Sáng hôm sau.
------oOo------
Nguồn: EbookTruyen.Net
Chương 35: Cô vợ nhỏ
Ánh mặt trời xuyên qua khe hở rèm cửa chiếu vào cơ thể Khương Từ, mang theo hơi ấm nhàn nhạt.
Đôi mắt nhắm nghiền rung động, giây tiếp theo, cô từ trong mộng tỉnh lại.
Trước khi ý thức hoàn toàn tỉnh táo cô đã vươn bàn tay trắng nõn sờ chiếc điện thoại đang đặt cạnh gối.
Thời gian hiển thị trên màn hình, 7h50!
Khương Từ dùng đầu ngón tay xoa xoa mũi thanh tú, cảm thấy thân thể quấn trong chăn đã không còn oi bức, cơn sốt nhẹ đã giảm, xem ra trà gừng cô cố gắng uống hết tối hôm qua có tác dụng, cả người cảm thấy tốt hơn nhiều.
Cô nhấn vào tin nhắn chưa đọc, phát hiện lúc 7h20 Phó Thời Lễ gửi một tin nhắn.
Khương Từ không kinh ngạc lắm, nhưng không tránh khỏi có chút căng thẳng, nín thở, trong lòng chờ đợi điều gì đó.
Sau khi đọc xong nội dung, đôi mắt đẹp liền sáng lên.
Cô nhanh chóng gọi cho anh, lại nhấc chăn lên xuống giường, chạy về phía cửa sổ.
Đô đô hai tiếng mới kết nối được.
Khi cô nhìn thấy một thân ảnh đĩnh bạt đang đứng trên bãi cỏ xanh lục bên ngoài thì giọng nói trầm thấp từ tính của người đàn ông cũng truyền đến tai cô từ điện thoại: “Đỡ ốm chưa?”
Khương Từ đã khôi phục nhiệt độ cơ thể bình thường, ừ một tiếng: “Đã tốt hơn nhiều.”
Ngoài cửa sổ, Phó Thời Lễ ngẩng đầu nhìn, xuyên qua cửa sổ pha lê đã thấy cô đang đứng bên trong, trên khuôn mặt tuấn mỹ nở một nụ cười nhàn nhạt đẹp như tranh vẽ: “Em đi dép chưa?”
Khương Từ bước chân trần xuống sàn nhà, ngón chân vô ý thức rụt lại, ngoài miệng vẫn nói: “Có đeo rồi.”
Cảm lạnh mãi mới tốt hơn tí bây giờ cô lại không đeo dép khẳng định sẽ bị nói.
Về điểm này, cô vẫn ý thức được.
Dưới ánh mặt trời đuôi lông mày của Phó Thời Lễ phá lệ đẹp, ánh mắt như cũ vẫn nhìn chăm chú vào bóng dáng nhỏ của cô thấp thoáng qua rèm cửa, giọng nói trầm thấp đầy từ tính truyền đến: “Đồ lừa đảo.”
Khương Từ bẩm sinh mặt đã dễ đỏ, lại bị người đàn ông này nói là đồ lừa đảo, trong nháy mắt khiến đáy lòng cô có một loại cảm xúc không tên.
Một chút nói dối cũng không nói được, Phó Thời Lễ đã sớm nhìn ra.
Cô mím môi, có chút khô khốc: “Anh đứng ngoài một mình, không sợ em ngủ đến trưa à?”
Tính từ khi nhận được tin nhắn trên điện thoại thì anh đã ở bên ngoài chờ được nửa tiếng rồi.
Khương Từ phát hiện anh thật sự biết cách nắm giữ trái tim phụ nữ, không cần mua bằng tiền tài, mà dựa vào mị lực nam tính trên người anh.
Phó Thời Lễ nghe ra ý tứ trong lời nói của cô, môi mỏng nhấp ra ý cười: “Anh đang đợi mẹ em rời giường.”
“……” Khương Từ.
Người đàn ông đẹp trai nói tiếp câu thứ hai: “Đeo giày vào đi xuống lầu, mang theo đồ vật tối qua anh để lại.”
Điện thoại đã cúp.
Khương Từ sững sờ trước cửa sổ, nhìn dáng vẻ ưu nhã của Phó Thời Lễ, một tay đút túi quần, bình tĩnh đi vào cửa biệt thự.
Ngón tay cô nắm chặt di động, cũng không biết là lòng bàn tay nóng hay ngực nóng.
Đồ vật để lại?
Khương Từ bất giác quay đầu lại, đôi mắt nhìn về phía sổ hộ khẩu trên tủ đầu giường.
Tư thế của người đàn ông này rõ ràng anh muốn cùng Từ phu nhân nhà cô cầu thân!
Để tay lên ngực tự hỏi, bị Phó Thời Lễ lôi vào chuyện này, bây giờ nói cô không sợ là không có khả năng.
Nhưng quá nhanh cô không kịp chuẩn bị, dẫn tới chậm chạp không xuống lầu.
Khương Từ đi đến mép giường ngồi xuống, mở to mắt nhìn cuốn sổ hộ khẩu trước mặt.
—–
Hai mươi phút sau.
Không khí trong nhà ăn dưới lầu rất hài hòa, tâm trạng Từ phu nhân hôm nay rất vui vẻ, mặc một chiếc váy trắng thêu hoa trước ngực trang nhã ngồi trên ghế, khí chất cao quý, trang điểm tao nhã.
Bà đang cùng Phó Thời Lễ nói chuyện, bầu không khí rất hòa hợp, hàng lông mày thanh tú đều giãn ra.
Khương Từ chậm rì rì xuống lầu, điều đầu tiên cô nhìn thấy chính là một màn này.
Tống Y Thần đã đi làm, trong nhà chỉ có Từ Uyển Nghi với Phó Thời Lễ nói chuyện, người làm đều đang bận rộn trong phòng bếp.
Cô xuất hiện, thu hút tầm mắt hai người trên bàn ăn.
Đầu ngón tay Khương Từ căng thẳng, ra vẻ bình tĩnh đi đến “Mẹ.” Cô gọi Từ Uyển Nghi, không còn xấu hổ nhìn Phó Thời Lễ.
Sau đó cúi đầu muốn ngồi xuống.
Từ Uyển Nghi liếc mắt, nói: “Người ngồi cạnh mẹ, con không nhìn thấy?” “……” Khương Từ.
Mới ăn sáng chút đã thay đổi, cô cảm thấy mình thực sự không phải con ruột Từ phu nhân.
Từ Uyển Nghi rất vừa lòng với con rể nhưng lại không vừa lòng với con gái.
Truyện được đăng tải ở tài khoản wattpad “NhaThi1789”, wordpress “thithinguyen1789” và group FB “ Sweet Candies ”.
Những web khác đều là ăn cắp!!!!
Bà nhìn Khương Từ, cũng không nói gì.
Khương Từ thầm xấu hổ lại buồn bực, đành phải cắn răng ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt trầm tĩnh của Phó Thời Lễ, đôi môi đỏ mỉm cười coi như chào hỏi.
Trước mặt mẹ vợ, Phó Thời Lễ không dám làm bất kỳ động tác thân mật nào với cô, đáy mắt anh mơ hồ thấy được ý cười.
Bàn tay thon dài của anh chủ động kéo ghế cho cô, giọng anh dễ nghe vang lên: “Anh lấy cho em một chén cháo, được không?”
Giọng điệu như đang dỗ một đứa nhỏ, đáy lòng Khương Từ thầm than thở, ngoài miệng dù lưỡng lự quyền uy của Từ phu nhân nhưng vẫn vui vẻ nói: “Được.”
Phó Thời Lễ lấy chén cháo cho cô, còn thử độ ấm.
Có người bên cạnh nhìn, khuôn mặt Khương Từ nhanh chóng đỏ bừng, cô còn không quen có người chăm sóc như vậy.
Từ lúc còn nhỏ, Từ Uyển Nghi giáo dục cô tuân theo mệnh lệnh của trưởng bối, chuyện của mình tự bản thân mình hoàn thành.
Nhận thức trong xương tủy của Khương Từ chậm rãi bị mài mòn, cũng không biết phải ứng phó như thế nào.
Cô đành phải cúi đầu ăn cháo, không nói được câu nào.
Phó Thời Lễ lại tiếp tục nói chuyện, chủ động nhắc tới chuyện lãnh chứng với Từ Uyển Nghi, chỉ từ vài ba câu là có thể nghe ra trước đó hai người đã thương lượng trước chuyện hôn sự: “Dì Từ, hôm nay con định đưa Khương Từ đến bệnh viện kiểm tra thân thể một chút, sau đó sẽ đến Cục Dân Chính lãnh chứng, chờ cảm lạnh của cô ấy hoàn toàn bình phục, hai gia đình chúng ta tìm thời gian cùng nhau ăn cơm.”
Từ Uyển Nghi hài lòng với an bài của anh, ngữ điệu ấm áp, dặn dò nói: “Thai phụ bị sốt đối với đứa nhỏ trong bụng cũng không tốt.
Các con đều đã trưởng thành, chú ý đến bản thân thật tốt.”
Phó Thời Lễ bình tĩnh: “Dì Từ nói chính là…”
Khương Từ nhìn thần sắc rất hài lòng của mẹ mình, lặng lẽ cho người đàn ông bên cạnh một ánh mắt, ý tứ ghét bỏ: