Cái tay Trì Lệ Thư đang cầm hoa quả định đưa lên miệng dừng lại một chút, bà quay đầu đánh giá Trì Gia, hỏi lại: “Sao tự dưng lại hỏi như vậy?”
Đã có vết xe đổ trong nhà, nên ở vấn đề này đương nhiên sẽ nhạy cảm hơn không ít.
Trong giọng nói của Trì Lệ Thư hiển nhiên mang theo chút mùi “Hoài nghi”, thế cho nên Trì Gia bị bà đánh giá làm cho có chút chột dạ.
“Con cũng chỉ tiện thể so sánh vậy thôi...” Trì Gia không chút để ý mà nói, duỗi tay đi lấy trái cây trong đĩa ăn, vừa ăn vừa xem TV, trong miệng lầu bầu: “Quả cam này ngọt thật đấy, mẹ, lại bổ thêm mấy quả đi.”
Trì Lệ Thư lại nhìn chằm chằm Trì Gia một lúc, mới đứng dậy, cười nàng: “Con gái con đứa tướng ăn xấu như vậy, sau này cũng không ai dám lấy.”
Trì Gia ngồi xếp bằng ngồi ở trên sô pha, hơi ngẩng đầu: “Việc này mẹ đừng có lo, người thích con gái mẹ hơi bị nhiều đấy.”
“Chọn người nhưng phải biết lại mắt mà nhìn, biết chưa?”
“Con biết rồi.” Trì Gia thúc giục bà đi bổ trái cây.
Nói xong, Trì Lệ Thư xoay người vào phòng bếp, tiếp tục bổ trái cây.
Bà thật cũng không phải lo con gái mình không ai theo đuổi, mà là lo Trì Gia trẻ tuổi, chọn sai người, sợ nàng bị tổn thương.
Bởi vì do mẹ nàng mà Trì Gia đối với tình yêu tỉnh táo lại thực tế hơn rất nhiều so với bạn cùng lứa.
Trì Gia quay đầu lại nhìn bóng lưng của Trì Lệ Thư, tươi cười trên mặt phai nhạt, đáy mắt hiện lên một tia ảm đạm, sao tự dưng vừa rồi nàng lại hỏi như vậy? Trong lòng nàng cũng biết là bởi vì ai.
Mẹ nàng sao có thể chấp nhận đây? Người thế hệ trước, rất khó xóa thể chấp nhận con em mình thích đồng tính mà, cậu mợ của nàng chính là ví dụ tốt nhất.
Cha mẹ Trì Gia lý hôn lúc nàng mới hai tuổi, Trì Lệ Thư để có thể được đến quyền nuôi dạy Trì Gia cũng bỏ ra rất nhiều tâm tư, cuộc sống mới lúc ban đầu có chút khó khăn, nhưng có thể nhìn thấy con gái bên cạnh mình lớn lên từng ngày, tóm lại là trong lòng cũng vui.
Sau lại chờ Trì Gia lớn lên hiểu chuyện, công việc của nàng cũng ổn định dần, hai mẹ con sống cùng nhau cũng thoải mái hơn.
Trì Lệ Thư đã ngoài 40, thường ngày hay dưỡng da thích trang điểm, nhìn có vẻ trẻ tuổi, khi bà đi dạo phố với Trì Gia, người khác cũng không dám tin con gái của bà đã lớn như vậy.
Mẹ nàng độc thân lâu như vậy, từ lâu Trì Gia đã muốn để Trì Lệ Thư tái hôn, nhưng Trì Lệ Thư một lòng một dạ đều đặt hết lên việc chăm sóc con gái, còn luôn bảo con gái như cái áo bông nhỏ như vậy là đủ rồi.
Cho nên, Trì Gia rất để ý Trì Lệ Thư, ngay cả khi ý thức được bản thân thích con gái, việc đầu tiên nghĩ đến trong đầu cũng là, mẹ nàng phải làm sao bây giờ?
Nhưng có lẽ, yêu đồng tính không có gian nan đáng sợ như mình tưởng tượng.
Đây là ý nghĩ dao động trong lòng khi Trì Gia nhìn đến người anh họ xa cách đã lâu vào ngày hôm sau.
“Tiểu Gia, cũng đã xinh đẹp như thế rồi, làm anh xuýt chút nữa không nhận ra được.” Trì Gia cũng xuýt chút nữa không nhận ra anh chàng đẹp trai mặc bộ áo lông xanh trước mắt, đúng thật là anh nàng.
Dù sao cũng đã không gặp 5 năm, lúc đó Trì Gia còn đang học cấp ba, mà khi anh nàng bị đuổi khỏi nhà, cũng thật chật vật bất kham.
Anh họ và chồng của anh ấy đứng chung một chỗ, rất xứng đôi, hạnh phúc tràn đầy gương mặt.
Một đôi mà tất cả mọi người đã từng không coi trọng, muốn chia rẽ, bởi vì hai người kiên trì, dần dần được chấp nhận.
Một tình yêu thật đẹp, Trì Gia cũng có chút hâm mộ, anh nàng nhất định rất yêu người đàn ông bên cạnh nhỉ, lúc trước anh nàng chính là lấy ra dũng khí là địch với toàn thế giới để ở cùng bên người này, còn may không bị người ta cô phụ.
Buổi chiều, Trì Gia lôi kéo Trì Lệ Thư đi đi dạo phố khu trung tâm thương mại, khi chọn quần áo, nàng tò mò hỏi mẹ mình: “Mẹ nói xem, sao đột nhiên cậu mợ lại chấp nhận bọn họ?”
Trì Lệ Thư không nhịn được cảm thán: “Con nghĩ rằng người làm cha làm mẹ có thể nhẫn tâm như vậy? Thật ra chỉ là muốn cho tương lai của con mình sống tốt hơn thôi.
Đã nhiều năm qua đi như vậy, bây giờ anh con kết hôn, gia đình cũng ổn định, còn phản đối cái gì nữa, thời gian dài trôi đi cũng cứ thế mà chấp nhận thôi.”
“Ừm.” Trì Gia rũ mắt, nhẹ giọng phụ họa một câu.
Có rất nhiều chuyện đứng trước tình thân và thời gian cũng sẽ từ từ biến mất.
*
“Trì Gia, lại đây mở họp.”
“Trì Gia, sửa kế hoạch một chút.”
“Trì Gia, khách hàng của cô tìm cô kìa.”
Kỳ nghỉ luôn cứ trôi qua nhanh như vậy, qua kỳ nghỉ đông, thì chính là công việc đến ép Trì Gia không thở nổi.
Bên cạnh máy tính dán đầy tờ giấy ghi chú, đều là khách hàng chờ giải quyết, sắp xếp từ trên xuống dưới theo thứ tự nặng nhẹ.
Mới đi làm có một tuần, đã bận rộn đến choáng váng đầu óc, Trì Gia xé một tờ giấy ghi chú xuống, nhìn vào, nhìn chằm chằm tên khách hàng bên trong, nàng thất thần một lúc.
Sau khi nàng và Cảnh Nhuế nói đừng quấy rầy nhau nữa, thì đã không còn liên lạc, nhưng không liên lạc cũng không được, dù sao Cảnh