Edit+Beta: Thi
Wattpad: NhaThi1789
Pháo hoa bắn xong rồi, Tự Bảo cũng không đi.
Đôi tay nhỏ ôm lấy đùi Phó Tinh Trình, giống như có chút cáu kỉnh, miệng ồn ào muốn xem: “Chú nhỏ,
ô ô ô…… Tự Bảo muốn xem pháo hoa.” Khương Từ ở bên cạnh: “……”
Da mặt con trai càng lớn càng dày, bây giờ lại còn không ngừng quấn lấy Phó Tinh Trình nháo muốn
xem.
Đôi tay to của Phó Tinh Trình trực tiếp bế cậu nhóc lên như xách một con thỏ, nhanh chóng đưa cậu
lên xe tìm xem còn sót cái pháo hoa nào không.
Hiện tại việc mua bán pháo hoa và bắn pháo hoa đều
bị cấm, cũng không biết Phó Tinh Trình lấy từ đâu.
Tự Bảo muốn xem, mấy chị họ nhỏ trong biệt thự cũng háo hức chạy ra, đồng thanh ngọt ngào gọi chú
nhỏ.
Rất nhanh cảnh pháo hoa nở rộ trên bầu trời đêm đen kịt, Khương Từ đứng trên bậc thang, ánh mắt ôn
nhu nhìn chăm chú bọn trẻ đang hưng phấn thét chói tai trong sân.
Cô mỉm cười, một cơn gió đêm ập
đến, đột nhiên từ phía sau cô bị một cánh tay mạnh mẽ ôm lấy eo.
Biết là ai, Khương Từ cũng không giãy giụa.
“Đẹp không?” Giọng nói từ tính dễ nghe vang lên bên tai.
Cô khẽ quay đầu lại nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của Phó Thời Lễ, anh cúi đầu cố ý dùng hàm dưới cọ xát
khuôn mặt trắng nõn của cô, xung quanh mang theo mùi thuốc lá nhàn nhạt và mùi rượu lại không hề
khó ngửi.
Khương Từ thoải mái rúc mình trong vòng tay ấm áp của anh, ngón tay mảnh khảnh nắm chặt cổ tay
người đàn ông, độ ấm da thịt kề sát nhau, lồng ngực ấm áp, trong mắt hiện lên vẻ vui mừng khó có
thể che giấu: “Anh đương nhiên rất đẹp.”
Phó Thời Lễ cười nhẹ, mũi cọ lên tóc cô: “Miệng ngọt như vậy?” “Là do thích anh mà thôi.” Khương Từ
híp mắt cười.
Tính cô chính là như vậy, nhìn ra tâm ý của mình sẽ không ngượng ngùng cái gì.
Phó Thời Lễ đã quen với việc tiếp thu lời tỏ tình bất ngờ của cô, cánh tay chậm rãi ôm lấy cơ thể
mềm mại của cô vào ngực, cúi đầu thì thầm bên tai cô: “Phó phu nhân, năm mới vui vẻ.”
Khương Từ cảm thấy lỗ tai của mình nóng lên, lại cảm thấy ngón tay mình đang bị anh nắm lấy.
Khi cúi đầu nhìn xuống thì thấy Phó Thời Lễ thần sắc ôn nhu đeo một chiếc nhẫn vào ngón tay cô, ánh
sáng của viên ngọc bích trong bóng đêm rất đẹp khiến cô hơi sửng sốt.
“Ngọc bích Sao còn được gọi là viên đá Định mệnh, nó có thể phù hộ em bình an.” Giọng điệu trầm
thấp của anh cực kỳ chậm rãi, sau khi đeo chiếc nhẫn vào, anh dùng bàn tay to của mình nắm lấy tay
cô, nhìn kỹ.
Ngón tay Khương Từ vừa thon dài vừa trắng nõn, dù đeo cái gì cũng rất đẹp.
Cô không ngờ Phó Thời Lễ còn chuẩn bị một món quà năm mới cho mình, đôi mắt khẽ chớp, có chút ẩm
ướt: “Anh đặt thứ này từ bao giờ?”
“Nửa năm trước.” Anh nói: “Khi tham gia đấu giá bên nước ngoài anh nhìn thấy viên ngọc bích này
luôn cảm thấy rất hợp với em.”
Cảm thấy rất hợp, liền chi hàng trăm triệu để lấy về tặng cho vợ một bất ngờ.
Khương Từ lại nhẹ giọng hỏi: “Toàn thế giới chỉ có duy nhất một cái sao?” Phó Thời Lễ cúi đầu, dùng
cằm xoa gương mặt cô nói: “Ừ, chỉ có cái này.” “Chồng em cũng vậy.” Khương Từ nhân lúc bọn trẻ còn
đang xem pháo hoa không để ý nên cô chủ động xoay người vòng tay ôm lấy cổ người đàn ông.
Làn gió
đêm thổi bay tóc cô, khuôn mặt nhỏ nhắn càng thêm xinh đẹp, đôi môi đỏ mọng nở nụ cười: “Toàn thế
giới chỉ có duy nhất một người.”
Phó Thời Lễ được phản chiếu rõ ràng trong đôi mắt trong veo của cô, chỉ mình anh.
Đồng hành là lời tỏ tình dài nhất, trong mắt Khương Từ cũng là thứ lãng mạn nhất.
Kết hôn 5 năm,
cùng nhau sinh được một đứa con, không thể nói cô yêu Phó Thời Lễ bao nhiêu, chỉ biết sự tồn tại
của anh đã thâm nhập vào xương tủy của cô.
Nếu một ngày nào đó hai người tách ra, Khương Từ chắc chắn sẽ như bị rút gân rút cốt, đau đớn vô
cùng.
Cô chủ động ôm Phó Thời Lễ, đôi mắt tràn đầy tình yêu, không biết anh cố ý hay vô tình môi mỏng cọ
qua cọ lại trên trán cô, dọc theo đường đi, hơi thở ấm áp lướt qua đôi môi đỏ mọng, khi định hôn
cô, đột nhiên ở đó cách đó không xa vang lên một tiếng pháo nổ lớn.
Khương Từ giật mình quay lại nhìn.
Tự Bảo ném một cái pháo hoa về phía cô, nhảy nhót cười, ngón tay nhỏ còn đặt lên mặt mình, làm mặt
quỷ với ba mẹ: “Xấu hổ xấu hổ.”
Cảnh hai vợ chồng thân mật bị con trai bắt gặp, Khương Từ đẩy Phó Thời Lễ đang ôm mình ra, đứng
trên bậc thang, thẹn quá hóa giận nói: “Ai cho con dùng pháo hoa ném ba mẹ, đêm giao thừa chơi với
lửa, con xong rồi Phó Mộ Trì, đêm nay con nhất định sẽ đái dầm.”
Đêm khuya đen nhánh, tiếng vui cười của những đứa trẻ đặc biệt ầm ĩ mới không nghe mẹ nói.
Tự Bảo cầm lấy bật lửa đốt pháo, chơi đến điên luôn.
Cánh tay Phó Thời Lễ ôm eo cô, hơi dùng sức kéo cô về lồng ngực một lần nữa, sau đó giọng nói trầm
thấp đến gần: “Đừng chêu thằng bé.”
Trước khi giọng nói vang lên, anh đã cúi đầu hôn xuống đôi môi đỏ mọng của Khương Từ.
*
Đêm giao thừa nhà nào cũng treo đèn lồng đỏ, đèn đuốc sáng trưng rất vui mừng.
Đường phố lá bay theo gió, trong thời tiết rét lạnh này, bóng người đàn ông đứng dưới ngọn đèn
đường trong bóng đêm, không có ai đi ngang qua, thỉnh thoảng có vài tiếng mèo hoang kêu vang lên,
hoàn toàn không phù hợp với không khí đêm 30 Tết.
Anh rũ mày, cúi cổ châm điếu thuốc, bật lửa bật một hồi mới châm được thuốc.
Môi mỏng ngậm điếu
thuốc hít vào, ánh lửa nhanh chóng cháy thành tàn thuốc, trong giây lát liền biến thành tro.
Cách
hút thuốc thô bạo như vậy khiến cổ họng người đàn ông ho khan.
Ánh sáng chói lọi của đèn đường chiếu vào khuôn mặt tuấn tú của anh, nắm tay để trước đôi môi mỏng
ho khan, đôi mắt đỏ ngầu mở ra, đường sống lưng dưới lớp áo sơmi hơi cong.
Cứ như vậy đứng ở ven
đường hút hết nửa bao thuốc lá, trên đôi giày da phía dưới đều là tàn thuốc và đầu mẩu thuốc lá.
Một bàn tay to nắm điện thoại, màn hình hơi sáng lên.
Anh cúi đầu nhìn xuống, thấy một tin nhắn chưa đọc từ WeChat.
Sau khi nhấn vào thì giọng nói dịu
dàng, mềm mại của con gái truyền đến: ”Ba, Ý Kiều rất nhớ ba, chúc mừng năm mới”
Phó Đình Ngạn nghe hết giọng nói dịu dàng của con gái mình, đôi môi mỏng nói một câu trả lời nhưng
chưa kịp nói xong anh đã nhận ra giọng nói của mình vì hút thuốc nên khàn đặc liền kịp thời xóa đi.
Anh đứng ngoài sân biệt thự Kiều gia lại không bước vào.
Thay vào đó anh đánh mấy chữ trả lời con
gái.
Phó Ý Kiều ngay sau đó gửi một tin nhắn khác, trong ngữ khí