Cô Ấy Bệnh Không Hề Nhẹ

Bảo bối


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tô Tại Tại mặt dày vô sỉ nói thêm: “Còn nữa, là tuổi mà em cầm thẻ căn cước cũng có thể đi thuê phòng.”

Cô ấy nói, chỉ có TrươngLục Nhượng.

—— Trương Lục Nhượng

Mặc dù anh nói như vậy, nhưng lực nắm tay cô thì không hề buông lỏng.

Tô Tại Tại không nhận ra, tâm trí đã sớm bị khuôn mặt lạnh của anh hù dọa.

Cô lập tức kinh sợ, thẹn thùng gì đó, tất cả đều bị cô ném lại sau não.

Trương Lục Nhượng đưa mắt nhìn về phía hồ nước nhỏ cách đó không xa.

Dòng nước bạc đổ xuống, nhuộm một tầng ánh sáng trên đường nét khuôn mặt anh.

Cục yết hầu trên cổ kia từ từ trượt xuống, đặc biệt rõ ràng dưới ánh đèn đường.

Tô Tại Tại không biết phải nói gì.

Chưa nghĩ ra đường rút lui mà đã trực tiếp thốt ra mấy lời hạ lưu như vậy.

Như vậy có tính là tục tĩu bằng lời nói hay không…

Cô sao lại có thể bởi vì sắc dục mà làm cho đầu óc mê muội, nghe lời của bạn cùng phòng…

Trương Lục Nhượng không giống những người đàn ông khác! Cái này đối với anh mà nói thì tính là tình thú gì chứ!

Liệu anh có thể…

Nghĩ đến lời Trương Lục Nhượng nói trước kia, Tô Tại Tại đột nhiên có chút sợ hãi.

Nỗi sợ hãi đó giống như một sợi chỉ này đến một sợi chỉ khác, kết thành một tấm lưới, siết chặt trái tim cô.

—— “Phương pháp này của tớ có phải sẽ dễ dàng theo đuổi được cậu hơn không.”

—— “Tôi có thể sẽ báo cảnh sát.”

Báo, báo cảnh sát…

Cô vô thức buông tay Trương Lục Nhượng ra, cúi đầu giải thích: “Em, em đang nói đùa với anh…”

Trương Lục Nhượng quay đầu lại, cúi đầu nhìn cô, chờ những lời tiếp theo của cô.

Trên mặt không có cảm xúc gì, cũng không nhìn ra rốt cuộc anh có tức giận hay không.

Một giây tiếp theo, lời nói của Tô Tại Tại khiến cho vẻ mặt đóng băng của anh xuất hiện một vài vết nứt.

“Anh đừng báo cảnh sát mà…”

Anh cứng họng: “Ai dạy em cái này.”

Tô Tại Tại mở to đôi mắt ươn ướt, nội tâm dao động trong chốc lát, cuối cùng vẫn kiên định không phản bội bạn cùng phòng.

Đầu cô nhanh chóng vận động.

Tô Tại Tại liếm môi, kéo sợi dây áo len của Trương Lục Nhượng, sáp lại hôn lên.

Cô thật sự không biết phải trả lời như thế nào!

Vẫn nên dùng loại phương thức thô bạo đơn giản mà lại sảng khoái này chặn cái miệng của anh lại.

Vậy mà, Trương Lục Nhượng lại không phản ứng kịp.

Anh vô thức ngửa đầu lên, khiến cho môi của Tô Tại Tại chỉ chạm nhẹ vào cằm của anh.

Tô Tại Tại nhất thời có loại cảm giác như bị người ta tát vào mặt.

Cô im lặng một lúc, đồng ý với lời anh vừa nói: “… Tự em về thôi.”

Tô Tại Tại quả thật đã tổn thương một chút, bị dáng vẻ tránh như tránh rắn bọ cạp của anh làm tổn thương.

Nghe vậy, Trương Lục Nhượng nhìn xuống cô.

Đầu cô cúi thấp, để lộ cái cổ trắng nõn mịn màng, sáng lấp lánh.

Nhìn từ góc độ này, thì có thể thấy cái mũi nhỏ của cô hơi nhăn lại, lông mi cũng hơi run.

Yết hầu của Trương Lục Nhượng vô thức lăn lên lăn xuống mấy lần.

Bàn tay của anh nắm thành quả đấm, không nhịn được mà kéo cô lại, cúi đầu hôn cô.

Sau khi kết thúc nụ hôn, anh rủ mắt xuống, dùng đầu ngón tay lạnh như băng chạm vào khóe mắt của Tô Tại Tại.

Vẻ mặt giống như đang suy nghĩ gì đó, rất nhanh liền nghiêm túc nói:  “Đừng nghe người khác nói bậy nói bạ.”

******

Buổi tối ngày 11 tháng 12.

Tô Tại Tại đi chơi với Trương Lục Nhượng trên phố ăn vặt bên ngoài trường học.

Hai người đi tới một quầy bán bánh kếp Sơn Đông [1].

[1] Bánh kếp Sơn Đông:



Tô Tại Tại nghiêng đầu hỏi một câu: “Nhượng Nhượng, anh ăn không?”

Trương Lục Nhượng gọi cho cô một cái, lấy điện thoại ra quét thanh toán: “Em ăn đi.”

Sau khi chủ quầy trải đều trứng, thì bỏ dưa chua, hành lá xắt nhỏ và chà bông vào, gấp một phần ba mặt bánh lại, rưới tương ngọt lên, cho thêm một ít rau lên trên, cuộn lại, cắt ra.

Chia làm hai phần.

Hai người bọn họ vừa đúng mỗi người một phần.

Tô Tại Tại nhét một phần vào tay Trương Lục Nhượng, nói, “Món này rất ngon.”

Trương Lục Nhượng không quá từ chối, cầm lên cắn một miếng, nhai.

Tô Tại Tại cũng không vội ăn mà ngẩng đầu nhìn vẻ mặt của anh.

Thấy anh nhướng mày một cái, dường như không thích mùi vị này.

Cô vội vàng kéo phần đó lại, nói lung tung: “Được rồi, em ăn không đủ no, anh đừng ăn.”

Trương Lục Nhượng: “…”

Tô Tại Tại chợt nhớ ra ngày mai là sinh nhật mười tám tuổi của mình.

Cô quay đầu lại, có chút mong đợi hỏi: “Nhượng Nhượng, anh có nhớ ngày mai là ngày gì không?”

Trương Lục Nhượng lấy khăn giấy trong túi ra, lau nước tương ngọt dính trên ngón tay cô.

Lau sạch xong, Trương Lục Nhượng ngoan ngoãn trả lời: “Sinh nhật em.”

Tô Tại Tại mặt dày vô sỉ nói thêm: “Còn nữa, là tuổi mà em cầm thẻ căn cước cũng có thể đi thuê phòng.”

“…”

Nhìn thấy vẻ mặt lập tức lại khó coi của anh, Tô Tại Tại chớp chớp mắt, vô tội nói: “Em đi thuê phòng cũng rất trong sáng đó, không phải làm cái gì khác, anh đừng nghĩ xiêu vẹo.”

Trương Lục Nhượng mất tự nhiên nhìn đi chỗ khác, không để ý đến cô.

“Nhưng mà dẫn theo anh cũng rất tốt.” Cô cười toe toét nói.

“… Ăn nhanh lên, phải đi về.”

Tô Tại Tại cắn bánh kếp, đột nhiên nói: “Ngày mai người trong ban chúng em nói sẽ tổ chức sinh nhật cho em.”

Nghe vậy, Trương Lục Nhượng nhíu mày: “Trưởng ban của em cũng đi?”

“Anh ấy có đi hay không đâu liên quan đến em.” Tô Tại Tại đang ăn, nên giọng nói có chút không rõ, “Dù sao em cũng không đi, em đã bảo
bọn họ đừng làm nữa.”

“…”

“Em nhất định phải ở bên anh.” Tô Tại Tại có lý chẳng sợ.

Trương Lục Nhượng trầm mặc một lúc, có chút buồn bực mở miệng.

“Xung quanh em sao lại có nhiều nam sinh tên ‘Nam’ như vậy.”

Tô Tại Tại nghiêm túc suy nghĩ một chút: “Không có mà.”

Nghe vậy, bong bóng chua trong lòng Trương Lục Nhượng lại dâng lên, đến nỗi khiến cho anh không còn giữ được bộ dáng thanh tâm quả dục của mình nữa.

Còn chưa chờ anh nói gì, Tô Tại Tại đã nói lại: “Chỉ có Nhượng.”

******

Sinh nhật những năm trước của Tô Tại Tại, Trương Lục Nhượng đều trực tiếp mua cho cô những thứ cô cần.

Nào là mua bánh gato, gửi một bao tiền lì xì, không nghĩ quá nhiều chiêu trò.

Thật ra, anh cũng không nghĩ ra được chiêu trò gì.

Nhưng lần này là sinh nhật lần thứ mười tám của Tô Tại Tại, Trương Lục Nhượng đã suy nghĩ rất nhiều.

Lên Internet tra, miễn cưỡng hỏi bạn cùng phòng, thỉnh thoảng giả vờ vô tình hỏi Tô Tại Tại.

Do dự hồi lâu, anh quyết định làm đủ mọi chiêu trò.

Tặng hoa tặng dây chuyền tặng mỹ phẩm hát tình ca…

Hai người không có nơi nào để đi, thuê phòng thì không thể nào, cho nên Trương Lục Nhượng đã đặt trước một phòng riêng nhỏ trong một quán cà phê gần trường.

Ngày hôm sau, Tô Tại Tại được Trương Lục Nhượng dẫn vào phòng riêng.

Cô nhìn thoáng qua chiếc bánh trên bàn, trên đó cắm mười mấy cây nến, xếp thành hình trái tim.

Bên cạnh có một bó hoa hồng đỏ, trên đó có một hộp quà tinh xảo.

Trên bàn còn để mấy hộp quà.

Phản ứng đầu tiên của Tô Tại Tại là: “Nhượng Nhượng, hình trái tim kia là anh cắm sao?”

Trương Lục Nhượng liếm môi, có hơi mất tự nhiên thừa nhận nói: “Ừ.”

Nghe được câu trả lời này, Tô Tại Tại ở bên cạnh đột nhiên im lặng.

Trương Lục Nhượng hoài nghi quay đầu lại.

Đúng lúc Tô Tại Tại đột ngột kéo cổ áo của anh, đặt lên môi anh một nụ hôn nồng nàn.

Sống mũi của hai người đụng nhau, lực hơi mạnh.

Trương Lục Nhượng bị đau nhíu mày, nhưng lại vô thức xoa xoa mũi của cô, trầm trọng nói: “Em làm sao vậy.”

Được đãi ngộ như vậy, khiến cho Tô Tại Tại rất vui.

Đồng thời, địa vị trong nháy mắt cũng cao lên, ngang ngược mở miệng nói: “Hôm nay là sinh nhật em, nếu anh không cho em muốn làm gì thì làm với anh thì em sẽ tức giận! Em phải dùng hành động nói cho anh biết, không phải chỉ có anh sẽ tức giận!”

“…”

Tô Tại Tại vừa nói vừa kéo Trương Lục Nhượng đến ngồi bên cạnh.

Cô mở một hộp quà trên bàn ra, nhất thời kinh sợ: “Có phải quá đắt rồi không…”

Trương Lục Nhượng lắc đầu: “Không bao nhiêu.”

“Em không cần anh mua cho em những thứ này…”

Trương Lục Nhượng ngắt lời cô: “Những thứ này đều là tiền anh kiếm được khi làm gia sư trong kỳ nghỉ hè.”

Nghe như vậy, Tô Tại Tại kinh ngạc nhìn anh.

“Sau này anh sẽ mua cho em nhiều hơn.” Anh rủ mắt xuống, thấp giọng nói.

Sau khi nói xong, Trương Lục Nhượng cầm bật lửa trên bàn lên, từ từ thắp nến trên bánh gato.

Trong căn phòng riêng yên tĩnh, chỉ có tiếng mở nắp bật lửa không ngừng vang lên.

Sh —— Sh ——

Sau khi hát bài hát chúc mừng sinh nhật xong, Trương Lục Nhượng lại mở miệng hát.

Giọng hát trầm ấm giàu từ tính vang vọng trong căn phòng riêng, âm cuối hơi lên cao, mang theo nét dịu dàng lưu luyến.

Là một bài hát được phát lặp lại gần đây của Tô Tại Tại.



“Bảo bối, bảo bối của anh

Dành cho em một chút ngọt ngào

Để đêm nay em có một giấc ngủ say nồng” [2]

[2] Bài hát Bảo bối của ca sĩ Trương Huyền, mọi người nghe bản nam hát để cho trí tưởng tượng bay cao bay xa nhé.



Tô Tại Tại là bảo bối của Trương Lục Nhượng.

Bảo vật vô giá trong tim.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện