Chuông Bạc Huyết Tế (Ma Tôn Nàng Vì Cái Gì Không Vui)

61: Chương 58


trước sau


Hôm sau.
Cố Kinh Mặc ở trong chăn ấm áp tỉnh lại, ánh sáng trong veo cố gắng len vào trong mí mắt của nàng.
Nàng híp mắt lại giật góc chăn, lại nhìn ra xung quanh xác định hoàn cảnh của mình, vẫn là căn phòng trong khách điếm, lúc này mới yên lòng lại, cuối cùng rơi ánh mắt trên hạt châu trên cổ tay của mình.
Dùng sợi dây màu đen tầm thường nhất cùng một khóa cài để xâu một hạt châu màu đỏ như máu được coi là cực phẩm ở Tu Chân giới.
Đạo lữ bình thường chỉ dùng đào duyên châu, hạt châu mật đào màu hồng, ẩn có hình cánh hoa, vô cùng tình thơ ý hoạ.

Viên này của nàng là huyết khế châu, cần hai người đồng thời nhỏ máu nhận chủ mới có thể dùng.
Huyết khế châu là pháp khí cao cấp nhất dùng để xác định vị trí minh hữu ở Tu Chân giới, bình thường dùng khi cùng đi bí cảnh cực kỳ nguy hiểm, kể cả điều kiện bên trong ác liệt cỡ nào cũng sẽ không bị quấy nhiễu phương hướng.
Người khác dùng loại hạt châu này là đáng yêu, nàng cùng Huyền Tụng lại là "Uống máu ăn thề", không khỏi làm Cố Kinh Mặc rơi vào trầm mặc.
Có nhiều thứ, thật sự không phải càng đắt càng quý, công hiệu càng nhiều lại càng tốt.
Hạt châu long trọng này có chút...!Không thích hợp.
Huyền Tụng đeo lên cho nàng?
Nó đúng là đang chỉ về phía phòng của Huyền Tụng.
Lúc này, trong phòng truyền đến tiếng của Hoàng Đào: "Kinh Nhi đã tỉnh sao? Ta mang sương sớm tới, người muốn dùng không?"
Lúc này Cố Kinh Mặc nhấc chăn lên đứng dậy, đưa tay nhận sương sớm uống một ngụm, hỏi: "Ngày hôm qua ta lại uống say?"
"Ừm, Huyền Tụng đưa người về, hoá ra người uống say sẽ không cháy, hắn nhẹ nhàng ôm người về đây, không giống ta, còn phải cõng người."
Cố Kinh Mặc nghe xong khẽ giật mình, sau đó hận sắt không thành thép: "Ta cũng đã uống say! Ta còn không cháy, tiểu vương bát đản kia cũng không biết làm gì đó với ta? Đạo lữ ấn của hai chúng ta liền xem như bạch ấn phải không?"
Cũng không đúng, Huyền Tụng lấy của nàng một giọt máu, nhỏ máu cho pháp khí nhận chủ!
"Hôm qua tâm trạng của người không tốt, đương nhiên hắn sẽ không làm gì.

Với lại hắn là người có phép tắc, làm gì chắc chắn cũng phải được người đồng ý."
Cố Kinh Mặc nghe vậy mới tỉnh táo lại, đưa tay xoa xoa tóc.
Huyền Tụng rõ ràng đã lấy được tóc nàng, nhưng trước khi xem ký ức cũng muốn được nàng đồng ý, loại chuyện này dĩ nhiên cũng vậy.
Hoàng Đào nói tiếp: "Tu giả chính phái đều rút lui rồi, mấy người Minh Dĩ Mạn cũng trở về Duyên Yên các phục mệnh.


Sáng sớm phòng đấu giá thông báo tin tức, ngày mai sẽ tổ chức đấu giá lần nữa, đồng thời loại bỏ mấy bảo bối tạp nham."
"Huyền Tụng cũng trở về sao?"
"Không, chẳng những hắn không đi, Vãn Chiếu thiên tôn và Hoa Gian thiên tôn cũng không đi."
"Ngày mai ắt hẳn có một trận ác chiến, ngươi cùng ca ca ngươi đi đi, ta sợ không thể để tâm đến ngươi lại làm ngươi bị thương."
"A, đúng rồi, Huyền Tụng nói khi người tỉnh thì gọi hắn, hắn có cách ứng phó chuyện ngày mai."
"Hắn có? Chẳng lẽ hắn chuẩn bị khuynh gia bại sản mà chuộc bảo bối của ta về?" Dù sao phong cách hành sự của Cố Kinh Mặc là, bảo bối xuất hiện liền cướp về, dựa vào đâu cho bọn họ được lợi?
Một viên linh thạch cũng không thể cho bọn họ!
"Không phải, ta nói không rõ được, ta đi gọi hắn." Hoàng Đào nói xong liền ném đồ trong tay đẩy cửa đi ra ngoài, trong phòng còn có thể nghe rõ tiếng bước chân vội vã của Hoàng Đào, Cố Kinh Mặc thậm chí có thể nghe ra Hoàng Đào đi nhanh thế nào.
Nàng nghĩ Huyền Tụng sắp đến lập tức sửa soạn lại tóc và y phục của mình.
Lúc này, Huyền Tụng đã vào đến cửa, đồng thời khóa trái cửa.
Cố Kinh Mặc nhìn về phía hắn, hỏi: "Chàng có phương pháp gì?"
Ngón tay Huyền Tụng lướt qua thiên bảo linh của mình, từ bên trong lấy ra một cái mũ trùm, nhìn giống mũ trùm trước kia của Cố Kinh Mặc đến bảy phần.
Hắn đặt mũ trên mặt bàn, nói: "Cái mũ trùm này có chức năng phòng ngự, có thể chịu được một đòn của tu giả Hóa Thần kỳ."
Nàng vén chăn xuống giường, ngồi bên bàn nhìn cái mũ, hỏi: "Chỉ có cái này?"
Nàng vốn có chuông vạn bảo của Ma Tôn tiền nhiệm, thấy qua quá nhiều bảo bối, cái mũ này cũng chỉ bình thường.
Có điều là nói là nói vậy, nàng vẫn đeo thử một chút, đeo lên cảm giác khá thoải mái dễ chịu, nàng rất thích, còn đi một vòng trong phòng.
Mũ trùm có rèm mỏng nhẹ, giống như hoa bách hợp nở rộ.
Huyền Tụng vẫn luôn nhìn nàng, nói: "Lát nữa ta sẽ vẽ một trận pháp ở trên người của nàng, khi vào phòng đấu giá ta và Vãn Chiếu, Hoa Gian đều sẽ đến, bọn ta rót linh lực vào trong trận pháp, linh lực này sẽ phát ra từ trên người của nàng ngụy tạo là bản thân nàng có linh lực cường đại."
Cố Kinh Mặc lập tức hiểu, cảm thấy hứng thú hỏi: "Như vậy, bọn họ nhìn thấy linh lực của ta dư dả, liền sẽ hoài nghi ta có bị thương hay không.

Ta cũng không cần dùng linh lực của mình làm tăng thêm thương thế."
"Không sai." Huyền Tụng nghiêm túc gật đầu, "Bất quá, loại linh lực này chỉ có thể phóng thích một lần, nhiều nhất hai lần, nhiều hơn sẽ bị phát giác là không bình thường, dù sao những người muốn ra tay với nàng đều không phải hạng tầm thường."
Phong cách làm việc của Huyền Tụng luôn rõ ràng.

Hắn thích phương thức chấm dứt hậu hoạn, đầu tiên là để tu giả chính phái triệt để từ bỏ truy sát Cố Kinh Mặc, sau là để tu giả Ma Môn xác định Cố Kinh Mặc không bị thương, cũng chặt đứt ý niệm muốn giết nàng.
Như vậy Cố Kinh Mặc sẽ an toàn hơn nhiều.
Về phần đám dư nghiệt muốn phục sinh Lục Đạo Đế Giang, hắn thân là trưởng lão tu giả chính phái cũng nên ra mặt diệt trừ, chứ không phải để một mình Cố Kinh Mặc phải âm thầm đối kháng.
Đồ vật Cố Kinh Mặc đánh rơi, hắn cũng sẽ giúp nàng tìm toàn bộ về.
Cố Kinh Mặc thản nhiên ngồi ở trước mặt hắn nhướng mày hỏi: "Trận đồ vẽ ở chỗ nào? Ngực sao?"
"..." Huyền Tụng nhìn nàng hồi lâu, mới nói: "Sẽ phỏng tay."
"Oa, dùng tay vẽ à?"
"Ừm."
"Chàng muốn vẽ ở đâu?"
Huyền Tụng không để ý đến ngữ khí đùa giỡn của Cố Kinh Mặc, chỉ có thể nói: "Vị trí tương đối kín đáo, những nơi lộ ra bên ngoài như mặt, cổ, tay đều dễ dàng bị phát hiện."
"À...!Vậy ta phải cởi đồ?"
Huyền Tụng đột nhiên trầm giọng gọi tên của nàng: "Cố Kinh Mặc."
Cố Kinh Mặc nguyên bản còn giống một con tiểu hồ ly, ngữ điệu ngả ngớn, nghe hắn gọi tên của mình lập tức oán giận: "Sao chàng lại gọi tên đầy đủ?!"
"Ý đồ dụ dỗ ta là nàng, cuối cùng bốc cháy cũng là nàng, trước khi nàng có thể tự khống chế chính mình, có thể thu liễm chút hay không?"
Cố Kinh Mặc chỉ có thể thở ra một hơi, dùng giọng điệu hiên ngang lẫm liệt hỏi: "Vẽ ở đâu?"
Dáng vẻ rộng rãi kia phảng phất một khắc sau liền cùng Huyền Tụng kết bái làm huynh đệ.
"Quay lại." Huyền Tụng khoát tay áo ra hiệu.
Cố Kinh Mặc nghe lời xoay người lại, nghe thấy hắn nói tiếp: "Cởi áo ngoài ra đi."
Nàng nhỏ giọng lầm bầm: "Còn không phải muốn ta cởi sao, trước đó còn giả vờ đứng đắn cái gì?"
Huyền Tụng cũng không hoảng hốt: "Ừm, chính là muốn nàng cởi, nhanh lên."
Có lẽ là bị Đinh Du hun đúc đã lâu, hoặc là do Cố Kinh Mặc vốn chấp nhận Huyền Tụng, cởi áo ngoài cũng thật thản nhiên.
Nàng vẫn còn thói quen khi ở Nhân

giới, trong y phục sẽ mặc một bộ váy quây, vị trí hơi thấp không có cầu vai, quây từ ngực đến phía dưới xương bướm ở sau lưng.
Sau khi nàng cởi áo ngoài, da thịt trắng nõn sau lưng lộ ra, xương bướm xinh đẹp hiện lên trước mắt Huyền Tụng.

Huyền Tụng lần đầu nhìn thấy thân thể nữ tử, động tác vươn tay ra có hơi khựng lại.
Năm đó tuy hắn là hoàng tử, nhưng vì từ nhỏ được Tiên gia nhìn trúng căn cốt, từ đó đã sớm lánh đời, người hầu bên người cũng cực kì quy củ.
Về sau tiến vào Tu Chân giới, đã từng có nữ tử cố chấp với hắn, yêu đến táo bạo nhưng sau khi biết hắn không có ý tìm kiếm đạo lữ cũng đều tiêu sái từ bỏ, không dây dưa nữa.
Do đó hắn hiểu rất ít về nữ tử.
Hắn còn là lần đầu tiên biết dáng người nữ tử sẽ nhỏ nhắn như vậy, eo bị váy quây che khuất tinh tế như vậy.
Mùi thơm trên người nàng rất nhạt, lúc này tựa hồ trở nên rõ ràng, lan quanh mũi hắn.
Đầu óc của hắn nháy mắt trở nên hỗn loạn.
"Ta đẹp không?" Cố Kinh Mặc nghiêng đầu, rũ mắt hỏi.
Huyền Tụng không đáp, chỉ đưa tay đẩy trán nàng quay trở lại.
Ngón tay của hắn chưa chạm vào lưng của nàng đã nghe nàng sâu kín phàn nàn: "Hôm qua ta không cháy, vì sao không cùng ta song tu? Cho tới bây giờ ta còn chưa biết tư vị của chàng đâu..."
"Nàng và ta chưa cử hành đại điển, trước đó, ta sẽ không cùng nàng song tu." Huyền Tụng nói, ngón tay khẽ chạm vào lưng nàng, nghiêm túc vẽ trận đồ.
"Đại điển? A, chàng là muốn cùng ta tổ chức đạo lữ đại điển? Ở Ma Môn gọi là bạn lữ đại điển."
"Không, ta muốn tam thư lục lễ, tứ sính ngũ kim, kiệu tám người khiêng cưới nàng vào cửa.

Ta muốn nàng mười dặm hồng trang, mũ phượng khăn trùm nở mày nở mặt gả đến."
Cố Kinh Mặc chần chừ một chút, hỏi: "Đây là quy củ của Nhân giới?"
"Ừm, chúng ta đều xuất thân từ Nhân giới, liền theo quy củ Nhân giới.

Nàng không phải đạo lữ của ta, cũng không phải bạn lữ Ma Môn, nàng là thê tử kết tóc của ta.

