt khó khăn kéo nó từ trên người xuống, hai tay đặt dưới chân trước của nó ôm lên trước mặt.
Hắn nhìn thấy nó.
Mèo đen thê thảm kêu meo meo, mũi nhỏ lành lạnh ướt nhẹp nổi bong bóng, mắt xanh lấp lánh nước mắt, lỗ tai do sợ hãi bất an cụp về phía sau, đuôi cũng kẹp dưới bụng, liều mạng giãy dụa.

Nói thật, bộ dáng thê thê thảm thảm này lại khiến nội tâm vị Pharaoh vừa tuấn mỹ vừa tàn nhẫn lại không biết thương hại là gì này mềm mại một chốc.
Jofar không phát hiện bất kỳ vết thương nào trên vật nhỏ này."Ngươi bình tĩnh lại." Y giơ mèo lên ngang tầm mắt, nhàn nhạt nói với nó.
Bass (giương nanh múa vuốt): "Miêu nha miêu nha miêu nha!" Baba baba --!
Jofar: "Ta sẽ bảo vệ ngươi."
Bass (tan nát cõi lòng): "Miêu nha miêu nha miêu nha!" Baba baba baba --!
Jofar: "Ngươi đừng kêu."
Bass (thê thê thảm thảm): "Miêu nha miêu nha miêu nha!" Oa oa oa, ba --!
Jofar:...
Gương mặt tuấn mỹ của Pharaoh đen kịt, đem mèo ôm vào ngực, đồng thời thề rằng nếu nó còn kêu nữa, chính mình sẽ trở thành Pharaoh, à không, là người, Ai Cập đầu tiên chính miệng cắn đứt lưỡi mèo.
Bass - đã bị doạ thành tên ngốc - chui vào cổ Jofar, địa phương kia có khe hở để vén vải lên.
Đương đệm thịt chạm được da dẻ mềm mại ấm áp, ngửi được khí thức cường hãn mạnh mẽ thuộc về nam nhân,
Đùng!
Tựa như trúng phép thuật, Bass lập tức bình tĩnh yên tâm xuống dưới giống như năm đó.
Nó run cầm cập vê thành một đoàn nho nhỏ, tại cổ nam nhân thu lấy ấm áp.
Mũi mèo lành lạnh ươn ướt mang đến xúc cảm ngưa ngứa mà mềm mại, không ngừng chạm nhẹ.
Như mèo con tìm sữa, hận không thể khiến người ta mạnh mẽ yêu chiều nó, khiến tâm tình vị nam tính tôn quý nhất toàn bộ Ai Cập sung sướng.
Cổ cùng khuôn mặt là bộ phận yếu đuối nhất của con người, Jofar từ lúc còn nhỏ bắt đầu, liền sẽ không để cho bất luận người nào đụng vào hai địa phương này, bao quát mẫu hậu của hắn.

Bass không biết có thể chạm được cổ cùng khuôn mặt Pharaoh là vinh quang lớn lao khác biệt như thế nào.

Jofar cũng không ngăn cản nó, trái lại dùng ngón tay trắng nõn thon dài đâm đâm ????????Bass, ngay lúc Bass căng thẳng muốn xù lông, Jofar cười khẽ, bàn tay vuốt từ đầu đến đuôi của nó.
Jofar biết con vật nhỏ này tại sao lại sợ sệt.
Lệnh quét sạch vườn thú là do hắn hạ, sau khi hắn bất mãn rời đi, bỗng nhiên nghĩ đến Nefes từng báo cáo qua một câu Miêu Thần chờ đợi lên ngôi đang ở tạm tại vườn thú.
Jofar nhớ lại vật nhỏ ngạo kiều nào kia, đi một nửa liền dừng lại, nhíu mày vội vã khoác lên vải trắng phòng ngừa dính lông mèo chạy tới.
Sau đó quả thực đụng phải nhóc con đang chạy trối chết.
"Không cần sợ hãi." Hắn không biết đang giải thích với ai: "Sát thủ nước khác xâm nhập vào vườn thú, cho nên mới bị "thanh lý", ngươi là Miêu Thần đáng chờ lên ngôi, không cần phải lo lắng thân vệ sẽ thương tổn ngươi, ta cũng sẽ bảo vệ ngươi."
"Meo?"
- - thật sự mị?
Jofar nhẹ nhàng lau lông mao bị nước mặt làm ướt, gật đầu: "Thật sự."
"...!Nha!"
Bass nghe vậy liền ngửa đầu nhìn tạo hình như phụ nữ Ả Rập kia, không nhận rõ mặt ở chỗ nào, đột nhiên cảm giác thấy đầu hắn phảng phất mang theo Chúa cứu thế vòng sáng, ngực còn có Ultraman bóng đèn blingbling!
Bass: Từ lộn (?), biến thành ---- sẽ phát sáng lộn!!!
Editor: Bộ này nghiêm túc không nổi đâu:))
Cầu cmt, cầu nhận xét, cầu vote.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện