Cô Ấy Bệnh Không Hề Nhẹ

Muốn thì cho cậu


trước sau

Cho nên cho dù cô gọi “nam thần”, thì “nam” đó cũng là “Vương Nam”, “Nam” đó!

Đại mỹ nhân, anh nhất định phải hiểu đó!

Huống chi, người cô vẫn luôn gọi chính là anh đó!

Đại mỹ nhân, Trương Lục Nhượng, Nhượng Nhượng, nam thần.

——《 Nhật ký của tiểu tiên nữ Tô Tại Tại 》

Buổi chiều là trận chung kết nhóm một trăm mét nam của lớp mười.

Trương Lục Nhượng cùng với một bạn nam Vương Nam lớp chín vào trận chung kết.

Ngay khi nghe phổ biến điểm danh, Tô Tại Tại lập tức chạy qua bên đường chạy.

Xung quanh đường chạy đã có không ít người vây quanh.

Sau khi đến, Tô Tại Tại nhìn thấy rất nhiều gương mặt quen thuộc ở đó, lập tức bối rối.

Tất cả đều là người trong lớp.

… Cô còn muốn cổ vũ cho đại mỹ nhân, làm sao bây giờ.

Tiêu Tiêu thấy cô, cười với cô lên tiếng chào hỏi: “Tại Tại! Đến bên này!”

Tô Tại Tại miễn cưỡng cười: “Đến đây.”

“Khương Giai đâu?”

“Cậu ấy đi xem Quan Hãn thi nhảy cao.” Tô Tại Tại đáp.

Tiểu Ngọc thấy máy ảnh DSLR trong tay cô, cười nói: “Này, Tại Tại, lát nữa cậu chụp cho nam thần nhiều tấm hình nha, cậu ấy nói muốn đưa cho ba mẹ cậu ấy xem.”

Vương Nam là đại biểu toán học, mỗi lần thi toán đều có thể đạt điểm tối đa, người trong lớp liền đặt cho cậu ta biệt hiệu như vậy.

Nam thần.

Tô Tại Tại như suy nghĩ điều gì đó.

Cô gật đầu: “Được.”

Dù sao buổi sáng cũng đã chụp không ít.

“Sắp bắt đầu!” Trong đám người có người hô to.

Khi đến tư thế chuẩn bị, Tô Tại Tại cầm máy ảnh chụp một tấm, để cho Trương Lục Nhượng và Vương Nam đều vào ống kính.

Sau khi tiếng súng vang lên.

Tô Tại Tại bị một màn hò hét và thét chói tai bao phủ, cô không tự chủ mà buông máy ảnh xuống, nhìn bóng người của Trương Lục Nhượng.

Tiêu Tiêu và Tiểu Ngọc, còn có những người khác trong lớp đều kích động kêu: “Nam thần! Cố gắng lên!”

Cách đó không xa cũng truyền đến tiếng cổ vũ cho Trương Lục Nhượng.

Tô Tại Tại hít sâu một hơi, cũng bắt đầu hô to: “Nam thần! Cố gắng lên!”

Đại mỹ nhân, cậu nhất định phải hiểu tôi đó! Tôi là đang cổ vũ cho cậu đó!

Tô Tại Tại kêu đến mặt đỏ tới mang tai.

Sau đó, cô thấy Vương Nam đến điểm cuối trước Trương Lục Nhượng một bước.

Tô Tại Tại: “…”

Tiếng hoan hô của người trong lớp oanh tạc.

Tiêu Tiêu vui vẻ ôm khuỷu tay của cô.

Tô Tại Tại lại miễn cưỡng tươi cười lần nữa, cũng hoan hô tượng trưng vài tiếng.

Tiểu Ngọc cười cả buổi: “Ha ha ha ha Tại Tại, cậu hô cũng quá hăng say đi nha, không biết còn tưởng rằng cậu là bạn gái của Nam thần.”

“…”

Cô cảm thấy cô hô rất nhỏ đấy.

Một đoàn người đi tới đưa nước cho Vương Nam.

Vương Nam lấy một chai nước, tùy tiện cười: “Tô Tại Tại, giọng cậu quá lớn, cách biển người mênh mông tôi cũng có thể tìm được giọng của cậu.” 

Tô Tại Tại: “…”

“Nói đi, thầm mến tôi?” Vương Nam cười cởi mở.

Cô sững sờ.

Một giây sau, Trương Lục Nhượng thu hồi tầm mắt.

Anh sẽ không cho rằng cô gọi Vương Nam là “nam thần” chứ…

Đừng, đừng hiểu lầm mà! Đại mỹ nhân!

*****

Lúc trao tặng huy chương.

Tô Tại Tại xoắn xuýt cả buổi, cuối cùng vẫn cầm máy ảnh đi qua chụp hình cho bọn họ.

Vừa nhìn thấy cô, Vương Nam lập tức nói: “Tô Tại Tại, đến đây, chụp cho tôi mấy tấm.”

Tô Tại Tại: “…Ừ.”

Vương Nam: “Tôi đổi tư thế.”

Tô Tại Tại: “Ừ.”

Vương Nam: “Như vậy có đẹp trai không?”

Tô Tại Tại: “…”

Sau khi chụp mấy tấm, Tô Tại Tại liền trực tiếp coi thường cậu ta, chuyển ống kính máy chụp hình lên trên người Trương Lục Nhượng.

Trương Lục Nhượng nhìn cũng không nhìn cô, xuống bục trao thưởng liền đi về lều lớp một bên kia.

Những cô gái đã giúp anh chụp ảnh trước mặt cũng lập tức đi theo sau, vây quanh anh.

Tô Tại Tại gấp đến vò đầu bứt tai.

Sáng nay trêu đùa anh coi như xong.

Tối hôm qua mới nói mình tuổi còn nhỏ chưa từng nghĩ đến yêu đương, bây giờ lại làm cho anh hiểu lầm mình có cảm tình với đứa con trai khác.

Như vậy thì điểm ấn tượng thoáng cái đã xuống âm rồi!

Không được, cô phải giải thích.

Thoáng cái đã bị phán tử hình, cô không phục.

Nhưng trực tiếp đi qua tìm anh như vậy hình như…

Không đúng!

Hôm nay ngay trước mặt người lớp bọn họ anh còn đến đưa nước cho cô, làm cho thanh danh của cô bị tổn hại…

Vậy bây giờ cô cũng có thể đi qua tìm anh.

Tô Tại Tại chẳng biết xấu hổ suy nghĩ.

Vừa nghĩ như
thế, sức mạnh của cô đã tăng lên.

Nhưng giọng điệu mở miệng ra lại yếu ớt: “Trương Lục Nhượng.”

Trương Lục Nhượng dừng chân, chậm rãi quay đầu.

Bởi vì vừa mới vận động xong, chỗ tóc mai của anh toàn là mồ hôi, một giọt lại một giọt rơi xuống.

Quần áo màu trắng bị mồ hôi làm cho ướt một nửa, gần như có thể thấy đường cong cơ bụng dụ người ta suy nghĩ xa xôi bên trong, lồng ngực cứng rắn, bởi vì hô hấp mà không ngừng phập phồng.

Tinh lực của Tô Tại Tại lập tức dâng trào, cả khuôn mặt thoáng cái là đỏ lên.

… Lại dụ dỗ người khác.

Không được, cô sắp phun máu mũi rồi.

Tô Tại Tại hít sâu một hơi, không ngừng nói mình tỉnh táo lại trong lòng.

“Cậu tới đây một chút.”

Khóe miệng Trương Lục Nhượng nhếch lên, mở miệng: “Không.”

Tô Tại Tại bị từ chối đã quen, mặt dày tiếp tục nói: “Cậu không cần trả lời nhanh như vậy, tôi có rất nhiều thời gian chờ cậu.”

Anh trực tiếp quay đầu tiếp tục đi.

Tô Tại Tại vội vàng đi theo.

Anh đứng bên cạnh mấy bạn nữ, Tô Tại Tại cũng không tiện giải thích với anh.

Cô chạy chậm đến trước mặt anh, rồi đi lùi lại.

Phía sau là biển người chen chúc như thủy triều, còn có học sinh chạy băng băng đùa giỡn.

Trương Lục Nhượng lập tức dừng bước.

Thấy anh dừng bước, theo bản năng Tô Tại Tại cũng dừng lại.

Tô Tại Tại xoắn xuýt một hồi, rất uyển chuyển giải thích: “Cái đó, cậu biết không? Bạn nam giành được giải nhất kia tên là Vương Nam.”

Cho nên cho dù cô gọi “nam thần”, thì “nam” đó cũng là “Vương Nam”, “Nam” đó!

Đại mỹ nhân, anh nhất định phải hiểu đó!

Huống chi, người cô vẫn luôn gọi chính là anh đó!

Trương Lục Nhượng cúi đầu nhìn cô, trầm thấp “Ồ” một tiếng.

Xem ra không hiểu…

Cô thật muốn trực tiếp nói thẳng.

Tô Tại Tại bực bội muốn chết.

Anh phản ứng như vậy, Tô Tại Tại cũng không biết nên nói gì.

Chỉ muốn kéo dài thời gian một chút, để cho các bạn nữ bên cạnh anh tự giác đi trước.

Cô thấy huy chương bạc trên cổ anh, nhất thời chấn động, nói lung tung: “Này, cậu đeo cái huy chương bạc này, nhìn thật giống như đeo khăn quàng đỏ.”

Trương Lục Nhượng: “…”

“Nhưng mà còn rất đẹp.” Tô Tại Tại tiếp tục nói lung tung.

Nhưng các cô ấy không có bất kỳ phản ứng gì, vẫn rất kiên nhẫn chờ một bên.

… Được rồi.

Lần sau rồi nói.

Tô Tại Tại rủ mắt xuống, có hơi buồn bực.

Cô vừa định đi ra, thì Trương Lục Nhượng trước mặt đột nhiên giơ tay lên.

Anh trầm mặc, giống như đang nghĩ về gì đó.

Rồi sau đó lấy huy chương bạc từ trên cổ xuống, tiện tay đeo lên đầu Tô Tại Tại.

Thấy cô một bộ dáng ngớ ra, anh nhếch môi, nói: “Muốn thì cho cậu.”

Suy nghĩ một chút, rồi sau đó nhấn mạnh: “Đừng đi theo tôi nữa.”

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện