Một ngày sau, phân cục Tân Hải đã mở cuộc họp báo, công bố tất cả thông tin trong vụ án của Chu Thi Vận.
Buổi chiều cùng ngày, Diêm Tử Long mở cuộc họp báo, công khai thừa nhận quan hệ mẹ con giữa mình và Chu Thi Vận, cũng công bố kết quả báo cáo xét nghiệm DNA.
Anh ta thừa nhận vì mình và mẹ đều là nghệ sĩ, trước kia không thừa nhận là vì lo lắng cho hình ảnh của mẹ sẽ tạo thành ảnh hưởng không tốt.
Bây giờ người thân qua đời, anh đã tiếp nhận mọi chuyện xử lý hậu sự cho mẹ.
Trong khoảng thời gian ngắn, dư luận sôi nổi lên.
Tin đồn trong hai năm qua là tin đồn ồn ào náo nhiệt nhất, không nghĩ đến sự thật là như vậy.
Mọi người đều biết Diêm Tử Long lớn lên trong viện phúc lợi, Chu Thi Vận sinh con khi còn trẻ, chắc là đã có một đoạn quá khứ đen tối.
Nhưng người cũng đã chết, không ai còn muốn đi truy cứu vấn đề đạo đức của cô ấy.
Bây giờ, vấn đề mọi người quan tâm là Diêm Tử Long có thể thừa kế bao nhiêu tiền từ tài sản của Chu Thi Vận, công ty điện ảnh dưới danh nghĩa của cô ấy và phòng làm việc cá nhân muốn xử lý như thế nào, Diêm Tử Long từ một tiểu thịt tươi đa tài đã trở thành một nhà đầu tư, nhà sản xuất trẻ tuổi nhất trong giới giải trí, mọi động thái của anh đều nhận được sự chú ý của mọi người.
Mà ngôi sao nóng bỏng tay này lại đang tránh ở trong phòng của Trung Tâm Giám Định Và Pháp Y Hải Đô, dáng vẻ cuộc sống không còn gì luyến tiếc.
“Vẫn là ở nơi này của cô là thanh tịnh nhất.”
Diêm Tử Long không để ý hình tượng nằm trên sô pha, đôi chân dài gác lên bàn trà, lười biếng ngáp dài.
Đây là văn phòng của Thẩm Lưu Bạch.
Sau sự việc lần trước, anh thường chạy đến đây, nghiễm nhiên xem nơi này như căn cứ bí mật để tránh né truyền thông.
Dường như anh ta rất thích tán gẫu với Thẩm Lưu Bạch.
Trên thực tế, phần lớn thời gian đều là anh ta nói,Thẩm Lưu Bạch bận làm việc, trên cơ bản không nhận được phản hồi.
Nhưng mà Diêm Tử Long cũng không để ý.
Anh chỉ cần một không gian để chia sẻ, đem những lời khó nói thoải mái nói ra hết, sau đó lấy lại tinh thần tiếp tục đi về phía trước.
“Bọn họ nói tôi thừa kế di sản trị giá cao, thật ra không có khoa trương như vậy.”
“Trước đó 90% tiền công ty đầu tư vào “Bà Chủ Hoa Khôi Của Tôi”, tuy rằng ratings không tệ nhưng số tiền này còn chưa được quyết toán, hiện tại công ty còn có thể hoạt động đã không tồi rồi.”
“Lúc mẹ tôi còn sống đang thảo luận một kịch bản, may là còn chưa đạt thành thỏa thuận ban đầu nên chưa ký hợp đồng, nếu không tiền vi phạm hợp đồng cũng là một con số không nhỏ.”
“Còn lại là tài sản trong hôn nhân, trước tiên tôi phải để cho tên khốn kia, nhất thời không thể động đến.”
“Tên khốn kia chắc sẽ bị phán án tử hình, khi hắn đi thi hành án tôi có thể đi xem không, tôi muốn tận mắt thấy hắn gặp báo ứng…Báo thù thay cho mẹ tôi!”
“À, đúng rồi, gần đây, tôi có viết một bài hát, tôi cảm thấy khá hay, hát cô nghe nha…”
Diêm Tử Long vừa nói, vừa lén quan sát phản ứng của Thẩm Lưu Bạch.
Anh phải thừa nhận, vị pháp y lạnh lùng này thật xinh đẹp.
Làn da trắng nõn, mềm mại, các đường nét trên khuôn mặt tinh xảo, xinh đẹp, ngay cả khuôn mặt vô cảm cũng khiến người ta cảm thấy thư thái, vui vẻ.
Cô có một đôi mắt đen trắng rõ ràng, giống như mặt hồ lạnh nhất phương bắc, sâu thẳm, yên bình và tĩnh lặng.
Cô vẫn luôn rất an tĩnh.
Mỗi lần anh nhìn thấy cô, cô luôn bận rộn với công việc của mình, thậm chí còn không thèm nhìn anh, cô cũng chưa từng để ý đến một người đàn ông đẹp trai tuấn tú đang đứng bên cạnh mình.
Anh không rõ anh có cảm giác gì với cô, chỉ cảm thấy ở bên cạnh cô rất an tĩnh, sự nóng nảy trong lòng dần giảm đi.
Cho dù cô chưa từng đáp trả.
Trước đây, anh vẫn luôn cho rằng người mình thích là đồng đội cùng ra mắt với mình!
“Này, Tiểu Bạch, tối nay cô…”
Cận Hải Dương mới vừa đi đến cửa văn phòng, thấy được dáng vẻ không chút hình tượng nào của Diêm Tử Long, nét mặt đang tươi cười liền xụ mặt xuống.
“Cậu ở đây làm gì?”
Diêm Tử Long nhìn anh khinh thường.
“Tôi tới gặp bạn, đại cảnh sát Cận, tôi không phải người bị hiềm nghi, việc này mà anh cũng quản à?”
Cận Hải Dương bật cười trước thái độ kiêu ngạo của cậu ta.
Anh ta cũng không quan tâm Diêm Tử Long, ánh mắt chăm chú nhìn Thẩm Lưu Bạch.
“Tiểu Bạch, cô nói một chút với bảo vệ trung tâm đi, sao mà loại người nào cũng có thể cho vào vậy, việc này không phải sẽ ảnh hưởng đến công việc thường ngày sao!”
“Gọi ai là loại người nào vậy chú, tôi là bạn của cô ấy!”
Diêm Tử Long từ trên sô pha đứng lên, nâng cằm khinh thường nhìn người đàn ông đối diện.
Chỉ là, chiều cao của cậu ấy thực sự không thể so với đội trưởng Cận, cổ muốn gãy nhưng cũng chỉ có thể nhìn thấy cằm đối phương.
“Bạn sao? Bạn gì?”
Cận Hải Dương liếc anh ta với nụ cười có như không, cho thấy anh không tin vào loại quan hệ trèo cao này.
“Cùng học chung trường trung học…nhưng mà tôi hơn anh ta 8 khóa.”
Thẩm Lưu Bạch chậm rãi nói.
Nghe nói như vậy, Cận Hải Dương không nhịn được bật cười.
“Được rồi, bạn nhỏ, thế giới của người lớn cậu đừng theo làm phiền.”
“Tốt nhất cậu nên trở về ca hát nhảy múa, lừa gạt tình cảm mấy cô gái nhỏ đi, thừa dịp cậu có chút danh tiếng đi kiếm chút tiền đi, tóm lại cái gì nên làm thì làm, đừng gây rắc rồi cho đất nước.”
Diêm Tử Long bị giọng điệu dạy dỗ con nít làm cho tức giận.
Anh định mỉa mai lại thì điện thoại di động bỗng vang lên.
Là người đại diện, Trương Đạt.
gọi anh đi tham dự lễ tưởng niệm Chu Thi Vận.
Diêm Tử Long xách ba lô lên, đội nón, đeo kính và khẩu trang vào, nhanh chóng cải trang chính mình.
“Tối thứ tư tuần sau có buổi họp bạn trường trung học, cô nhất định phải đi nha, đến lúc đó tôi lái xe đến đón cô, như vậy nha!”
Anh ta để lại một câu rồi vội vã đi ra ngoài.
“Cái gì đây?”
Cận Hải Dương đi đến bàn