Beta: VitquayBeijing
———
Không quá vài phút sau, Phó Thời Lễ nghe xong điện thoại đã trở lại.
Một thân âu phục màu xám bạc cao cấp, sơ mi trắng rất sạch sẽ, làm nền cho thân hình cao lớn của anh xuất hiện ở cửa phòng.
Mọi người quanh bàn đều nhìn vào xấp bài trên tay, ai cũng không rảnh quan tâm chuyện khác.
Phó Thời Lễ híp mắt, ung dung nhìn cô gái ngồi trên vị trí của anh đang luống cuống nhìn xấp bài.
Khương Từ chăm chú nhìn những lá bài trên tay, nghĩ thầm không muốn thua lần nữa, không chú ý đến người xung quanh.
Thỉnh thoảng, cô khẽ thì thầm thảo luận với Đường Hàm Hàm cách ra bài.
“Chị, ra 2 cơ(*) này!”
(*) cơ: 1 trong 4 quân bài gồm dô, cơ, bích , tép; cơ là quân hình trái tim màu đỏ.
Đường Hàm Hàm cắn kẹo que, ở bên cạnh chỉ chiêu.
Khương Từ nghe cô, cúi xuống đầu nói: “Ra cái này được không?” “Có thể có thể!”
Ngồi ở đối diện là một người đàn ông đang bắt chéo hai chân, mắt nhìn tới Phó Thời Lễ đứng đằng sau Khương Từ, thấy anh ta một tay đút túi quần, để lộ chiếc đồng hồ nam xa xỉ, tầm mắt nhìn chằm chằm mái tóc đen và chiếc cổ trắng nõn của người phụ nữ đối diện.
Người đàn ông đó sờ sờ cằm, nổi lên ý xấu, cố ý nói: “Hôm nay may mắn như vậy thế nào vẫn luôn thắng cô, ván này lại thắng, Khương tiểu thư có thể cho tôi phương thức liên hệ không?”
Khương Từ giương mắt nhìn anh ta, mấy vị ngồi ở đây thân phận là cái gì cô cũng không rõ ràng lắm, mà Đường Hàm Hàm cũng không cố tình giới thiệu ai với cô, chỉ luôn không quên nhắc tới người anh họ của cô.
Cô nhìn người đàn ông này mặt mày ngả ngớn, lập tức, có vài phần do dự.
Chờ khi vừa muốn nói chuyện, kết quả Đường Hàm Hàm giành trước một bước, bảo vệ cô, nói: “Kia không thành vấn đề, thua liền thua, anh họ tôi rất giàu.”
Ngón tay đang cầm bài của Khương Từ hơi khẩn trương, đôi mắt đen nhánh nhìn cô gái bên cạnh.
Sau vài vòng chơi, trong khoảng thời gian ngắn liền không ngừng nghe Đường Hàm Hàm nói về anh họ siêu giàu chưa lộ diện của cô bé.
Điều này làm Khương Từ không khỏi tưởng tượng đến người đàn ông trung niên giàu có, phúc hậu với cái bụng phệ, giỏi đầu tư và không thiếu tiền.
Cô mở miệng, hỏi nhỏ: “Anh họ của em đâu?”
Đường Hàm Hàm thấy cô cảm thấy hứng thú, trong lòng vui vẻ.
Cũng không hổ cô soạn thoại cả đêm, vừa muốn nói: “Ở……” “Ra con này.”
Sau đầu vai Khương Từ xuất hiện một đôi tay thon dài, sạch sẽ vươn ra rút lấy một lá bài trên tay cô.
Sau đó, trực tiếp ném lên bàn.
Cô sững sờ một lúc, phía sau lưng mang đến cảm giác áp bách khiến cả
người cô cứng ngắc ngồi trên ghế, ngẩng đầu lên, bất ngờ nhìn thấy người đàn ông vừa xuất hiện trong phòng.
Khuôn mặt tuấn mỹ đó, Khương Từ chưa bao giờ quên.
Đường Hàm Hàm trợn tròn mắt, kêu lên: “Anh họ!”
Phó Thời Lễ tùy ý kéo một chiếc ghế dựa ngồi, cầm lên một bao thuốc trên bàn lấy ra một điếu kẹp ở môi mỏng, không có châm lửa, ánh mắt anh cũng không nhìn Khương Từ.
Bất chấp thái độ thờ ơ này, cũng có người chêu ghẹo nói: “Phó Tổng a, em họ của anh ngày thường không tùy tiện vậy đâu.”
Ngón trỏ của Phó Thời Lễ kẹp điếu thuốc, đối với những gì họ nói ngoảnh mặt làm ngơ.
Khương Từ lại hận không thể cắn lưỡi, sớm biết là anh, cô liền không hỏi.
Cô ngồi cạnh Phó Thời Lễ, trong lòng liền có một cảm giác không thể giải thích được, lúng túng đứng dậy, tính toán đi ra.
Mới vừa đứng lên, người đàn ông bên cạnh nhắm chính xác.
Ánh mắt không nhìn đến cô nhưng bàn tay thon dài, to lớn đã vươn ra đằng sau lưng cô, dùng lực ấn cô trở về.
“Ngồi đây.”
Khương Từ mặc một chiếc váy dạ hội lộ xương bướm, làn da mịn màng, trắng nõn cứ như vậy bị bàn tay anh tiếp xúc đến, khó tránh khỏi sẽ có cảm giác không thỏa mái, hơn nữa, tay anh còn không có dời đi.
Yết hầu Phó Thời Lễ có chút khó chịu, giọng anh khàn khàn.
Cô chịu đựng lỗ tai nóng lên, muốn tránh đi nhiệt độ nóng bỏng.
Điều này làm cho ánh mắt thâm thúy của Phó Thời Lễ liếc qua, dừng lại ở biểu cảm không tự nhiên của cô, vài giây lại rời đi.
Những ngón tay thon dài của anh nhẹ nhéo nhéo eo mềm mại của cô, tự nhiên sai sử, thúc giục cô làm quen với hoàn cảnh hai người: “Xáo bài.”
“……” Khương Từ!
Eo cô mềm nhũn, những ngón tay nắm lấy cạnh bàn.
Lúc này, Đường Hàm Hàm đã sớm chạy không còn thân ảnh.
Khương Từ nghĩ ở đây có không ít người cũng không tốt để phản kháng, chỉ có thể liếc mắt nhìn anh, ngoan ngoãn duỗi tay cầm lấy xấp bài trên bàn mà xáo.
Trên bàn chơi bài, không khí lại khôi phục náo nhiệt.
Khi Phó Thời Lễ tới, vài người đang ngồi xung quanh liền định bắt chuyện với anh, nhưng anh lại không quan tâm đến, hứng thú của anh không phải nhiều, anh một chút cũng không có lệ để ý, thân hình lười biếng dựa vào ghế ngồi, tầm mắt ngẫu nhiên thỉnh thoảng rơi trên người cô.
Bầu không khí ái muội khiến mọi người hít thở không thông.
Khương Từ càng ngồi càng không tự nhiên, cô rất muốn bỏ cái bàn tay đang chậm rãi di chuyển sau lưng cô ra.
Người đàn ông này, bề ngoài nghiêm trang văn nhã, lại dùng ngón tay thon dài động tác thuần thục vô cùng xoa xoa vòng eo cô.
Cô không khỏi nghĩ đến, đổi lại là một người phụ nữ khác ngồi bên cạnh anh đều sẽ bị chiếm tiện nghi như vậy sao?
Nhìn từ một góc độ khác, một người đàn ông tự phụ như Phó Thời Lễ, lại có nhiều phụ nữ hận không thể đem thân trao cho anh ta, còn anh ta thì sao?
Lại là như thế này đối đãi với phụ nữ ……
Khương Từ trong đầu hỗn loạn, không cùng Phó Thời Lễ nói một lời nào, nhưng suy nghĩ lại bị anh ta chiếm cứ.
Chờ thật vất vả đến lúc anh ta ra lá bài cuối cùng như trút được gánh nặng, thở phào nhẹ nhõm.
Cô đứng dậy, chuẩn bị rời đi.
Phó Thời Lễ cầm lấy chìa khóa xe, nâng mí mắt nhìn cô, ánh mắt phá lệ sáng hơn, môi mỏng trực tiếp nói: “Ăn bữa khuya cùng tôi!”
Những lời này nói ra, đã thu hút sự chú ý của nhiều người.
Gì vậy?
Có người trực tiếp giữ thái độ xem kịch vui, nhìn Phó đại thiếu gia – người vẫn luôn không có phụ nữ bên cạnh, đêm nay lại phá lệ mở miệng nói chuyện với một người phụ nữ?
Khương Từ cũng sửng sốt, nhất thời không mở miệng nói chuyện.
Cô không quên lần trước bị anh cúp điện thoại mà không nói lời nào,
nguyên tưởng Phó Thời Lễ bị cô cự tuyệt một lần liền thẹn quá hóa giận.
Bây giờ, lại tâm tình bất định định cùng cô chơi cái gì?
Phó Thời Lễ bị ánh mắt mọi người vây quanh, bước ra khỏi phòng, cũng không cho cô có cơ hội suy nghĩ.
Khương Từ đứng tại chỗ một lúc, nghĩ đến đêm nay không tìm thấy nhà đầu tư, còn bị chiếm tiện nghi, ở thắt lưng còn lưu lại độ