Tháng ba.
Hội liên hiệp các trường đại học trong nước cứ cách hai năm sẽ liên kết với các trường ở những nước khác tổ chức giao lưu với nhau.
Những sinh viên ưu tú sẽ được đại diện nước của mình đến tham dự.
Năm nay đến lượt nước của Cảnh Hạ Vũ làm chủ nhà, đứng ra tổ chức.
Lấy trường học của cô làm địa điểm chính, là nơi tiếp đón các phái đoàn đến đây.
Là một sinh viên tốt, Cảnh Hạ Vũ vinh dự được là một trong ba sinh viên ưu tú nhất của nước chủ nhà tham gia đại hội lần này, cùng với những người khác.
Cùng nhau trải qua bảy ngày với nhiều hoạt động được tổ chức.
Cả một quãng trường rộng lớn được trưng dụng hoàn toàn nhằm phục vụ lễ hội.
Mục đích chính là mở gian hàng ẩm thực, để sinh viên các nước tự tay chế biến, quảng bá ẩm thực của quốc gia mình.
Cũng vì như thế mà người từ khắp nơi kéo đến rất nhiều, số lượng người phát hiện ra con hẻm nhỏ cũng không ít.
Khách ghé quán tăng chóng mặt, Quý Ninh Hinh chịu không nổi, trực tiếp đóng cửa quán, theo giúp Cảnh Hạ Vũ một tay.
Hơn nữa nàng vẫn còn tâm tư khác.
Nàng liên lạc với lãnh đạo của trường, nhanh chóng lấy được quyền tham gia nhóm đại diện với tư cách cựu sinh viên ưu tú.
Ngày đầu tiên, trường học chia thành nhóm để quản lý gian hàng.
Cảnh Hạ Vũ cùng Quý Ninh Hinh và ba người khác nhận nhiệm vụ mở màng.
Hai người các cô đảm nhận bếp chính, những người khác có trách nhiệm thu hút và lôi kéo khách hàng.
Không đơn thuần chỉ là giao lưu, ban tổ chức còn ra quy định biến nó thành một cuộc tranh tài.
Kết quả tranh tài dựa vào doanh thu mỗi gian hàng kiếm được, đến cuối ngày sẽ tổng kết kết quả, quà thưởng sẽ được phát theo thứ bậc xếp hạng.
Nơi đây là thành phố lớn, có không ít người nước ngoài đến đây làm việc.
Cho nên chỉ trong nháy mắt, cuộc thi tài thu hút không ít người.
Vì vậy, lôi kéo khách hàng là vô cùng quan trọng.
Gian hàng của Cảnh Hạ Vũ rất nhanh đã có bất lợi.
Những món ăn độc lạ, đặc sắc đến từ các nước khác vô cùng thành công lôi kéo chân người qua đường.
Người quốc nội trước giờ ăn không ít đồ ăn trong nước, giờ đây quầy của cô nếu vẫn tiếp tục bán những món nội địa, không cần bàn cãi, nhất định sẽ không đuổi kịp những người kia.
Cần phải có đột phá, cốt lõi chính là quảng bá ẩm thực đất nước, đương nhiên sẽ không thể bày bán các món ăn có nguồn gốc từ nước ngoài.
Bài toán khó hiện tại không biết nên giải làm sao.
"Hạ Vũ, không ổn rồi"
Quý Ninh Hinh cau mày, nhìn từng hàng người kéo nhau đi trước mặt không khỏi lo lắng.
Những người còn lại trong nhóm cũng không biết nên làm sao cho phải.
Ở đây có cựu sinh viên ưu tú chuyên về ẩm thực, đến nàng còn khó xử thì họ cũng không tìm được cách nào khác, mặc dù bản thân cũng là sinh viên bếp.
Cảnh Hạ Vũ quan sát xung quanh, ánh mắt chợt loé sáng, búng tay gọi mọi người trong nhóm đến thảo luận.
"Mọi người có thấy một điểm bất lợi của các gian hàng kia không?"
Nhận được ánh mắt dò hỏi, Cảnh Hạ Vũ nói tiếp.
"Những món ăn họ phục vụ đều là những món mang tính chất ngồi lại ăn, tất nhiên với số lượng người đông đảo thế này thì sẽ không đủ chỗ ngồi, chờ đợi một thời gian lâu sẽ rất dễ khiến người ta chán nản.
Chúng ta sẽ đột phá lên từ chỗ này"
"Ý em là, làm món mang đi sao?"
"Ninh Hinh thông minh quá đi"
Quý Ninh Hinh được khen thì tự hào, kế hoạch cũng được thông qua, Cảnh Hạ Vũ ghi vào giấy nguyên liệu cần thiết, để cho ba người kia đi chuẩn bị.
Bọn họ mạo hiểm hi sinh nửa ngày để thử nghiệm ý tưởng mới.
Quý Ninh Hinh sử dụng bột, men nở, nước và một nguyên liệu đặt biệt tạo mùi thơm do chính nàng nghiên cứu dựa trên những loại cây thảo mộc tạo thành trộn đều rồi cán thành những miếng tròn có độ dày vừa phải.
Sau đó nàng đem nó đi nướng bằng lò than, giúp bánh chín nhưng vẫn giữ độ ẩm nhất định.
Một cách làm khác chính là đem đi chiên lên.
Nhưng vì nghĩ người ăn ngại dầu mỡ, dễ bị ngấy nên đây không phải là lựa chọn tốt nhất.
Sau khi bánh chín, Quý Ninh Hinh đem nó cắt thành hai phần nhưng không rời hẳn, hai mảnh bánh vẫn còn dính vào nhau một chút.
Cảnh Hạ Vũ cũng không nhàn rỗi, cô mang thịt