Cô Ấy Bệnh Không Hề Nhẹ

Không phải sợ


trước sau

“Người theo đuổi cậu, có thể sẽ không nhất định đối xử với cậu tốt hơn người mà cậu theo đuổi.”

Không muốn tôi ở trước mặt cậu ấy,có điểm nào không tốt.

—— Trương Lục Nhượng

Thời gian nghỉ của Trương Lục Nhượng cũng giống như của Tô Tại Tại.

Trưa ngày hôm sau, Trương Lục Nhượng liền trở lại thành phố Z.

Trương Lục Nhượng bước vào nhà, đặt cặp sách sang một bên, ngồi thẳng xuống bậc thềm của huyền quan.

Tô Tô nghe thấy tiếng động liền chạy xuống lầu, thích thú nhào vào trong vòng tay của anh.

Ánh mắt anh dịu dàng, xoa xoa đầu nó.

Một tay khác lấy điện thoại trong túi ra.

Sau khi nói với Tô Tại Tại mình đã đến thành phố Z, Trương Lục Nhượng lấy một bộ đề thi trong cặp ra.

Vừa mới mua một cuốn mô phỏng thi tuyển sinh Đại học khoa học xã hội môn toán của tỉnh I năm 2015 từ một hiệu sách gần Tinh Hoa.

Trương Lục Nhượng rũ mắt xuống, đưa tay lật ra bộ câu hỏi đầu tiên, nhìn mấy lần.

Tô Tại Tại trả lời anh rất nhanh.

—— Tớ dậy rồi.

—— Cậu đang ở đâu, tớ đi tìm cậu.

Trương Lục Nhượng đẩy Tô Tô đang bu trên người mình ra, đặt bộ đề vào cặp sách, rồi đi ra ngoài.

Anh vừa đi xuống dưới lầu, vừa nhập chữ.

—— Dưới lầu nhà cậu.

Còn chưa đi tới đó.

Từ xa, Trương Lục Nhượng đã nhìn thấy Tô Tại Tại đứng dưới cửa.

Nhìn thấy bóng người của Tô Tại Tại, anh có chút không thể tin nổi mà nheo mắt lại.

Muốn nhìn xem có phải đã nhìn lầm rồi hay không.

Tô Tại Tại mặc một chiếc áo len chui đầu màu tím đậm, dài qua hông.

Có lẽ là mặc quần legging.

Nhìn không giống người đang sống trong mùa đông chút nào.

Trương Lục Nhượng dừng lại, gửi tin nhắn thoại qua.

—— “Quay về mặc quần rồi đi xuống lại.”

Tô Tại Tại không nhìn điện thoại, thấy anh liền chạy thẳng tới.

Cô cười khúc khích không ngừng, nhào vào vòng tay anh, ôm eo anh.

Trương Lục Nhượng cau mày, kéo ​​tay cô xuống, lạnh lùng nói: “Hôm nay mười ba độ.”

“Phải không?” Tô Tại Tại vô tội chớp mắt, “Trong khoảnh khắc nhìn thấy cậu, trái tim tớ liền sôi trào, hoàn toàn không cảm thấy lạnh.”

Anh hoàn toàn không bị cảm động: “Quay về, mặc đồ dày hơn mới đi ra.”

“Không mà!” Tô Tại Tại lập tức từ chối, “Bên trong tớ có mặc một cái áo trong giữ nhiệt và một cái áo len lông cừu mà! Hoàn toàn không cảm thấy lạnh. Tớ nói với cậu nhé, nửa người trên mặc dày, thì nửa người dưới sẽ không cảm thấy lạnh nữa.”

Trương Lục Nhượng nhìn cô chằm chằm trong vài giây.

Rất nhanh liền thỏa hiệp, nói: “Vậy nhà ai người nấy về.”

“… Tớ quay về đổi.”

******

Lúc Tô Tại Tại đi xuống lầu lần nữa, đã là chuyện của mười phút sau.

Cô miễn cưỡng đổi sang một chiếc quần dài màu đen bút chì.

Đi tới bên cạnh anh, không nói gì.

Trương Lục Nhượng chủ động nắm tay cô, dỗ dành nói: “Mời cậu ăn bánh.”

Tô Tại Tại nắm lấy tay anh lại, cũng không mất hứng bao lâu.

Rất nhanh cô đã cao hứng: “Nhượng Nhượng, bây giờ cậu có cảm thấy mình giống như là tổng tài bá đạo không.”

“…”

Cô cố tình hạ thấp giọng, bắt chước một cách khoa trương: “Phụ nữ, không được phép mặc quần áo tôi không thích.”

Trương Lục Nhượng im lặng, dẫn cô đến cửa hàng tráng miệng.

Không nhận được sự phản hồi từ anh, Tô Tại Tại hơi hoài nghi.

“Tại sao cậu không nói tớ bình thường một chút nữa?”

Trương Lục Nhượng do dự, nhưng không trả lời.

“Bây giờ cậu thật lạnh lùng.” Tô Tại Tại bắt đầu lên án anh.

“…”

“Có phải làm tổng tài thì ngon rồi không?”

Trương Lục Nhượng không thể nhịn được nữa nói: “Không phải, không dám.”

Tô Tại Tại dừng lại một chút, ngây ngẩn nói: “Cậu thật sự lên làm tổng tài sau lưng tớ rồi.”

Anh đột nhiên không nói nên lời.

Nhưng vô hình, khóe miệng lại nhếch lên.

“Ngốc.”

******

Hai người đi vào cửa tiệm tráng miệng mà bọn họ thường đến.

Trương Lục Nhượng ngồi đối diện cô, lấy bộ đề thi từ trong cặp ra, đưa cho cô một đề.

“Cậu làm bộ đề này, trong hai tiếng rưỡi.”

Tô Tại Tại có chút bối rối.

… Cô còn tưởng là đi hẹn hò.

Tô Tại Tại gật đầu, cầm cây bút anh đưa cho, cúi đầu nhìn đề.

Mấy giây sau, cô hỏi: “Vậy cậu sẽ làm gì?”

Trương Lục Nhượng vừa cầm điện thoại hẹn giờ, vừa nói: “Tôi cũng làm đề.”

Tô Tại Tại không nói thêm nữa, nghiêm túc làm đề.

Không chú ý tới, ánh mắt của Trương Lục Nhượng luôn nhìn qua.

Hai tiếng rưỡi sau, điện thoại của Trương Lục Nhượng ở trên bàn rung lên.

Tô Tại Tại ngoan ngoãn ngừng viết, đưa đề cho anh.

Trương Lục Nhượng cầm bài làm so sánh với câu trả lời, đánh dấu những câu cô sai.

Anh thầm tính toán số điểm, rồi chậm rãi mở miệng.

“Khoảng 110 điểm.”

Tô Tại Tại chớp mắt, ngạc nhiên nói: “Cao như vậy à.”

Trương Lục Nhượng thở dài, nói: “Ngồi qua đây.”

Tô Tại Tại đứng dậy, đi tới ngồi bên cạnh anh.

Đợi cô ngồi xong, Trương Lục Nhượng đặt bài thi trước mặt cô.

Giọng nói trầm thấp lọt vào tai.

“Trắc nghiệm đúng hoàn toàn, điền vào chỗ trống sai một câu, ba câu hỏi lớn đầu tiên đúng hoàn toàn.”

“…”

“Đề này tôi đã xem qua trước rồi, không tính là dễ.”

“Phải không…”

Trương Lục Nhượng quay đầu nhìn cô, hỏi: “Cậu từng làm bộ đề thi này sao?”

“Không có.”

Yên lặng một lúc lâu.

Tô Tại Tại nhìn chằm chằm vào bộ đề kia, thấp giọng nói: “Giáo viên nói mô phỏng lần một của thành phố Z rất quan trọng, cô nói kết quả bài đó về cơ bản sẽ quyết định thành tích thi đại học.”

Trương Lục Nhượng không ngắt lời cô, yên lặng lắng nghe cô nói.

“Tớ muốn thi tốt hơn một chút…”

“Nhưng một khi tớ vội vàng, thì đều sẽ tính ra sai.”

“Bình thường làm thì không có áp lực, tỷ lệ chính xác sẽ cao hơn một chút.”

“Nếu như đến kỳ thi tuyển sinh đại học mà cũng như vậy…”

“Tớ sợ sẽ ảnh hưởng đến bài thi tiếng Anh và văn của tớ.”

Thấy anh im lặng không gì nãy giờ, Tô Tại Tại lập tức thay đổi lời nói.

“Nhưng mà bây giờ tốt hơn rất nhiều, chỉ toán học thôi mà, tớ không sợ.”

Trương Lục Nhượng cúi đầu, thấy bàn tay cô đang nắm chặt đặt trên đùi.

Anh không nhịn được mà đưa tay nắm.

“Tô Tại Tại, ngày 15 tôi sẽ quay về.” Trương Lục Nhượng nghiêm túc nói, “Trước đó, mỗi ngày cậu làm một bộ đề, phương pháp giải đề tôi sẽ nói cho cậu biết.”

Tô Tại Tại ngơ ngác nhìn anh.

“Cái gì cậu không biết mà tôi biết, thì tôi đều sẽ dạy cho cậu.”

“Cho nên, không phải sợ.”

Mắt cô đột nhiên có hơi chua xót.

Biểu cảm của Trương Lục Nhượng bắt đầu trở nên mất tự nhiên.

Nhưng anh vẫn cứng rắn nói: “Không phải cậu nói thích tôi sao.”

Tô Tại Tại mắt đỏ hoe, gật đầu giống như gà mổ thóc.

“Vậy thì cậu phải nghe lời tôi.” Anh nói.

—— “Không phải sợ.”

******

Mùa xuân năm 2015 đến rất muộn.

Lúc học kỳ tiếp theo của
lớp mười hai bắt đầu, thì đã sắp đến tháng ba.

Cách kỳ thi tuyển sinh đại học, cũng chỉ còn lại ba tháng.

Một buổi chiều thứ bảy cuối tháng ba.

Nhà trường tổ chức cho học sinh lớp mười hai đến bệnh viện trung ương để kiểm tra sức khỏe phục vụ cho kỳ thi tuyển sinh đại học, sau khi kiểm tra sức khỏe xong thì mỗi người có thể ngồi xe về nhà.

Bởi vì số lượng học sinh ở Z không tính là ít, cho nên vào ngày hôm đó Phòng giáo dục chỉ bố trí kiểm tra sức khỏe cho hai trường.

Tô Tại Tại đặc biệt chọn nhóm ít người, mất gần nửa tiếng là hoàn thành việc kiểm tra.

Cô và Khương Giai đã hẹn chờ nhau ở cổng bệnh viện, sau đó ngồi chung xe về nhà.

Hai người cùng lên chuyến xe số 71, ngồi vào ghế trống ở hàng sau.

Xe chạy về phía trước, cảnh vật dọc đường cứ thế lướt qua.

Tô Tại Tại đưa tay đặt cạnh khe nhỏ cửa sổ, cảm nhận được hơi lạnh ở bên ngoài.

Tiếng thông báo dừng xe buýt văng vẳng bên tai.

“Hành khách thân mến, đã đến quảng trường thành phố, hành khách xuống xe xin vui lòng xuống lần lượt từ cửa sau, hành khách lên xe vui lòng hợp tác nép vào, xin đừng đứng ở cửa.”

Tô Tại Tại vô thức quay đầu, nhắc nhở Khương Giai.

“Trạm kế tiếp là cậu đến đó.”

Vẻ mặt của Khương Giai có chút uể oải, khẽ nói nhỏ: “Tớ với Quan Hãn chia tay rồi.”

“… Hả?”

“Ây, tình yêu thật phiền phức.”

Tô Tại Tại có chút lo lắng: “Cậu không sao chứ…”

“Không sao, chỉ là đột nhiên cảm thấy.”

“Người theo đuổi cậu, có thể sẽ không nhất định đối xử với cậu tốt hơn người mà cậu theo đuổi.”

“Thật ra thì trước đây tớ đã phản đối cậu theo đuổi Trương Lục Nhượng.”

“Tớ sợ cậu như vậy, Trương Lục Nhượng sẽ coi thường cậu.”

Tô Tại Tại liếm môi, thận trọng nói: “Cậu sẽ gặp được người tốt hơn.”

Khương Giai cười thành tiếng, nhướng mày nói: “Đó là đương nhiên.”

Thông báo của trạm lại vang lên lần nữa.

Khương Giai đứng lên, nghiêm túc nói: “Tại Tại, cậu với Trương Lục Nhượng phải thật tốt.”

“Nếu như các cậu chia tay, thì tớ có thể sẽ không còn tin tưởng vào tình yêu nữa.”

******

Sau khi trở về nhà.

Tô Tại Tại nhìn đồng hồ, đã hơn sáu giờ.

Trương Lục Nhượng hẳn là tan lớp rồi.

Nhớ tới lời của Khương Giai.

Tô Tại Tại nhịn một chút, nhưng vẫn không thể kiềm chế ý định gọi điện thoại cho anh.

Điện thoại chỉ vang lên một tiếng, đầu dây bên kia liền nhận.

“Nhượng Nhượng, cậu tan học chưa?”

“Rồi.”

“Hôm nay tớ kiểm tra sức khỏe, còn bị lấy máu, hơi đau.”

Trương Lục Nhượng cười một tiếng, hỏi: “Khóc không.”

“Không có nha, cậu không có ở đó thì tớ khóc có ích gì.” Tô Tại Tại cây ngay không sợ chết đứng.

Anh không trả lời.

Nhưng Tô Tại Tại nghe được tiếng cười thầm của anh.

Cô đột nhiên giống như cũng bị lây mà cười theo.

Sau đó bắt đầu chia sẻ những chuyện đã thấy ngày hôm nay cho anh.

“Tớ nói cho cậu biết, hôm nay tớ nhìn thấy bạn cùng bàn năm lớp mười của cậu rồi.”

“…”

“Cậu ấy đi kiểm tra sức khỏe với một bạn nữ. Lúc đó tớ xếp hàng ở phía sau bọn họ, nghe cậu ấy nói mình sáu mươi lăm ký, nhưng kết quả là bảy mươi ha ha ha ha …”

“… Chu Từ Dẫn?”

“Đúng vậy.”

Nhắc đến chuyện này, Tô Tại Tại không thể không khen ngợi anh.

“Vẫn là cậu tốt, cái gì cậu cũng tốt. Mặt đẹp thành tích tốt, dáng người cũng gìn giữ tốt.”

Khóe miệng Trương Lục Nhượng cong lên.

Tô Tại Tại đi tới mép giường ngồi xuống, chống một tay lên đầu gối.

“Có chút tò mò, dáng vẻ cậu phát tướng là như thế nào.”

Đầu dây bên kia im lặng một lát.

Trương Lục Nhượng lập tức sửa lại, nhắc nhở cô.

“Tô Tại Tại, học bài.”

Nửa tiếng sau, Trương Lục Nhượng về đến nhà.

Đi lên tầng hai, lúc đi ngang qua phòng của Trương Lục Lễ, thì dừng lại.

Trương Lục Nhượng bước vào, nhìn cái cân đặt cạnh cửa.

Anh đấu tranh, cuối cùng vẫn giẫm lên.

Sau khi nhìn thấy con số, Trương Lục Nhượng mới thở phào nhẹ nhõm.

… Không nặng.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện