Rằng rắc
Chỉ trông thấy viên kim cương vốn dĩ đang cầm trên tay dưới một chút lực của Sở Quốc Thiên, viên kim cương lấp lánh rực rỡ, đã biến thành một vũng bột, rơi vãi trên mặt đất.
“Hửm, sao không nói tiếp?” Sở Quốc Thiên bật cười thành tiếng, hỏi.
Những người xung quanh sững sờ trong giây lát.
Tất cả mọi người đều không nói lên lời.
Trời ơi, đây là một thế lực đáng sợ làm sao.
Tất cả những người trông thấy tình cảnh này, nhất thời đều không thể tin vào mắt mình.
Ai có thể tin được, trong tích tắc, viên kim cương trị giá 60 tỷ, lại biến thành một vũng bột như thế này?
Như đã biết, cho dù có là một chiếc búa có đủ sức mạnh để đập xuống, thì cũng sẽ không thành hình dạng như thế này.
Mọi người có mặt nhìn sang Sở Quốc Thiên với một ánh nhìn vô cùng sửng sốt.
Ngay cả gương mặt của Lâm Uyển Vy cũng có vài phần kinh ngạc, như thế nào cũng không thể nghĩ tới, Sở Quốc Thiên lại có thể bóp nát viên kim cương kia thành bột!
Sau đó cô ấy vui vẻ mỉm cười, bất luận như thế nào, hôm nay cô ấy bị bắt cóc một cách vô lý, bây giờ rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Anh Châu, viên kim cương của anh còn không thể so với quả cầu thủy tinh, hoàn toàn là đồ giả!” “Loại đồ này, còn cần 60 tỷ để mua sao? Là não của anh bị lừa, hay là bị kẹp lại vậy? Uyển Vy cũng không phải là đồ ngốc!”
Sở Quốc Thiên thổi bột trên ngón tay: “Đây là anh còn có hai bằng thạc sĩ đúng không? Thật giả cũng không phân biệt được rõ ràng, đúng là cho người ta xem trò cười!”
Châu Tuấn Việt lúc này mới hoàn hồn lại sau cú sốc bàng hoàng, vội vàng lao tới.
Nhưng tất cả đã quá muộn, viên kim cương lấp lánh rực rỡ lúc đầu, bây giờ đã biến thành bột.
Châu Tuấn Việt chỉ cảm thấy lồng ngực căng tức xót xa, mặc dù anh ta không biết sức mạnh của Sở Quốc Thiên từ đầu ra, nhưng viên kim cương này, anh ta đã bỏ ra 60 tỷ để mua về..
Người bán kim cương cho anh ta là khách hàng cũ của gia đình anh ta, anh ta không tin, người đó sẽ bán cho anh ta đồ giả.
Hơn 60 tỷ, trong nháy mắt đã biến thành tro bay đi.
Châu Tuấn Việt làm sao có thể không đau lòng?
Châu Như Vân lao tới và tức giận gầm lên: “Cái đồ vô dụng nhà anh, lại phá hủy viên