“Bà chủ!” Người đàn ông bên cạnh đau đớn hét lên.
Một lúc sau, bác sĩ riêng của nhà họ Tất vội vã chạy đến tay cầm một hộp dụng cụ tiến đến để khôi phục nhịp tim cho bà Quan.
Nhưng một lúc sau, bác sĩ nhìn mọi người xung quanh tỏ vẻ buồn bã.
“Bác sĩ, bà chủ nhà tôi có chuyện gì sao?” Người đàn ông vội vàng tiến lên hỏi.
“Bà Quan khi còn trẻ không chú ý giữ gìn sức khỏe, cơ thể hiện tại vốn dĩ đã quá tải rồi, vừa rồi chẩn đoán bị tắc nghẽn mạch máu, vỡ huyết quản
Tình hình bây giờ rất tồi tệ, tôi kiến nghị lúc này bà ấy cần được đưa đến bệnh viện ngay.
Nhưng mà theo sức khỏe hiện tại của bệnh nhân, tôi sợ đưa đến bệnh viện cũng chưa chắc có khả năng cứu được”.
Bác sĩ hơi ngập ngừng nói, mặc dù ông chưa nói xong, mọi người cũng đã hiểu.
Ai cũng không ngờ rằng cơ thể của Bà Quan đã yếu đến mức độ như vậy.
“Sau đó còn ngây ra đó làm gì? Còn không mau thu xếp xe?” Tất Ngọc Tâm vội vàng kêu lên.
Nhà họ Tất lúc này đang vô cùng luống cuống.
Những người nhà họ Quan đi sau đều lộ rõ vẻ đau buồn, xót xa.
Tất Ngọc Tuấn ở bên thở dài.
Bup!
Ngay lúc này, một người đàn ông đột nhiên quỳ xuống trước mặt Tất Ngọc Tâm cùng Tất Ngọc Tuấn, đau đớn nói: “Ông Tất! Cô Tất, cầu xin hai người cứu lấy bà chủ của chúng tôi! Làm ơn! Làm ơn! Tôi quỳ xuống lạy hai người “Ngài đừng làm vậy.
Chúng tôi đâu có thể cứu được bà Quan lúc này.
Ngài mau đứng dậy.” Tất Ngọc Tuấn vội vàng đưa tay đỡ ông dậy.
Tất Ngọc Tâm ở một bên cũng đáp: “Đúng vậy, ông đừng xúc động.
có chuyện gì chúng ta cùng bàn bạc, chúng tôi nếu như có thể cứu được thì sẽ làm hết sức có thể.
Nhưng vừa rồi bác sĩ cũng đã nói, lúc này tốt nhất là nên đưa bà ấy đến bệnh viện.” "Không, không, không, hai người có thể cứu! Chỉ cần ông Tất đưa thuốc của thần y Sở đã điều chế ra đây chắc chắn có thể cứu được.
Cầu xin hai người cứu lấy bà Quan.
Cả nhà họ Quan chúng tôi chắc chắn sẽ nghe theo những gì thần y Sở