Chung Tình 2

Thế Giới Thứ 5 - Hoàng Tử Từ Bỏ Trị Liệu


trước sau



Ngày ba tháng bảy năm 28 Thừa Đức, Ngự Thư Phòng.

Năm nay mùa hè đặc biệt nóng bức, làm người từ trong lòng toát lửa ra được.

Thừa Đức Đế một thân mồ hôi, lụa y khinh bạc dính trên người, nhưng ông cũng không bảo người quạt cho mình.

Trong phòng này, tất cả cung nữ thái giám không liên quan đều đã bị đuổi ra ngoài, hiện giờ Ngự Thư Phòng trừ Thừa Đức Đế ra, cũng chỉ còn lại đại thái giám bên người được nể trọng nhất Hồ Trung Thuận, Tể tướng đương triều Tô Cố, Khánh Xa Hầu Triệu Vọng Chi, cùng với ba năm trước đây được Thừa Đức Đế khâm điểm Trạng Nguyên đầu danh, hiện giờ ở Ngự Thư Phòng đương trị, ấu tử của Tô Cố - Tô Mặc Tu.

Lúc Tô Mặc Tu ba năm trước đây thi đậu Trạng Nguyên, năm ấy mười bảy, sau đó liền tiến vào Hàn Lâm Viện, một lần ở suốt ba năm.

Nửa năm trước, lúc Thừa Đức Đế và Tô Cố nói chuyện phiếm, biết được Tô Mặc Tu sắp cập quan*, liền gọi y vào bên người, hỏi chút vấn đề.

(*đủ 20 tuổi, chứng tỏ trưởng thành, thường sẽ làm lễ cập quan và lấy tên tự)
Tô Mặc Tu lời nói thực tế, lại lớn lên tuấn tiếu, vừa vặn Thừa Đức Đế lúc ấy bị nhi tử mình làm cho tâm tình bực bội, bèn giữ y lại bên người, phụng chỉ hầu giá ở Ngự Thư Phòng.

Nửa năm nay, Tô Mặc Tu ở Ngự Thư Phòng làm cực kỳ không tồi, Thừa Đức Đế còn phát hiện y thơ từ ca phú cầm kỳ thư họa không gì không biết, đối với y càng thêm thích, ban cho y mặc quan phục tứ phẩm.

Thừa Đức Đế tính tình cũng không tệ lắm, bình thường lui tới, mặc kệ là Tô Cố hay là Triệu Vọng Chi, đều có thể cùng ông nói thoả thích, Hồ Trung Thuận sẽ ở bên cạnh trêu ghẹo, còn Tô Mặc Tu, y rất ít nói chuyện, nhưng mỗi lần mở miệng đều có thể nói đến trong lòng Thừa Đức Đế.

Nhưng mà hôm nay, những người này đều không nói một lời, lặng im mà đứng, hận không thể làm một cục đá.

Biểu cảm của Thừa Đức Đế cũng âm u, ông ngồi trước ngự án, nhìn tấu chương trước mặt mình, ngực buồn mà hốt hoảng.

Bên ngoài Ngự Thư Phòng truyền đến chút động tĩnh, Hồ Trung Thuận chạy chậm qua, tự mình mở cửa Ngự Thư Phòng.

Ngay sau đó, liền có một nam tử trẻ tuổi đầu hai mươi mặc áo xanh dùng chỉ vàng nạm biên, bên hông treo ngọc bội bàn long, từ bên ngoài tiến vào.

Người này và Thừa Đức Đế có bảy phần giống nhau, mặt như quan ngọc, dáng người đĩnh bạt, mặc dù muốn gặp mặt chính là đế vương, trên mặt hắn cũng không hề có ý sợ hãi, sau khi vào Ngự Thư Phòng, hắn thậm chí chưa từng quỳ xuống, ngược lại ngẩng đầu nhìn thẳng Thừa Đức Đế.

Đây đúng là nhi tử Thừa Đức Đế trước đó yêu thích nhất, do đương kim hoàng hậu sinh ra - Ngũ hoàng tử Chu Trăn.