Ta cũng nên tới trước mộ ba vị kia quỳ lạy để họ biết nàng đã thành thân, trên trời có linh thiêng có thể được yên nghỉ."
Ánh mắt Cố Kinh Mặc xuất hiện một tia mềm nhũn, nhịn không được hừ nhẹ: "Chàng thật là...!Nhiều quy củ."
"Quy củ nên có thì phải có, dù sao nàng cũng là người ta coi trọng."
Nàng rốt cuộc nói không nên lời.
Đợi vẽ xong trận đồ, ánh mắt của Huyền Tụng quả nhiên không dừng lại thêm, giúp nàng phủ thêm áo ngoài, còn thuận tiện giúp nàng dập mấy đốm lửa.
Cố Kinh Mặc chỉnh lý tốt y phục mới đứng lên, liền nhìn thấy Huyền Tụng đi đến trước mặt nàng, đeo cho nàng thêm vài pháp khí phòng hộ.
Cuối cùng, lấy ra mấy cái phù lục: "Đây là phù lục Già Cảnh thiên tôn sáng tạo, trong đó ẩn chứa một đòn cực mạnh của hắn, cái này giữ lại phòng thân, không cần thiết không nên lấy ra, nếu không thì bọn họ sẽ biết được nàng và chính phái quan hệ không ít, làm nàng đánh mất một lá bài tẩy."
"Phù lục của Già Cảnh lão nhân?" Cố Kinh Mặc cầm lên nhìn một chút, cười nói: "Chàng đúng thật là đệ tử đắc ý của bọn họ, cho chàng không ít bảo bối."

"Ừm, đúng là có chút, nàng cầm thiên bảo linh này đi." Hắn tùy ý đưa thiên bảo linh cho Cố Kinh Mặc.
"Đây là khâu nào trong tam thư lục lễ?" Cố Kinh Mặc đưa tay tiếp nhận, dùng thần thức thăm dò xem gia sản của Huyền Tụng có những gì.
"Về sau ta đều cho nàng."
Cố Kinh Mặc không biết là, cái thiên bảo linh này chỉ là lúc Huyền Tụng rời đi tùy tiện lấy vài thứ, chẳng qua là một góc trong núi gia sản của hắn.
Hắn đã ở Tu Chân giới một ngàn chín trăm năm, cũng tích lũy được chút bảo bối.
Không giống với Ma Tôn tiền nhiệm có tu giả Ma Môn hiếu kính, bảo bối của hắn phần lớn đều là tự hắn tích lũy được, cộng thêm tính cách hắn xét nét, rất nhiều thứ đều không lọt vào được mắt của hắn, những thứ giữ lại đều là tinh phẩm.
Hai người dự trữ nhiều bảo bối nhất Tu Chân giới này, một người là sư phụ của nàng Ma Tôn tiền nhiệm, một người là phu quân của nàng Huyền Tụng.
Hiện giờ bảo bối của hai người đều cho Cố Kinh Mặc.
Cố Kinh Mặc dò xét xong không khỏi líu lưỡi: "Sư môn của chàng thật sự là cho chàng không ít bảo bối, đây chính là đãi ngộ của dòng độc đinh?"
"Có thể là vậy..."
Lý Từ Vân không học vấn không nghề nghiệp, bản thân cũng không có cái đức hạnh gì, cũng không thu đồ đệ, chỉ có mấy đệ tử gửi gắm, ngẫu nhiên chỉ điểm, cũng chính là đám Tống Kỳ.
Huyền Tụng ngược lại là đồ đệ chân truyền trên danh nghĩa duy nhất của Lý Từ Vân.
"Sư phụ ta năm đó cũng như thế này, ông ấy muốn tìm bạn lữ cho ta.

Ma Môn không biết bao nhiêu người muốn nhờ vả Thiên Trạch tông, liền muốn cùng ta đính hôn, kết quả đệ tử mang tới không một ai có thể đánh thắng ta, cuối cùng ai cũng không chọn.

Trước đó Đinh Du còn định đem Đinh Tu cho ta..."
Cố Kinh Mặc đang nói thao thao bất tuyệt, đột nhiên cảm nhận được sát ý của Huyền Tụng thức thời ngậm miệng: "Ta không hề đồng ý, Đinh Tu cũng không đồng ý..."
Huyền Tụng dùng giọng nói lạnh như băng hỏi: "Nàng có vẻ tiếc nuối nhỉ?"
"Không không không, Đinh Tu sẽ không cho ta mười dặm lục thư bốn cỗ kiệu!"
"..." Chiêu thức không phải nhớ rất nhanh sao? Tại sao mấy thứ này lại không nhớ được?
"Còn gì nữa không?" Huyền Tụng hỏi.
"Không có, đều đánh chạy."
"Cái tên có lúm đồng tiền thì sao?"
"Yến Túy à..." Cố Kinh Mặc nhớ tới hắn thì hơi trầm mặc: "Hắn rất đáng thương, nhưng đây không phải lý do khiến ta có thể thích hắn.

Với lại rất kỳ lạ, lúc nào ta cũng bài xích thân cận với hắn.".


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện