Dự án do Lý Phi phụ trách triển khai khá thuận lợi, sau cuộc họp với ban giám đốc, Lý Phi đã được tổng giám đốc Trường Phong truyền gọi để dặn dò một số chuyện.
Làm việc ở công ty Núi dăm ba năm, số lần Lý Phi được triệu hồi lên phòng sếp tổng chỉ đếm ở đầu ngón tay.
Chẳng qua là vì cô thấp cổ bé họng, khó có cơ hội được diện thánh.
"Tổng giám đốc."
Trường Phong nghiêm nghị ừ nhẹ, không đảo mắt qua Lý Phi nửa lần.
Lý Phi đứng cách bàn làm việc của anh khá xa, căng thẳng đến đổ mồ hôi trộm, mà vẫn chưa thấy anh lên tiếng.
Hoặc là mắng, hoặc là khen, vừa họp xong đã bị gọi đi, đố bố con nhà nào không lo sợ cho được.
"Phòng hành chính dạo này không được bình yên lắm hả?"
Lý Phi đổ mồ hôi hột, khi không lại điểm danh cả phòng hành chính, việc này nên gọi trưởng phòng, chứ gọi cô làm gì.
Đại nạn rơi xuống, người chống đỡ vẫn nên là đầu đàn chứ.
Đắn đo một chút, không biết nên giả khờ hay thành thật, Lý Phi hơi bối rối: "Chuyện này...!sao đột nhiên sếp lại hỏi chuyện này ạ?"
Trường Phong yên lặng, tiếng giấy tờ được anh vạch tới vạch lui kêu loạt xoạt khiến không gian cũng trở nên ồn ào trong căn phòng tĩnh lặng đến nghẹt thở.
Cái không khí ở đây sao mà khó hít thế?
"Thật ra...!ba người phụ nữ và một con vịt là nên cái chợ, xảy ra chuyện này chuyện kia cũng là bình thường thôi."
Tổng giám đốc Trường Phong cười lạnh, Lý Phi này không phải người nông cạn, ngược lại nhạy bén gấp rưỡi người bình thường, lời anh nói loáng thoáng cô đã nắm rõ cốt lõi, thậm chí còn cố tình né tránh, lấp liế.m cho qua.
"Dự án lần này của phòng hành chính không có chỗ hở, trước đây sao không ai tiến cử cô vậy?"
Sếp tổng đổi chuyện còn nhanh hơn đổi hướng gió, Lý Phi tưởng chừng như bắt không kịp sóng, nhưng lại không chần chừ mà đáp: "Một cái bánh ngon trăm con kiến cắn, không dám trách người khác không nhường, chỉ biết tự trách bản thân em chậm chạp, thiếu chuyên môn, không đủ năng lực gánh vác."
"Nói vậy thì lần này là được nhường à?"
Lý Phi mím môi, nhường cái con khỉ, cô rất muốn dõng dạc cáo trạng bọn họ gấp lửa bỏ tay người.
Nhưng nghĩ lại, đây là cơ hội để cô khẳng định mình, thành bại chỉ trong một lần này, được thì vang danh bốn bể, bể thì cùng lắm là chịu đựng cơm cà dưa mắm thêm vài năm, chờ đợi cơ hội khác.
"Rất may trưởng phòng mới thấy được năng lực của em, muốn để em thử sức."
Trường Phong chuyện gì cũng rõ, nói chuyện với một người chuyện gì cũng thấu, mà lại làm như ngây dại, anh có hơi buồn cười.
Lý Phi là khuê mật của An Nhi, chả trách họ nói chuyện cũng không khác nhau là mấy, phải nói là tính cách tương đồng.
An Nhi này càng lúc càng quá đáng rồi, hại anh nhìn ai cũng phải nghĩ đến cô, so sánh với cô.
"Lần trước người mắng An Nhi ở phòng hành chính là ai?"
Lý Phi thấy lạnh cả sống lưng, cô tự đánh giá con người mình tuy không nghĩa khí, nhưng cũng không tới mức trả thù người khác bằng cách này.
Lý Phi cười sượng ngắt: "Sếp tổng, chuyện phụ nữ với nhau...!sếp cũng muốn góp vui à?"
"Chuyện chị em phụ nữ các người và chuyện hãm hại đồng nghiệp là hai chuyện khác nhau.
Chuyện đó chắc An Nhi còn chưa biết đúng không?"
Nghe đến đây Lý Phi hắng giọng rồi lại hạ giọng trầm ngâm, vốn dĩ không muốn để chuyện này làm An Nhi thất vọng, nên cô dù biết cũng đã cố tự mình gặm cho bằng sạch.
Sự việc tuy không hề đơn giản, nhưng cũng không mấy người nhìn ra được, cách nhau hai tầng mà sếp tổng cũng nhìn thấu, chuyện muốn giấu cũng khó mà giấu được.
"Sếp...!chuyện đó...!chỉ còn vài tháng nữa là..."
Trường Phong ý tứ đã quyết, không để Lý Phi có cơ hội khuyên giải: "Một ngày cũng không được."
Lý Phi ngậm miệng, nuốt nước bọt, sau lại nói: "An Nhi là ngươi giỏi chịu đựng, tuy chuyện này không đến mức không thể chấp nhận, nhưng cô ấy vốn đã bị chuyện công ty làm cho đầu bù tóc rối rồi, em không muốn An Nhi vì chuyện này mà..."
"Vinh quang ra đi hay nhục nhã cuốn gối là lựa chọn của cô ta.
Không liên quan gì đến An Nhi."
"..."
Sếp tổng vì để bảo vệ danh tiếng cho An Nhi, ngay cả chiến thần của mình cũng thẳng tay trừng trị không nể tình, Lý Phi có chút sợ hãi.
Bước ra từ phòng tổng giám đốc, Lý Phi không về phòng hành chính mà chạy thang bộ xuống tạt ngang gõ cửa phòng thị trường, nơi đã bế quan tỏa cảng gần một tháng nay.
Người của phòng thị trường biết Lý Phi và An Nhi thân nhau, nhưng người mang cái mác của phòng hành chính khiến họ hơi kiêng dè, thậm chí là khá bài xích.
Chẳng qua là vì người phòng hành chính hung hăng, người phòng thị trường cũng không kém cạnh, kết quả thù oán ngày một tăng, đến mức nhìn cái bảng tên thôi cũng thấy chướng mắt.
"Trưởng phòng đang ở bên trong." Giọng điệu của Phước Hào không mấy hiếu khách.
Lý Phi không thèm chấp nhất, cái loại quan hệ nhạy cảm của mấy cái phòng ban này đâu phải cô chưa từng lĩnh hội qua, có gì mà phải bận tâm đâu.
"An Nhi, có chuyện rồi."
An Nhi chú tâm vào đống giấy tờ hỗn độn ở trước mặt, hoàn toàn lơ đẹp Lý Phi.
Lý Phi tự mình kéo ghế đến gần, phệt đít ngay bên cạnh, trực tiếp giật sấp giấy tờ rồi đóng lại: "Có chuyện gấp, đừng xem nữa."
Xem chừng là chuyện lớn thật, An Nhi dần phơi ra sự hiếu kỳ: "Sao hả? Nghe nói mới họp dự án xong, được thưởng rồi hả?"
Tiền thưởng đâu còn quan trọng trong lúc này: "Bao nhiêu tiền cũng không đổi được cái mạng nhỏ của tôi đâu."
An Nhi chưng hửng: "Sống ngay sống thật mà cũng có ngày sợ đến tái mặt vậy hả? Bà gieo chuyện ác ở đâu mà chạy tới đây trốn vậy?"
"Chuyện ác của ai không biết, nhưng người chết là tôi."
"..."
Lý Phi nuốt nước bọt, bình tĩnh tường thuật lại, sau cùng chốt hạ: "Lần này e là tôi phải mang danh bán đứng đồng đội cả sự nghiệp rồi."
An Nhi nghe một nửa, hiểu một phần tư, tặc lưỡi: "Chuyện liên quan đến tôi thì tôi chết, liên quan gì mà bà chết?"
Đến nước này Lý Phi vẫn chưa muốn nói rõ cho An Nhi chi tiết sự việc, cơn giận trong lòng cô tháng trước đã xả được một nửa rồi, nên mới không định nói ra, để nó chìm vào dĩ vãng.
Ai mà ngờ sếp tổng lại muốn truy cứu đến cùng.
"Hay là bà tìm sếp tổng nói chuyện đi."
Mặt mài An Nhi tự nhiên đanh lại, ánh mắt tràn đầy lửa giận, toàn thân bốc hỏa.
"Tôi không rảnh.
Ai ăn no rửng mỡ thì kệ ai, tôi làm tốt việc của tôi là được."
An Nhi đề ga thì Lý Phi đã biết cô nàng sẽ rẽ hướng nào rồi, liền thở dài: "Người khác yêu đương thì như hoa nở xuân về, sao bà với sếp yêu đương cứ như trừ hại cho dân, hành nhau làm vui vậy?" Cả quá trình yêu đương của họ Lý Phi chứng kiến hai phần ba thôi cũng đã như nhìn thấu tận đáy biển, chẳng đợi An Nhi phải mở miệng kể chuyện.
An Nhi bĩu môi không trả lời, giành lại giấy tờ trong tay Lý Phi, vạch ra tiếp tục xử lý.
Gần đây cô và sếp tổng đang chiến tranh lạnh, ai rảnh mà đi tìm lão hỏi chuyện chứ.
Lão có mò đến cửa phòng thị trường, cô cũng nhất quyết đuổi đi không nhường chút mặt mũi.
Lý Phi vừa mới né được quả dưa to, khéo thế nào lại ngã nhầm cái vỏ dừa được cấu tạo từ đá núi lửa này.
Dự cảm cho biết cô tốt nhất đừng nên tự tìm đường chết, liền đứng dậy, mặc kệ nguyên nhân họ cạch nhau là gì, chỉ cần biết An Nhi là viên ngọc quý trong tay sếp tổng, cô nên tìm cách ứng phó với sự việc kia thì tốt hơn.
Sau cuộc cải tổ, công ty nhìn thì yên ắng nhưng thật ra là không hề ổn định.
An Nhi là người thức thời, vừa lên chức đã cùng với nhân viên dưới trướng đóng cửa bảo nhau, nhờ vậy mà tránh được nhiều trận phong ba bão táp.
Trường Phong ngày đêm bận rộn, vốn dĩ anh không bao giờ để tâm đến những mâu thuẫn trong nội bộ công ty, nhưng lần này tai bay họa gió lại va phải người phụ nữ của anh, nên không thể không truy cứu.
Người bước vào sau khi Lý Phi rời đi mang nét mặt trầm tĩnh nhưng phong thái nao núng, hai tay cứ chà sát vào nhau, nhìn Trường Phong đầy nghi hoặc.
"Tổng giám đốc gọi em đến có việc gì ạ?"
Trường Phong đưa mắt nhìn người kia ngờ vực, ánh mắt sắc bén quét qua người đứng đằng xa một lượt, đánh tan manh giáp phòng bị, khiến người đó giật mình cúi đầu, nhưng rất nhanh đã làm ra vẻ bình chân như vại: "Tổng giám đốc nhìn em như vậy khiến em không được thoải mái, anh như vậy