Thừa Đức Đế đều không phải là con ruột của tiên đế.


Tiên đế thể nhược, hậu cung phi tần không một ai có thai, rơi vào đường cùng, chỉ có thể từ tông thất quá kế một hài tử, từ hoàng hậu nuôi nấng.

Đứa nhỏ này, chính là Thừa Đức Đế.

Hoàng hậu của Tiên đế, cũng chính là thái hậu hiện giờ đối với Thừa Đức Đế cực tốt, Thừa Đức Đế cảm nhớ ân đức của bà, tới tuổi cưới vợ liền cưới cháu gái của bà làm vợ.

Đây là vị hoàng hậu đầu tiên của Thừa Đức Đế, sau khi vị hoàng hậu này vì Thừa Đức Đế sinh hạ một trai một gái, bởi vì hậu sản điều trị không lo, buông tay nhân gian.

Lúc ấy Đại hoàng tử chưa đầy hai tuổi, cả ngày khóc thét, tiểu công chúa mới sinh ra càng yếu đến như con mèo con, Thừa Đức Đế nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng tuyển vị đại tiểu thư của Uông gia dòng dõi thư hương kia, vì cha mẹ song vong liên tiếp giữ đạo hiếu, trì hoãn đến 22 tuổi còn chưa thành thân làm hậu.

Ông lựa chọn Uông đại tiểu thư này, một là Uông gia gia phong tốt, hai là Uông tiểu thư tuổi lớn ổn trọng, ba lại là mấy năm nay Uông gia liên tiếp xảy ra chuyện, đệ muội tuổi nhỏ toàn từ Uông tiểu thư nuôi nấng, còn được Uông tiểu thư giáo dưỡng đến cực tốt.

Trưởng tử của ông yêu cầu một vị mẹ kế như vậy.

Uông tiểu thư cứ như vậy vào cung, thành thê tử thứ hai của Thừa Đức Đế, cũng chính là đương kim hoàng hậu.

1
Uông tiểu thư diện mạo bình thường, cũng không có tâm tranh sủng, sau khi tiến cung liền cẩn thận chăm sóc tiểu hoàng tử và tiểu công chúa, như thế qua mấy năm, mới có có thai, sinh hạ Ngũ hoàng tử Chu Trăn.

Thừa Đức Đế hậu cung phi tần không ít, người vì ông sinh dục con cái cũng có rất nhiều, đương kim hoàng hậu dung mạo trong một chúng phi tần có vẻ phá lệ bình thường, nhưng bà ôn nhu hiền thục, cầm mãn giới doanh, sau khi Thừa Đức Đế tuổi lớn, thật ra càng nguyện ý đến cung của bà ngồi, đối với Ngũ hoàng tử Chu Trăn do bà sinh ra cũng cực kỳ yêu thích.

Sớm tại mười năm trước, Thừa Đức Đế cũng đã phong Đại hoàng tử làm thái tử, sau đó, ông đối với Chu Trăn càng là đau sủng.

Nhưng mà chính là đau sủng này, sủng đến xảy ra chuyện.

Thấy Chu Trăn tới rồi cũng không hành lễ, thẳng lăng lăng mà nhìn mình, Thừa Đức Đế giận từ tâm ra, cầm lấy tấu chương trước mặt mình liền ném qua: “Nghịch tử! Ngươi nhìn xem ngươi đã làm chuyện tốt gì!”
Cho tới nay, Thừa Đức Đế ném người hiếm khi ném không trúng, rốt cuộc không người nào dám trốn.

Thậm chí ngày nào đó ông không cẩn thận ném không trúng…… Ông không thèm để ý, người tránh thoát một kiếp kia thì hơn phân nửa là sẽ kinh sợ, hận không thể ông lại ném một lần trúng ngay ở giữa trán mình mới ổn.

Nhưng hôm nay, tình huống lại phá lệ bất đồng.

Mắt Ngũ hoàng tử Chu Trăn nhìn tấu chương kia bay về phía mình, chẳng những không đón nhận, thế nhưng còn nhảy dựng sang bên cạnh, né tránh.

Ngự Thư Phòng, tiếng kim rơi cũng có thể nghe.

Thừa Đức Đế tức giận đến tay cũng run lên: “Thứ khốn kiếp nhà ngươi!”
Thừa Đức Đế giận dữ, Ngũ hoàng tử Chu Trăn lại một bộ chẳng hề để ý, thậm chí có điểm thất thần.

Ánh mắt hắn dừng ở trên người Tô Mặc Tu đứng sau Thừa Đức Đế, cụp mi rũ mắt, không dám ngẩng đầu.

Thừa Đức Đế không chú ý tới điểm này, thấy nhi tử mình một bộ không để mình trong lòng, trong cơn giận dữ: “Ngươi nhìn xem ngươi đã làm chuyện khốn kiếp gì! Bất kính huynh trưởng, tham ô nhận hối lộ, vu hãm trọng thần trong triều……”
“Con không làm.

” Chu Trăn rốt cuộc mở miệng, hắn không chỉ có khẩu khí không tốt, còn trực tiếp đánh gãy lời Thừa Đức Đế nói, “Người lại oan uổng con!”
Thừa Đức Đế thấy hắn như vậy, ngực càng là buồn đến khó chịu: “Ngươi……”
“Muốn ghép tội thì sợ gì không có lí do! Một năm nàu, lục tục nhiều nước bẩn hắt vào người con như vậy, con muốn tắm cũng tắm không sạch….

Con không có làm!” Chu Trăn nắm lên ngọc bội bàn long bên hông, chỉ có hoàng tử mới có thể đeo, ném xuống đất một phen, “Phụ hoàng người trực tiếp biếm con làm thứ dân đi! Bọn họ nơi chốn nhằm vào con, còn không phải là sợ con theo chân bọn họ đoạt ngôi vị hoàng đế sao? Con một chút cũng không mua làm cái chức hoàng đế này! Ai thích làm thì làm! Dù sao con cũng không có hứng thú!”
Chu Trăn đây là phạm vào chuyện, còn trả đũa vu hãm người khác!
Thừa Đức Đế nắm cái chặn giấy trên bàn lên ném nhi tử: “Súc sinh!”
Chu Trăn lại né tránh, cười nhạo nói: “Con là súc sinh, người lại là cái gì? Phụ hoàng, nếu người không muốn biếm con làm thứ dân thì giam cầm con, hoặc là bảo con đi thủ hoàng lăng, sao cũng được hết! Nhưng con cầu xin người, đừng đem những chuyện con không làm an đến trên người con!”
Tiểu súc sinh này ám chỉ mình cũng là súc sinh!
Thừa Đức Đế làm hoàng đế hai mươi mấy năm, tính tình có tốt cũng bởi vì thân cư địa vị cao vẫn luôn không ai ngỗ nghịch ông, chịu không nổi người khác không nghe lời ông.

Chu Trăn hoàn toàn không có ý cung kính ông, còn nơi chốn đối nghịch với ông, làm ông hận không thể tìm người hung hăng đánh tên tiểu tử thúi này một trận mới thỏa.

Nhưng đây rốt cuộc là con của ông.

Tấu chương này ông đè ép xuống dưới, không ở trên triều đình thương thảo, còn lén gọi nhi tử tới, chính là vì Chu Trăn mà suy nghĩ.

Chưa từng nghĩ Chu Trăn lại là một bộ dáng như vậy!
Không chỉ Thừa Đức Đế kinh ngạc, ngay cả mấy người khác ở đây cũng kinh ngạc.

Thừa Đức Đế giáo dục nhi tử, bọn họ không muốn quản, cũng không thể quản, bởi vậy từ khi Ngũ hoàng tử vào Ngự Thư Phòng này, bọn họ đều cúi đầu, chỉ coi như chính mình không tồn tại.


Nhưng hiện giờ Ngũ hoàng tử công nhiên đối nghịch với Thừa Đức Đế…… Mặc kệ là thừa tướng Tô Cố hay là Khánh Xa Hầu Triệu Vọng Chi, đều giương mắt nhìn lại.

Thậm chí ngay cả Tô Mặc Tu cũng nhìn qua.

Sau đó, bọn họ chợt thấy thanh niên cực kỳ giống Thừa Đức Đế kia đột nhiên duỗi tay thề: “Ta Chu Trăn thề tại đây, nếu ta có tâm mơ ước ngôi vị hoàng đế thì sẽ bị thiên lôi đánh xuống! Ta nếu ngày nào đó làm hoàng đế, tất nhiên bách bệnh quấn thân, không được chết già, đoạn tử tuyệt tôn……”
“Im miệng!” Thừa Đức Đế bỗng nhiên đứng lên, lần này đem ống đựng bút ném ra ngoài.

“Phụ hoàng người nổi giận như vậy làm cái gì? Loại tiểu súc sinh như ta chết rồi, người không phải hẳn là cao hứng sao?” Chu Trăn chợt lóe sang bên cạnh, vẫn né tránh như cũ.

Thừa Đức Đế che ngực lại, suy sụp mà đảo ra phía sau, ngồi ở trên long ỷ.

Giờ này khắc này, ông lại không cảm giác được hơi nóng, thật ra mồ hôi lạnh ứa

ra, từ đáy lòng nổi lên từng trận lạnh lẽo.

Trước khi Chu Trăn tới, ông vô cùng buồn bực, cảm thấy Chu Trăn dã tâm quá lớn, thậm chí đã hạ quyết tâm muốn Chu Trăn đóng cửa ăn năn một năm, đương nhiên, phạt gậy linh tinh cũng không thể thiếu.

Còn những người bên cạnh Chu Trăn dạy hư Chu Trăn, tất nhiên phải hung hăng khiển trách, giết gà dọa khỉ.

Ông làm rất nhiều chuẩn bị, nhưng Chu Trăn tiến vào náo loạn một hồi như vậy, còn phát hạ thề độc như vậy, lại làm ông trong giây lát ý thức được cái gì đó.

Con ông tức giận đến vậy, đối nghịch với ông đến vậy, lúc thề lại tàn nhẫn với bản thân đến vậy….

Chẳng lẽ là, cọc cọc tội danh kia thật sự không quan hệ với nó?
“Bệ hạ, ngài uống một ngụm trà đi.

” Một ly trà đưa tới trong tầm tay Thừa Đức Đế.

Thừa Đức Đế tiếp nhận trà uống một ngụm, hoãn khẩu khí, liền nghe được cho Tô Mặc Tu bưng trà cho nói: “Bệ hạ bớt giận, Ngũ hoàng tử cũng là vì thân cận với ngài, mới không chỗ nào cố kỵ.


Tô Cố cũng không muốn nhi tử liên lụy đến tranh chấp trong hoàng thất, âm thầm ném một ánh mắt cho nhi tử, nhưng Tô Mặc Tu vẫn tiến lên, khuyên Thừa Đức Đế như cũ.

Chờ Thừa Đức Đế uống trà, y lại tiếp nhận chén trà, đặt sang một bên.

Tim y đập nhanh hơn vài phần, tay bưng trà lại còn vững vàng, trên mặt treo nụ cười gãi đúng chỗ ngứa.

Chỉ là dư quang khóe mắt khắc chế không được mà dừng trên người Ngũ hoàng tử.

Tô Mặc Tu không phải lần đầu tiên thấy Ngũ hoàng tử.

Phụ thân y sinh ra nhà nghèo, chính là kim thượng một tay đề bạt, cực được kim thượng tín nhiệm, liên quan y cũng được kim thượng nhìn với con mắt khác, may mắn ở Ngự Thư Phòng đương trị.

Nửa năm này, y đã gặp qua Ngũ hoàng tử mười mấy lần.

Trước đó, y chỉ cảm thấy Ngũ hoàng tử lòng dạ sâu đậm, cũng chỉ muốn kính nhi viễn chi, nhưng hôm nay……
Khi y ngẩng đầu lên, Ngũ hoàng tử đâm nhập vào mi mắt y, y đột nhiên liền có cảm giác không giống nữa.

Thấy Ngũ hoàng tử không màng ba bảy hai mốt mà cùng Thừa Đức Đế khắc khẩu như vậy, lòng y càng không tự giác mà nhấc lên.

Y nhịn không được lo lắng cho Ngũ hoàng tử, e sợ Ngũ hoàng tử bị Thừa Đức Đế trách phạt.

Nếu thật như vậy…… Ngũ hoàng tử sẽ thương tâm cỡ nào kia chứ.

Trong đầu Thừa Đức Đế rất lộn xộn.

Ông ẩn ẩn cảm thấy, nhi tử mình có lẽ cũng không bụng dạ khó lường như ông tưởng, nhưng hơn hai mươi năm kiếp sống đế vương, cũng làm ông bởi vì nhi tử đối nghịch với ông mà tức giận.

Ly trà này của Tô Mặc Tu thật ra làm ông thanh tỉnh hơn rất nhiều, cũng có một bậc thang bước xuống.

Thừa Đức Đế nói: “Ngươi cả thề độc như vậy đều có thể thề, vậy giải thích cho ta, vì sao cữu cữu ngươi muốn vu hãm Thái Đình Hòa cắt xén quân phí?”
Một năm nay, Ngũ hoàng tử Chu Trăn liên lụy đến rất nhiều chuyện.

Thừa Đức Đế đầu tiên là phát hiện hắn âm thầm kết giao cử nhân vào kinh đi thi, theo sát, lại phát hiện hắn thu rất nhiều "hiếu kính" trong triều của rất nhiều người.

Này đó đều là việc nhỏ, Thừa Đức Đế giúp hắn dọn sạch đầu đuôi, lại cũng không khỏi chú ý hắn nhiều hơn vài phần, vừa chú ý thì phát hiện, nhi tử này của mình tâm tư rất lớn.

Một năm nay, lúc thái tử ban sai liên tiếp xảy ra chuyện, thanh danh bị hao tổn, sau lưng đều có bút tích của nhi tử này.


Hắn lo lắng thái tử ghi hận, âm thầm giúp đứa nhỏ này quét dọn rất nhiều dấu vết, nhưng lửa giận trong lòng lại càng ngày càng vượng, lúc bốn bề vắng lặng từng răn dạy đứa nhỏ này rất nhiều lần.

Không nghĩ đứa nhỏ này cũng không nhận sai không nói, thủ đoạn còn càng ngày càng kịch liệt.

Chuyện lần này, nguyên nhân gây ra là có người tố giác, nói binh lính trong quân Thái Đình Hòa ăn không đủ no mặc không đủ ấm.

Thái Đình Hòa chính là cậu của thái tử, trọng thần trong triều, lúc này sự tình quan hệ trọng đại, ông bèn tìm người âm thầm kiểm chứng.

Trời biết ông còn chưa điều tra rõ việc này, việc Thái Đình Hòa cắt xén quân phí, trung gian kiếm lời túi tiền riêng liền đã truyền ra ngoài, còn có người trình lên chứng cứ phạm tội.

Quan viên trong triều giận dữ, sôi nổi cầu ông nghiêm trị Thái Đình Hòa, ông chỉ có thể đem Thái Đình Hòa giam giữ lại.

Nhưng mà liền ở hôm nay, người ông phái đi điều tra đưa lên mật chiết, hóa ra Thái Đình Hòa bị người hãm hại, mà kẻ hãm hại Thái Đình Hòa chính là cậu của Chu Trăn!
Trong lúc nhất thời ông thất vọng tột đỉnh, thậm chí không màng Tô Cố và Triệu Vọng Chi còn ở, bèn gọi Chu Trăn tới.

Kết quả Chu Trăn náo loạn ra như vậy!
Thừa Đức Đế hỏi ra lời này rồi gắt gao nhìn chằm chằm Chu Trăn, chờ Chu Trăn trả lời.

Đương kim hoàng hậu chính là trưởng nữ trong nhà, phía dưới còn có hai đệ hai muội, đều cùng mẹ sinh ra với bà.

Sau khi bà lên làm hoàng hậu, hai muội muội đều gả vào nhà cao cửa rộng, hai đệ đệ cũng việc học có thành tựu, hiện giờ đều đã làm quan trong triều.

Hai vị Uông đại nhân này thanh danh không tồi, nhưng khi bọn họ còn bé, cơ hồ toàn từ hoàng hậu giáo dưỡng, bởi vậy đối với hoàng hậu nói gì nghe nấy, đối với cháu ngoại trai Chu Trăn này cũng phá lệ tốt.

Nếu Chu Trăn bảo bọn họ đi làm cái gì, bọn họ tất nhiên sẽ động thủ.

Chu Trăn nói: “Làm sao con biết được! Phụ hoàng người muốn hỏi thì đi hỏi cữu cữu con! Người muốn tra thì đi tra cữu cữu con!”
Thừa Đức Đế nghe vậy, mặt cũng đen.

Chu Trăn lại nói: “Trên dưới bất quá là lại có người vu hãm con, phụ hoàng người cũng không tin con! Cảm thấy con sẽ cùng đại ca đoạt ngôi vị hoàng đế! Cảm thấy đại ca xảy ra chuyện đều là con làm hại! Nhưng cái gì con cũng chưa làm!”
“Ngươi…… Việc này chứng cứ vô cùng xác thực!”
Thừa Đức Đế nói một câu, Chu Trăn bên này có thể đỉnh vài câu: “Đều nói chứng cứ Thái Đình Hòa bị hại vô cùng xác thực, phụ hoàng, người không phải cũng điều tra ra ông ta bị hãm hại đó sao? Hiện tại con bị hãm hại, người vì sao không đi tra, vì sao một mực chắc chắn là con làm?”
Thừa Đức Đế trầm mặc.

Chu Trăn lại nói: “Con dù sao không hiếm lạ ngôi vị hoàng đế này! Nếu người không tin, con còn có thể thề tiếp!”
“Im miệng!” Thừa Đức Đế cả giận nói.

Không có ai làm phụ thân sẽ thích nghe nhi tử mình nói cái gì “Thiên lôi đánh xuống đoạn tử tuyệt tôn”.

“Con thề người không tin, vậy người đem con quá kế đi ra ngoài cũng có thể! Như vậy người liền không cần lo lắng con đoạt ngôi vị hoàng đế với đại ca!” Chu Trăn lại nói.

“Hồ đồ, ngươi!” Thừa Đức Đế đứng lên, liền muốn đi đánh nhi tử.

Lúc này, Chu Trăn lại nói: “Kỳ thật lời thề như ‘đoạn tử tuyệt tôn’ với con mà nói cũng không tính là thề độc, con thích nam tử, không hề có cảm giác với nữ tử, đời này cũng sẽ không cưới vợ sinh con! Nhất định phải đoạn tử tuyệt tôn! Con cũng sẽ không có hài tử, con làm hoàng đế làm gì!”
“Ngươi nói bậy gì đó!”
“Con không nói bậy, con nói chính là nói thật! Dù sao đời này, con là sẽ không cưới vợ!” Chu Trăn nói.

“Ta đánh chết ngươi, đồ nghịch tử!” Thừa Đức Đế lần này động thủ thật, ông cũng không đồ gì tiện tay, bèn đuổi theo Chu Trăn đánh.

Trời biết, Chu Trăn còn dám trốn!
Thừa Đức Đế rốt cuộc tuổi lớn, ở Ngự Thư Phòng đuổi theo vài vòng đã thở hồng hộc, bèn nói ngay: “Các ngươi ngăn nó lại cho ta!”
Đám người Tô Cố vẻ mặt đau khổ, lại không dám kháng mệnh, chỉ có thể kéo một phen xương cốt già, ý đồ ngăn lại Ngũ hoàng tử tuổi trẻ lực tráng, còn trơn trượt hơn con khỉ.

Bọn họ thật là gặp quỷ…… Ngũ hoàng tử luôn luôn âm u không thích nói chuyện vẫn luôn tranh luận thì thôi, bệ hạ muốn đánh hắn, hắn thế nhưng còn dám trốn!.



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện