Giờ thứ năm - hành lang tầng bốn
Lộ Hà chưa kịp hưng phấn, Tôn Chính lại lo lắng nhìn anh.
"Anh còn đi được không?" Tôn Chính cảm nhận được trọng lượng Lộ Hà đang dựa trên người mình, liền hỏi anh.
Lộ Hà thử nhúc nhích chân, nhếch môi: "Vẫn được."
Lộ Hà vịn một tay lên vai Tôn Chính, một tay khác chống lên vách tường, chậm rãi đứng dậy. Vừa đứng dậy được một nửa thì chân lại tê dại đau đớn, sau đó mềm oặt mà quỵ xuống, cũng may Tôn Chính kịp thời duỗi tay đỡ anh lại.
"Ha ha," Lộ Hà không ủ rũ, ngược lại, lại nở nụ cười, "Có phải tôi rất nặng hay không?"
Tôn Chính cắn răng, không để ý tới anh: "Chúng ta phải tìm một nơi để xử lý chân anh trước."
Lộ Hà đè tay hắn lại: "Không vội, tôi vẫn đi được, chúng ta tới văn phòng của Lưu Quần Phương trước."
"Văn phòng của Lưu Quần Phương ở đâu?"
"Chưa biết cô ấy phụ trách văn phòng nào, chúng ta phải tra cứu trước một chút." Lộ Hà cố gắng đứng vững hết sức có thể, thong thả di chuyển cái chân bị bỏng.
Vừa nói, Lộ Hà liền duỗi tay sờ soạng trên người Tôn Chính.
Tôn Chính đập 'bụp' tay anh một cái, không thể nhìn rõ biểu cảm khuôn mặt trong bóng tối, nhưng có thể nhận ra sự giận dữ từ giọng nói của hắn: "Anh sờ cái gì?"
"Ầy, sờ một chút thì có sao, cậu đâu phải con gái." Lộ Hà buồn cười, dùng bàn tay vừa lấy đồ trên người Tôn Chính mà vỗ vỗ vai hắn, "Tôi tìm sổ ghi chép, hà tất phải mẫn cảm như vậy!"
Tôn Chính lập tức im bặt, một lát sau, chỉ thấy một chùm đèn nho nhỏ sáng lên, lại chậm rãi tỏa ra xung quanh, chung quy hắn vẫn rất phối hợp, thế mà đã bật đèn pin lên rồi.
Lộ Hà cầm sổ ghi chép, khó khăn lật trang, vừa định buông tay đỡ tường ra thì cả người lại dựa lên lưng Tôn Chính, cảm thấy trong một giây lát, Tôn Chính cũng lảo đảo một cái.
Anh lẩm bẩm một câu: "Thư sinh yếu ớt.", rồi nhét sổ ghi chép vào tay Tôn Chính, cướp lấy đèn pin, đặt cằm lên vai Tôn Chính rồi nói: "Tôi chiếu đèn, cậu lật trang đi, tìm xem có ghi chép về vấn đề này không."
Tôn Chính bị cằm anh cọ ngứa, giật giật vai, bắt đầu lật sổ, loạt soạt, loạt soạt.
Ánh sáng đèn pin mờ nhạt chiếu sáng một góc tường, cũng tạo ra một vòng sáng nho nhỏ trong hành lang hẹp đối diện, hình ảnh hai người đỡ nhau đổ bóng xuống đó, dựa sát vào nhau, giữa màn đen âm trầm thế nhưng lại có một tia ấm áp.
"Từ từ, từ từ!" Lộ Hà dừng Tôn Chính đang muốn tiếp tục lật trang lại, "Tôi nhớ ra rồi."
"Gì?" Tôn Chính nghi hoặc quay đầu, lại lập tức cúi xuống khi đột nhiên thấy sườn mặt phóng đại gấp mấy lần do dựa sát của Lộ Hà, trên đó còn phủ một tầng mồ hôi mỏng.
Lộ Hà không chú ý tới hắn, tiếp tục nói: "Tôi nhớ rõ, lúc chú tôi mời tôi tới điều tra có nhắc tới, nếu có bất luận nghi vấn gì trong quá trình đọc ghi chép, có thể tới phòng hồ sơ trên tầng ba, ở đó có rất nhiều tư liệu."
"Nói cách khác, hẳn sẽ có tư liệu Lưu Quần Phương để lại?" Tôn Chính cũng hứng khởi hơn, "Chúng ta đi thôi."
Chỉ nghe thấy Lộ Hà bên cạnh cười khổ một cái, dùng khẩu khí bất đắc dĩ nói: 'Chỉ sợ cậu phải đỡ tôi xuống lầu."
Tôn Chính liếc mắt nhìn người đang ăn vạ trên vai mình, không nói một lời liền đỡ lưng Lộ Hà, bắt đầu đi về phía bóng tối.
Vậy cũng tốt, ít ra chúng ta vẫn đi xuống được, từng tầng một. Tôn Chính tự an ủi bản thân mình.
Lộ Hà cứ dựa vào người Tôn Chính như vậy, khập khiễng bước đi, lúc gần tới cầu thang, anh lại hỏi một câu: "Cậu có sợ lão Trương đang đi lên không?"
Bả vai hắn hơi run rẩy, Tôn Chính dừng chân, tay đang đỡ Lộ Hà bỗng nắm chặt: "Anh có cảm thấy điều gì bất thường không?... Tôi cảm thấy... chỗ này có điều gì đó khác lạ?"
Lộ Hà quay đầu quan sát bốn phía, vẫn là bóng tối dày đặc như trước, yên tĩnh âm trầm vẫn là yên tĩnh âm trầm, không có một tia sinh khí, kín bưng không kẽ hở, phảng phất như đây là không gian đã bị thế giới vứt bỏ, ngoại trừ ánh sáng mỏng manh của đèn pin còn khẳng định cho bọn họ rằng đây vẫn là một góc cầu thang của bệnh viện.
"Bất thường chỗ nào?" Lộ Hà không hiểu ý Tôn Chính.
"Tôi cảm thấy, dường như yên tĩnh hơn, cũng tối hơn..." Tôn Chính nói, dường như bất tri bất giác, hắn cũng bắt đầu nói thì thầm.
Lộ Hà vẫn không hiểu ý.
"Giống như bóng tối của màn đêm khác bóng tối của hầm mộ vậy..." Tôn Chính không miêu tả được, đành phải từ bỏ, "Thôi, quên đi, là tôi nghĩ nhiều."
Nói xong, hắn lại tự cười nhạo trong lòng, mình thế nhưng cũng trở thành nghi thần nghi quỷ. Lộ Hà không yên lòng, nhắc Tôn Chính đề cao cảnh giác: "Thời gian phát sinh trận hỏa hoạn năm 2000 là lúc nửa đêm, vậy chắc là hiện tại đã quá nửa đêm, phần lớn các sự kiện ma quái đều phát sinh trong khoảng 12 giờ đêm tới 3 giờ sáng, đây chính là khoảng thời gian thứ đó dễ đi ra nhất."
Tuy gặp phải rất nhiều hiện tượng không giải thích được, nhưng Tôn Chính vẫn bài xích chuyện quỷ thần, Lộ Hà lại tái phát 'bệnh cũ' khiến hắn nhíu mày.
Lộ Hà không thấy phản ứng vi diệu của Tôn Chính: "Là khoảng thời gian những thứ đó hoạt động, lẽ ra cậu phải cảm thấy thứ gì đó đang ngo ngoe rục rịch, ẩn giấu trong bóng tối... mà không phải toàn bộ thế giới lập tức an tĩnh lại..."
"Không phải viết tiểu thuyết... anh tả thật như vậy để làm gì," Tôn Chính cắt ngang Lộ Hà càng lúc càng miêu tả kỳ quái, "Chỉ là ảo giác thôi, chúng ta tiếp tục đi xuống đi!"
Vừa định cất bước xuống lầu, đèn pin lắc lư chiếu xuyên cầu thang tầng ba, Tôn Chính đột nhiên cảm thấy ngực quặn đau, đầu óc choáng váng như say xe, phảng phất như đoạn cầu thang kia đột nhiên biến thành màu xám, giống cảnh tượng trong phim đen trắng ngày xưa.
Trong một giây, hắn có ảo giác rằng ai đó đang thì thầm, âm thanh như truyền