Cố Chấp Đại Lão Vừa Sủng Vừa Liêu

Nên đọc "Chicken Soup for the Soul"(*) nhiều hơn


trước sau

Editor: Kiều Tiếu

(*): Nguyên văn là "Tâm linh canh gà: người mình có người dịch không sát nghĩa nhưng đọc rất êm tai là "Một món súp kỳ diệu cho tâm hồn", thô hơn chút thì là "Súp gà cho tâm hồn". Đây là một quyển sách tập hợp khá nhiều triết lý sống được thể hiện qua các câu chuyện nhỏ trong sách. Bên nước ngoài nó có ý nghĩa hệt như "Hạt giống tâm hồn" ở nước mình vậy. (giải thích theo vốn hiểu biết hạn hẹp của mình).

Cứ như vậy, Ninh Đào bị lừa dối đến một công ty khác ký hợp đồng.

So sánh với bản hợp đồng 30 vạn trước đó, thù lao của hợp đồng mới này có ít hơn một chút, quay 7 ngày được nhận 2 vạn nhân dân tệ.

Nam Tinh dẫn Ninh Đào rời khỏi tầng lầu dành riêng của công ty điện ảnh kia, đi xuống tầng trệt.

Ngay lúc sắp rời khỏi tòa nhà, vừa vặn nhìn thấy một bản tin khẩn cấp trên TV.

"Tiếp theo đây là một bản tin khẩn, trong quá trình chuyển ngục có một phần tử khủng bố đến từ nước ngoài có ý đồ vượt ngục chạy trốn, bị đánh gục ngay tại chỗ. Dưới đây là hình ảnh ghi lại hiện trường lúc ấy."

Trong lúc vô tình Nam Tinh nhìn lướt qua, liếc mắt một cái đã bị hình xăm chim ưng mắt xanh lá trên cổ tay của gã đàn ông kia thu hút.

Bước chân dừng lại.

Hình ảnh phát lại, gã đàn ông này phá tan từng tầng bao vây của cảnh sát, ý đồ muốn nhảy từ trên xe xuống để chạy trốn.

Đôi mắt của hắn ta đăm đăm nhìn vào một chỗ, như thể nhìn thấy được đồng bọn của mình.

Lúc gã đàn ông này sắp chết, còn kiên định nhìn vào màn ảnh, nghẹn ngào hô to một câu.

"Sẽ có người báo thù cho tao."

Nói xong, ngã xuống vũng máu.

Mí mắt của Nam Tinh rũ xuống.

Báo thù? 

Muốn hướng về ai để báo thù?

Miêu Vũ? Tống Cảnh Hiên? Hay là Quyền Tự?

Đang nghĩ ngợi, phía sau cô vang lên tiếng trò chuyện.

Tửu Từ cùng với người đại diện của hắn vừa vặn đi ngang qua.

Người đại diện thở dài một tiếng.

"Tửu Từ, qua hôm nay hiệp ước của em liền hết kỳ hạn, về sau, trời cao đường xa không hẹn ngày gặp lại."

Ninh Đào bắt lấy tay Nam Tinh, khe khẽ run rẩy, bộ dáng có phần kích động.

"Nam Tinh, Nam Tinh, là Tửu Từ của Vũ Trụ Thiếu Niên Đoàn a, cậu ấy cũng tới đây."

Nam Tinh quay đầu nhìn lại.

Tửu Từ đang mặc một bộ quần áo màu trắng, cười cười gật đầu.

"Ừm."

Nam Tinh nhìn hai người kia, vừa vặn đều quen biết.

Người đại diện này vẫn là người đại diện của Nam Vũ trước khi Nam Vũ rời khỏi công ty kia, tên là Trương Dã.

Trương Dã nhìn Tửu Từ, muốn nói lại thôi.

"Cậu, aiz, thôi vậy. Hết thảy hành trình của cậu đều nghe theo lệnh công ty, trước kia cậu không nền thành thật như vậy."

Tửu Từ trầm mặc, không nói gì.

Nói xong lời này, Trương Dã cũng thấy được Nam Tinh, ngay lập tức hai mắt sáng ngời, tiến lại gần nói lời khách sáo.

"Nam Tinh, sao cô lại tới đây? Tới để đóng phim à? Hay ký hợp đồng với công ty?"

Trong lời nói còn mang theo ý thử.

Nam Tinh gật đầu,

"Ừm."

Vừa đồng ý xong, trong mắt Trương Dã hiện lên thần sắc đáng tiếc, quả nhiên vẫn chậm một bước.

Người như Nam Tinh nếu lang bạt trong giới giải trí, sớm muộn gì cũng đỏ tía, hạt giống tốt như vậy mà lại bị người khác đào trước mất rồi, đáng tiếc.

Nam Tinh nhìn về phía Tửu Từ.

"Hợp đồng của cậu đến kỳ?"

Tửu Từ cười cười gật đầu,

"Chị Nam Tinh."

Rất có lễ phép, lời nói cử chỉ tạo cho người khác cảm giác cực kỳ thoải mái.

Tửu Từ.

Trong《 Tiểu kiều thê chớ chọc hỏa 》 có xuất hiện người này.

Sự nghiệp cực kỳ nhấp nhô, sau khi một mình rời khỏi nam đoàn, giải ước với công ty, lại ký với một công ty khác, hợp đồng này vừa ký chính là mười lăm năm.

Mới đầu, đãi ngộ cũng không tệ lắm, chỉ là sau đó không biết đã xảy ra chuyện gì, bị công ty tuyết tàng. (KT: tuyết tàng được hiểu gần như phong sát).

Đến năm hắn 33 tuổi, hủy hợp đồng với công ty kia, 35 tuổi biểu diễn một ca khúc chủ đề, lập tức hỏa.

Mọi người mới phát hiện, thanh tuyến của người này thế mà dễ nghe như vậy. Fans gọi hắn là "Chàng tiên cá."

Sau đó, hắn ôm trọn tất cả các giải thưởng về ca khúc năm đó, hồng thấu nửa bầu trời, mà nhân sinh của hắn cứ như vậy mà dừng lại vào năm 35 tuổi. Trong một đêm nọ, hắn nhảy từ tầng thượng xuống, tự sát.

Rất nhanh, Trương Dã rời đi.

Ba người Nam Tinh, Ninh Đào và Tửu Từ đi ra phía cửa công ty.

Nam Tinh hỏi,

"Giải ước?"

Tửu Từ sửng sốt, sau đó cười gật gật đầu.

"Vâng"

"Muốn tới công ty của tôi không? Trở thành nghệ sĩ dưới tay tôi."

Tửu Từ lại lần nữa sửng sốt.

Hắn lẳng lặng nhìn Nam Tinh,

"Vì sao chị lại muốn chọn em làm nghệ sĩ? Trong Vũ Trụ Thiếu Niên Đoàn, em cũng không hot cho lắm."

Hắn vẫn luôn cười, chỉ là nụ cười kia làm cách nào cũng không thể hòa tan được sự đau thương dưới đáy mắt hắn.

Nam Tinh cũng lẳng lặng nhìn hắn.

Trong đầu không ngừng nghĩ tới cuốn sách "Chicken Soup for the Soul", ý đồ muốn tìm thứ gì hữu dụng với cô trong tình cảnh này.

Cuối cùng, thanh tuyến không hề phập phồng, nhàn nhạt mở miệng.

"Ngôi sao lộng lẫy nên treo trên bầu trời, chứ không phải bị bao phủ trong bụi bặm."

Tửu Từ sửng sốt.

Chị ấy đang nói hắn?

Nam Tinh lại nói.

"Ông trời luôn thiên vị cho người đặc biệt, ban cho hắn thiên phú khiến người khác cực kỳ hâm mộ, nhưng cũng cho hắn một khuyết

điểm trí mạng. Nhưng đường dài muốn đi thế nào, cần phải xem chính mình."

Ý cười trên mặt Tửu Từ dần dần biến mất, hắn nhìn Nam Tinh, nhìn hồi lâu.

"Vì sao chị Nam Tinh lại đột nhiên nói với em những lời đó?"

Nam Tinh nói rõ từng câu từng chữ.

"Vì cậu đáng giá."

Nói xong, lấy ra danh thiếp của mình nhét vào trong lòng ngực hắn.

Sau đó xoay người rời đi.

Ừm, so với cái công ty khiến hắn phải chịu khổ chịu nạn, vẫn là cô tốt hơn hẳn.

Dù sao sớm hay muộn cũng sẽ bị lừa, bị cô túm tới tay cũng không có hại, còn có thể kiếm tiền.

Vừa cân nhắc vừa mang theo Ninh Đào rời đi.

Một đôi mắt lấp la lấp lánh của Ninh Đào chăm chú nhìn Nam Tinh, bám đuôi theo sau.

Lời vừa rồi của Nam Tinh thật soái a, cô nghe xong, quả thực nhiệt huyết dâng trào, quả nhiên Nam Tinh là một người đại diện vừa có tình vừa có nghĩa, có lòng nhiệt huyết lại cực kỳ có trách nhiệm!

Chứng tỏ cô không chọn sai người.

Hai người một trước một sau ngồi vào trong xe.

Nam Tinh dựa vào lưng ghế, thuận tay lấy ra cuốn sách được đặt trong xe "Bách khoa toàn thư về 'Chicken Soup for the Soul'".

Rót cho bọn họ canh gà, quả nhiên hữu dụng hơn nhiều so với cách đe dọa hay dụ dỗ.

Tửu Từ tròn mắt nhìn xe của Nam Tinh rời đi, đứng tại chỗ quan sát thật lâu.

*

Một bên khách, Tống Cảnh Hiên từ bộ đội gấp rút trở về, đi vào trong nhà Quyền Tự.

Vừa đi vào, liền mở miệng.

"Tên kia còn rất lợi hại, thiếu chút nữa đã để cho hắn trốn thoát. Chú nói xem, đồng lõa của hắn ta có tới tìm chú báo thù hay không?"

Quyền Tự khép lại cuốn sách trong tay, liếc Tống Cảnh Hiên một cái.

Không biết vì sao, bộ dáng của Tống Cảnh Hiên có chút hưng phấn.

"Nếu những tên phạm nhân khác cũng có lòng muốn tới tìm chú báo thù thì thật tốt. Cũng giúp anh rút bớt khâu truy vết, trực tiếp canh ở đây là được."

Hắn hoàn toàn không lo lắng đến việc Quyền Tự sẽ bị uy hiếp.

Hắn cũng đoán chắc là, mục tiêu báo thù mà người của tổ chức "Ám Gen" nhắc tới trên TV chính là Quyền Tự.

Dù sao trong tổ chức Ám Gen, mười người thì có đến chín người vẫn đang tìm Quyền Tự.

Quyền Tự im lặng, chỉ hơi cong cong môi cười lạnh một cái.

Tống Cảnh Hiên thấy hắn như vậy, mơ hồ có một loại dự cảm không tốt.

"Phản ứng của chú như vậy là sao? Đáng lẽ ra chú phải không có tí phản ứng gì mới đúng. Do anh nói gì sai à? Không đúng, không đúng. Hay là chú đã phát hiện cái gì?"

Tống Cảnh Hiên như là người bị phát bệnh, lải nhải hỏi một tràng.

Nhưng mà, đợi nửa ngày cũng không đợi được đáp án.

Nguyên một buổi sáng Nam Tinh dẫn Ninh Đào đi ký hợp đồng.

Đến giữa trưa còn chưa kịp về trường thì nhận được điện thoại của Tửu Từ.

Đi tìm một quán ăn, sau đó ngồi vào phòng riêng.

Tửu Từ tháo mũ xuống, cười gọi,

"Chị Nam Tinh."

Nam Tinh mở miệng,

"Muốn làm nghệ sĩ dưới tay tôi?"

Tửu Từ lẳng lặng nhìn cô.

"Chị thật lòng muốn ký với em?"

"Ừ. Cảm thấy cậu cũng không tệ."

"Nhưng trong Vũ Trụ Thiếu Niên Đoàn, nhân khí của em không cao, thậm chí còn bị cả mạng xã hội mắng là kéo chân sau. Em không nhận thấy em có điểm gì có thể giúp công ty của chị Nam Tinh kiếm tiền."

Nam Tinh lắc đầu.

"Không, cậu có. Cậu chỉ không thích hợp với việc trở thành một thành viên của nhóm nhạc mà thôi, cậu hợp với việc đứng trên sân khấu một mình hơn."

Cô đang định rót một chút canh gà. (ngụ ý là trích vài câu nói trong Chicken Soup for the Soul đó ạ  :>)

Kết quả còn chưa kịp nói ra lời, thì nghe được Tửu Từ nói một câu.

"Em là người đồng tính."

Lời nói của Nam Tinh ngừng lại.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện