Chương 49: Nắm Tay
Uống thuốc xong và ngủ, khi tỉnh dậy đầu Luda như choáng váng.
"Em dậy rồi à." Sắp đến giờ làm việc hai giờ rưỡi, Jiyeon đang định đánh thức Luda, thấy nàng tự bò dậy, dặn ngay: "Em đo nhiệt độ lại lần nữa, nếu như khó chịu, thì xin nghỉ nửa ngày đi."
Không nhìn ra Jiyeon còn quan tâm như thế, Luda lấy tay qua loa sờ lên trán, "Không sao, chắc là hạ sốt rồi."
"Cái gì mà chắc là..." Jiyeon lại sờ trán Luda, hình như là không nóng, nhưng vẫn bắt nàng đo nhiệt độ lại lần nữa, hiện giờ thực sự đã hết sốt, "Buổi chiều chờ chị ở chỗ cũ, đêm nay em đừng nấu cơm, chúng ta ra ngoài ăn."
"Chị đau lòng em à, Kim Chết Bầm ~~~~" Luda vểnh mỏ đắc ý cười rộ lên, không phải đau lòng sao? Nếu không, cũng không đến mức đi mua cơm mua thuốc cho nàng giữa trưa nắng, chuyện này Luda đang ngủ cũng phải cười tỉnh lại, chưa bao giờ thấy Jiyeon để ý ai, lại để ý nàng như vậy, chẳng đắc ý sao được ~
Giọng Luda ỏn ẻn buồn nôn, bình thường ở nhà gọi Kim Chết Bầm cũng thôi đi, Jiyeon không tính toán với nàng, nhưng hiện giờ ở công ty, hơn nữa... Jiyeon thấy cái biệt danh này thực sự quá khó nghe, "Chỗ làm việc đừng để bị đồn đại."
"Giám đốc đại nhân, lo bị đồn đại... vậy chị còn kéo em vào đây, vậy thích hợp sao?" Lúc Jiyeon đem nàng vào phòng nghỉ, khóa cửa còn nhanh hơn ai khác, Luda còn nghĩ rằng sẽ xảy ra cái gì đó.
Nhưng dáng vẻ Jiyeon rõ ràng rất quan tâm mà vẫn phải giả vờ thờ ơ kiêu ngạo, Luda vui vẻ, thật muốn bước tới ôm cô một cái, nhưng không thể vô duyên vô cớ, Luda do dự một chút, không dám.
"Hôm nay tốt vậy à, ra ngoài ăn?"
"Ừ, để ăn mừng."
Ăn mừng? Luda nghĩ không có chuyện gì đáng ăn mừng, "Ăn mừng chuyện gì?"
Jiyeon nghiêm trang nói: "Ăn mừng ôn thần đi."
Jiyeon đúng thật là không muốn gặp Dayoung nhiều, Luda cười theo: "Đúng đúng đúng! Nên ăn mừng, em gái chị quá đáng sợ!"
Jiyeon không trả lời nữa, biết sợ còn giỡn với Dayoung, vừa ôm vừa hôn, có phải từ trước tới nay Luda không biết phản kháng khi người khác tiếp xúc thân mật với nàng? Jiyeon không muốn chuyện bụng dạ hẹp hòi cũng sẽ xảy ra với mình, nhưng nhìn Dayoung để lại dấu son trên mặt Luda thì, thực sự cô không vui nổi, cô thích nhìn Luda cười, nhưng không thích Luda cười như vậy với tất cả mọi người.
Ngã tư đường cũ, tan tầm giờ cao điểm vẫn thường hay kẹt xe, nhưng không giống mọi ngày, trước đây kẹt xe thì làm Luda bực dọc, nhưng giờ không như vậy, chỉ cần có Jiyeon bên cạnh, kẹt tới đêm cũng được! Trước đây chạm mặt Jiyeon trong công ty cũng khó chịu, nhưng giờ Luda hận không thể biến thành trang sức trên người Jiyeon, mỗi ngày đều dính mới được, thay đổi từ khi nào, Luda cũng không biết, sao trước đây không thấy Jiyeon có sức hấp dẫn như vậy chứ?
"Đỡ hơn chút nào chưa?" Jiyeon cũng không nhìn Luda, mắt nhìn phía trước, ngón tay thon dài gõ lên tay lái, rõ ràng vì kẹt xe mà trở nên nôn nóng, nhỏ giọng oán giận, "Không ngày nào mà không kẹt."
Kẹt xe hơn mười phút, ánh mắt Luda vẫn tập trung vào tay phải của Jiyeon, rốt cuộc... nắm hay không nắm? Đây thực sự là một vấn đề rối rắm, nàng và Jiyeon, dù sao cũng phải đột phá gì mới được, nếu không, có khác gì so với trước đây chứ?
"Đỡ hơn chút nào chưa?" Jiyeon không thấy Luda trả lời, nghiêng đầu quay qua hỏi lại một lần.
"À? Cái này..." Luda giả vờ như chóng mặt, trợn mắt nói dối, "Đầu hình như hơi nóng."
Jiyeon nghe xong lập tức đặt tay lên trán Luda, nhiệt độ rất bình thường, "Có sao?"
"Có... có chứ, em thấy hơi chóng mặt." Luda chỉ muốn có chút tiếp xúc thân mật với cô mà thôi, thế nhưng, lẽ nào mỗi lần đều phải giả bệnh sao? Có người trời sinh đã biết cách yêu đương, ví như Chengxiao, Chengxiao gặp một cô gái năm phút là có thể hôn, đương nhiên Luda không muốn lấy Chengxiao làm tiêu chuẩn, nhưng dù sao cũng không thể tiếp tục nhát gan.
"Chị sờ nữa đi..."
Dù sao cũng kẹt xe, không cần vội, Luda thẳng thắn đùa giỡn lưu manh, trực tiếp đè tay Jiyeon lên trán của mình, từ từ,